Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 1003: Cung điện khủng bố

Chương 1002: Cung điện khủng bố

Trong không gian, linh lực cuồng bạo phân tán, làm cho linh lực xung quanh đều phá nát, một tia gió nhẹ lướt qua, từng mảng cự nham trên vách núi rơi xuống, nhưng trong nháy mắt hóa thành bột mịn, tiêu tan hết sạch.

Cường giả niết bàn làm nổ Linh Hải, uy lực khủng bố, ngay cả Sở Hành Vân cũng không dám một mình chốt đối trực tiếp gọi ra hết kiếm nô, áp chế Khương Bách Tuyệt lại.

Nhưng dù vậy, thân thể một ít kiếm nô vẫn bị tổn thương, người bị nghiêm trọng còn bị vỡ vụn nửa người, tiêu tán từng sợi hắc quang.

May mà những thứ kiếm nô này là do Hắc Động Trọng Kiếm ngưng tụ thành, cho dù bị đánh thành tru cặn, cũng có thể dùng Hắc Động Trọng Kiếm tái tạo lại thân thể.

Nhưng mà ngược lại, cần tiêu tốn thời gian và tài nguyên.

Sở Hành Vân bước ra, đi tới trước thi thể Khương Bách Tuyệt, trên mặt không thay đổi gì, đối với hắn mà nói kết cục của Khương Bách Tuyệt, đã định từ sớm, chết như thế nào cũng không khác gì nhau.

Sở Hành Vân nhẹ nhàng đưa bàn tay ra, lấy tàn hồn Khương Bách Tuyệt nhét vào Hắc Động Trọng Kiếm, còn thi thể, thì để vào bên trong luân hồi thạch.

Tuy nói căn cơ Khương Bách Tuyệt bất ổn, nhưng dù sao hắn cũng bước vào niết bàn cảnh, chỉ cần có đủ tài nguyên liền có thể ngưng tụ thành kiếm nô niết bàn cảnh.

Như vậy, là Sở Hành Vân đã nắm giữ năm kiếm nô niết bàn cảnh, thực lực đề thăng.

-Các ngươi tạm thời trở lại Hắc Động Trọng Kiếm, khi nào cần, ta sẽ gọi.

Sở Hành Vân nhìn lướt qua đám kiếm nô, đám kiếm nô trầm mặc không nói gì, chỉ khẽ gật đàu, lập tức hóa thành từng đạo hắc quang, đi vào bên trong Hắc Động Trọng Kiếm.

Khi kiếm nô rời đi, cả vùng không gian to lớn chỉ còn lại một người Sở Hành Vân, hắn không do dự, tiếp tục đi về phía trước, đi thẳng tới bên bờ cồ tuyền.

Tiếng lanh lảnh vang lên, chỉ thấy chỗ trung ương cổ tuyền, màu nước vàng vẫn còn, từng sợi ánh vàng óng ánh mở ra, ẩn chứa một ít khí tức huyền diệu, khiến người ta không nhìn rõ thực hư.

Thấy cảnh này, Sở Hành Vân có chút kích động.

Đời trước, hắn nhiều lần tìm kiếm, vẫn không thể tìm thấy hình bóng cổ tuyền màu vàng, hiện tại, cổ tuyền trong truyền thuyết xuất hiện trước mặt hắn, cảm giác này rất kỳ diệu, không cách nào diễn tả bằng ngôn từ.

Vù!

Ánh vàng trên nước càng tỏa ra to lớn, bên trong tầm nhìn Sở Hành Vân, từng giọt nước màu vàng trôi nổi hư không, kim quang chói mắt tỏa ra, mơ hồ ngưng tụ ra hình bóng cung điện nguy nga.

-Đây là… Cung điện?

Trong lòng Sở Hành Vân cả kinh, tiếng nói thốt lên, hình bóng mờ này càng ngày càng ngưng tụ, quả nhiên là một tòa cung điện, mà ở bên trên có ghi ba chữ rồng bay phượng múa- Di Thiên Cung.

-Di thiên võ hoàng, Di Thiên CUng , nếu không có gì bất ngờ, thì đây chính là nơi tu luyện của Di Thiên Võ hoàng, chẳng trách, đời trước không ai tìm ra chỗ ở của Di Thiên Võ Hoàng, thì ra là nó ở đây.

Sở Hành Vân bỗng nhiên tỉnh ngộ ra nhiều điều.

Toàn Di thiên cung trước mặt này, hùng vĩ, nguy nga, tỏa ra từng cổ văn, khiến người ta không nhịn được mà muốn quỳ bái, ngay cả Sở Hành Vân cũng rung động, liên tục hít sâu mấy hơi, ngăn chặn suy nhĩ nhiều loạn.

Sở Hành Vân chăm chú đánh giá Di thiên cung, một lát sau, cổ tuyền màu vàng bắt đầu tràn ra, một cái cầu huy hoang xuất hiện, kéo dài tới trước di thiên cung.

Thấy một màn này, Sở Hành Vân hơi kinh ngạc, nhưng bước tiến của hắn vẫn không dừng, nhẹ nhàng đạp trên bậc thang, hướng về phía Di thiên cung đi tới.

Sở Hành Vân đi đến trước của Di thiên cung, một luồng khí vận hùng vĩ này hiện rõ ra trước mặt, lưu quang màu vàng ngưng tụ, chậm rãi lượn lờ trước mặt hắn, càng ngày càng dày đặc, càng ngày càng chói mắt, cho đến khi hoàn toàn bao phủ hắn.

ầm ầm ầm!

lúc này, cửa lớn mở ra, lộ ra một con dường thật dài, bên trong con đường tràn ngập khí tức tử vong.

-Tử khí thật dày đặc.

Sở Hành Vân nhăn mày.

Hắn có thể thấy rõ ràng, con đường này, có đầy bạch cốt, không có một bộ nào hoàn chỉnh, hiển nhiên là chịu xung kích kịch liệt, tử trạng khốc liệt, mà ở xung quanh bạch cốt, khắp nơi rải rác bin khi, cũng không trọn vẹn, đều gãy vỡ hoen rỉ.

-Ngoài hùng vĩ như vậy, nhưng bên trong lại tĩnh mịch, khó tránh khỏi có chút quái lạ

Sở Hành Vân thì thầm, khi hán dứt tiếng, ánh sáng vàng trên người tỏa ra, không bị không trến, đem hắn đứa vào bên trong Di Thiên Cung.

ầm ầm!

trong lúc đồng thời, cửa lớn đóng lại, Sở Hành Vân phục hồi lại tinh thần, giọt nước màu vàng trên người hắn đã biến mất rồi, cả một vùng không gian, đều vang lên tiếng uy nghiêm đáng sợ, không gió, tối tăm, càng không có khí tức sinh cơ, như một địa ngục tử vong.

-Xem ra, mặc kệ là ta nguyện ý hay không, cuối cùng vẫn phải bước vào cung điện này.

Sở Hành Vân nhìn xung quanh, con đường này không biết đã phủi bụi bao nhiêu lâu, giờ khắc này có người bước vào, mọi thứ bên trong đều biến thành bụi mịn, làm cho cỗ khí tức mục nát càng dày đặc.

Thấy thế, Sở Hành Vân thu hồi lại ánh mắt, đi về phía trước.

Vừa nãy, hắn đã dùng linh thức điều tra, phía sau cánh cửa lớn này, đều là từng linh trận quỷ dị, con số kinh người, hoàn toàn che kín lối đi.

Rất hiển nhiên, nếu chủ Di thiên cung đã chủ động hút hắn vào bên trong con đường này, liền không muốn cho hắn rời đi dễ dàng.

Nhưng mà, Sở Hành Vân cũng không có ý định rời đi, cả đời trước hắn tìm tòi, chính là vì tìm được cổ tuyền, biết được bí mật Di Thiên Võ Hoàng, mà tòa cung điện này không đơn giản, rất có thể chứa đồ vật hắn muốn tìm.

Hô hô hô.

Từng luồng khí tức mục nát phả vào mặt, trên người Sở Hành Vân phóng ra thiên địa lực, đem tất cả khí tức mục nát xua tan, chỗ sau lưng, Hắc Động Trọng Kiếm ong ong, bất cứ lúc nào cũng có thể lao ra.

-hả?

Lúc này, đột nhiên dừng bước, con mắt đầy kinh ngạc.

Chỉ thấy trong tầm mắt của hắn, bên trên con đường, có hai bóng người ngã trên mặt đất, huyết nhục từ lâu đã tiêu tan, chỉ còn lại xương khô.

Sở Hành Vân nhìn hai bộ xương khô này, bước về phía trước, nhưng theo lúc hắn càng ngày càng đi sâu vào, xương khô hai bên đường đi, càng ngày càng nhiều, hầu như muốn thành ngọn núi nhỏ

Con đường không ngừng kéo dài về phía trước, hắc ám và âm u, không biết dẫn tới nơi nào, Sở Hành Vân lần lượt đi qua bộ xương khô, hia con mắt nhìn về phía trước, đột nhiên hắn dừng bước, đôi mắt co rút.

Phía trước hắn, lại xuất hiện mộ bộ xương, huyết nhục đã tiêu tan, rơi trên mặt đất, nhưng không giống với những bộ xương khô trước kia, mà bộ xương trước mặt này, toàn thân hiện ra vẻ óng ánh, bên trên còn có minh văn lít nha lít nhít.

Nhất thời, ánh mắt Sở Hành Vân chìm xuống, dần dần trở nên nghiêm nghị.

Một lúc sau, Sở Hành Vân phun ra một ngụm trọc khí, thanh âm nhỏ bé:

-Cốt có minh văn, bất diệt bất hủ, bộ xương này khi sống, hẳn là cường giả võ hoàng.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch