Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 1005: Khó có thể tin

Chương 1004: Khó có thể tin

Vù!

Nghe xong Sở Hành Vân, hai mắt người đàn ông trung niên đọng lại, toàn thân nổ ra sát ý, hóa thành cuồng phong, thổi áo bào Sở Hành Vân bay phần phật.

-Ngươi là người phương nào, đến từ nơi nào, sao lại biết những thứ nào?

Người đàn ông lần thứ hai đặt câu hỏi, con mắt mang theo hàn ý, giống như muốn hoàn toàn nhìn thấu Sở Hành Vân.

Đối với việc này, Sở Hành Vân lại nở nụ cười xem thường, lắc đầu không nói.

Từ khi nhìn thấy cổ tuyền màu vàng, Sở Hành Vân đã cảm giác được dị dạng.

Cả một vũng cổ tuyền, do ý chí võ hoàng ngưng tụ thành, mỗi một giọt nước đều ẩn chứa một ít ý chí võ hoàng, tùy cơ thả ra, bất kỳ người nào chiếm được, đều có thể nhờ vào đó mà lĩnh ngộ thiên địa chân lý, đột phá tu vi.

Trong mắt Sở Hành Vân, chuyện tốt như vậy, quá quỷ dị, không khác nào một cái mồi nhử, hấp dẫn lấy con mồi, sau đó sẽ mượn giọt nước màu vàng, dẫn con mồi vào Di thiên cung.

Lúc ban đầu, Sở Hành Vân chỉ hoài nghi, nhưng khi thấy xương cốt Võ hoàng, hắn lập tức xác nhận, có một loại bí pháp tàn nhẫn, có thể thông qua việc hút ý chí võ oàng, ngưng tụ lại bảo vệ hồn phách, bảo vệ linh hồn không tiêu tan.

Quan trọng hơn chính là, loại bí pháp này tàn nhẫn đến cực điểm, chính là hắn biết được từ trong luân hồi thiên thư, đến từ nơi gọi là yêu cảnh.

Cho tới thân phận của người đàn ông, Sở Hành Vân đời trước đã nhiều lần thăm dò Di Thiên Sơn, biết tu vi Di thiên võ hoàng đạt đến tầng tám, mà khí tức người trước mặt này, cũng đã đạt đến võ hoàng tầng tám.

Bởi vậy có thể đoán ra, người đàn ông trung niên này, chính là Di thiên võ hoàng đại danh đỉnh đỉnh, mà không phải người của Chân linh đại lục, mà là từ Yêu cảnh.

Cũng là nói, Di thiên võ hoàng, không phải người mà là yêu!

-Thật có ý tứ.

Thấy Sở Hành Vân trầm mặc không nói, Di Thiên Võ Hoàng không những không giận mà còn cười, nụ cười lộ ra thái độ tàn nhẫn, nói:

-Ván cờ này, ta đã chú ý rất lâu, tự cho là thiên y vô phùng, nhưng không nghĩ tới ngươi lại nhìn thấu, thực sự là…

-Mưu cục như vậy cũng có thể gọi là thiên y vô phùng?

Di Thiên Võ Hoàng chưa nói hết câu, Sở Hành Vân đã trợn tròn mắt, châm biếm một lời, đem lời nói của Di Thiên Võ Hoàng cắt ngang.

Chỉ thấy hắn lắc đầu một cái, nói:

-Di Thiên Sơn còn chưa mở ra, có Di thiên kim trùng đời đời thủ hộ, người mạnh mẽ xông vào, đều trả giá nặng nề, nhưng ở nửa tháng trước, Khương Bách Tuyệt cùng Phó Khiếu Trần đồng thười xông vào, Phó Khiếu Trần lại bị Di thiên kim trùng công kích, nhưng Khương Bách Tuyệt lại được kỳ ngộ, đột phá niết bàn cảnh, điểm này không phù hợp, còn gây mâu thuẫn.

-Còn nữa, Khương Bách Tuyệt thông qua giọt nước màu vàng, rất dễ tìm ra cổ tuyền, nếu hắn vẫn chưa chết đi, rất dễ tiến vào Di thiên cung, đồng thời thông qua con đường vừa nãy, đi tới nơi này, cùng ngươi nhìn nhau, tất cả những việc này quá thuận lợi, căn bản không giống như bố trí sắp xếp trong động phủ của cường giả.

-Hai điểm này, thực có chút ngu xuẩn, bất cứ người nào cũng sinh ra hoài nghi cùng e sợ, chỉ có hạng người ngu xuẩn như Khương Bách Tuyệt mới bị mắc kế.

Sở Hành Vân cảm khái, nói ra từng chữ rõ ràng.

Thời khắc này, làm sao Di Thiên Võ Hoàng không biết, Sở Hành Vân đang ám chỉ hắn ngu xuẩn, sắc mặt khó coi đến cực điểm, trong ánh mắt, sát ý ngưng tụ thành thực chất.

-Ngươi nói những lời này, rất tốt, chỉ tiế, nó thành di ngôn cuối cùng của ngươi, từ nay về sau, thân thể ngươi, liền thuộc về ta.

Di Thiên Võ Hoàng nói ra một câu, một luồng uy thế hung ác từ trên người hắn phóng ra, con nhện tám chân điên cuonfg run rẩy, tràn ngập yêu khí đáng sợ.

-Câu linh!

Một luồng tiếng nói lạnh lẽo vang vọng trong hư không, Di Thiên Võ Hoàng há mồm ra, linh lực khủng bố dâng trào, hóa thành một tơ nhện, đập về hướng Sở Hành Vân, nơi nào tiếp xúc được với tơ nhện, đều bị hấp thụ vào.

-Nếu ngươi có thể cướp được thân thể ta, cứ việc ra tay!

Sở Hành Vân cười wto, Hắc Động Trọng Kiếm phóng ra ánh sáng hủy diệt, năm viên bản nguyên huyền tinh cộng hưởng, ánh sáng ngũ sắc lượn lờ, mơ hồ hóa thành một đại dương mênh mông

-Nghịch kiếm thức!

Sở Hành Vân rút kiếm, kiếm phong nghịch chuyển, chỉ một giây, toàn bộ hư không đều bị ánh kiếm của hắn bao phủ, đụng vào với tơ nhện quỷ dị, trong nháy mắt chặt đứt tất cả, căn bản là không có cách tới gầ.

-Ta hiện tại chỉ là hồn phách, vô ảnh vô hình, câu linh với tơ nhện là do lực lượng linh hồn ngưng tụ thành, sao lại bị một kiếm của tiểu tử này chặt đứt?

Ánh mắt Di Thiên Võ Hoàng đọng lại, ngay vào lúc này, ánh sáng nghịch kiếm hạ xuống, bên trong ánh kiếm ẩn chứa một luồng sức hút không tê, dường như muốn thu hắn vào trong.

-Đáng ghét!

Một đòn không được, lại bị Sở Hành Vân phản kích, Di Thiên Võ Hoàng phẫn nộ gào lên, chỉ thấy con nhện phía sau hắn trở nên đen kịt, con mắt đỏ lòm lấp lóe, ánh sáng tỏa ra, uy thế rung động trời cao.

Tám chân con nhện đâm vào không khí, bùng nổ ra tiếng xé gió sắc bén, lao đến trước người Sở Hành Vân, mở miệng ra, phun ra một cái tơ nhện, tơ nhện nàng càng thêm ngưng tụ, cứng cáp hơn, linh hồn lực tinh khiết lượn lờ.

Sở Hành Vân đối mặt trực diện với thế tiến công của Di Thiên võ hoàng, vẫn bình tĩnh như trước, ánh sáng năm màu tỏa ra, sâu như biển, đi vào trong Hắc Động Trọng Kiếm, một đạo kiếm khí bao phủ, đem hơn nửa mảnh hư không đều tre lại.

Thanh âm ầm ầm truyefn ra, kiếm khi bao phủ đụng vào tơ nhện, tiếng nổ vang không ngừng, sáu con mắt nhện đỏ lòm càng trở nên mơ hồ.

-Vô hiệu?

Nhìn thấy kết quả này, hai con mắt Di Thiên Võ Hoàng như lồi ra.

Phải biết rằng, tuy hắn đã hóa thành thể phách, không cách nào thôi thúc linh lực, nhưng dù sao cũng là võ hoàng cấp tám, thủ đoạn cường hoành, làm sao một người bình thường có thể chống lại.

Nhưng vừa rồi, hắn ra tay liên tục, lại bị Sở Hành Vân hóa giải, mỗi một lần đều là tùy ý, điều này làm hắn nhớ lại lời nói đắc ý vừa rồi, khuôn mặt nóng rát.

-Không đúng, trong đó có gì quái lạ!

Di Thiên Võ Hoàng vẫn không muốn tin, hắn mạnh mẽ cắn răng, hai mắt tỏa ra hồng quang lấp lóe, chăm chú nhìn Sở Hành Vân, con người run lên, đột nhên sững sờ tại chỗ.

ở trong tầm mắt của hắn, bên trên cánh tay phải Sở Hành Vân, lợn lờ ba đạo khí vàng óng, giống như chân long, điều này đại biểu Vạn Tượng Giáp Tay, đạt đến thượng phẩm hoàng khí.

Trừ điểm ấy ra, Di Thiên Võ Hoàng còn thấy, Hắc Động Trọng Kiếm trong tay Sở Hành Vân, Huyền linh khải trên người, vong hồn chi tên đeo bên hông, đều tỏa ra một luồng khí tức quỷ dị, mơ hồ vượt qua ba đạo chân long khí.

-Trên hoàng khí, chính là đế binh, chẳng lẽ nói, trên người tiểu tử này có ba món vô thượng đế binh?

Di Thiên Võ Hoàng tường là mình ngất mất, thiên địa quay cuồng, thân thể run rẩy.

Team: Vạn yên chi sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch