Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 1006: Linh hồn hóa cung điện

Chương 1005: Linh hồn hóa cung điện

Hoàng khí, hoàn toàn có thần thông huyền diệu, trên có thể che trời, dưới có thể đạp đất, nắm giữ sức mạnh quỷ thần khó lường, mặc dù là một cái hạ phẩm hoàng khí, cũng có thể ung dùng trấn áp lại sông núi.

Đối với cường giả võ hoàng mà nói, hoàng khí cũng cực kỳ quý giá, có thể bên trong thời gian ngăn tăng cao thực lực của mình.

Nếu là một cái thược phẩm hoàng khí xuất thế, ngay cả võ hoàng cũng đánh nhau loạn xạ.

Mà bên trên hoàng khí, chính là vô thượng đế binh trong truyền thuyết.

Đế, là hoàng bên trong chi hoàng, chí cao vô thượng.

Chí bảo như vậy, chỉ có trong đồn đại, ít người có thể tận mắt nhìn thấy, mặc dù là Võ hoàng tầng tám như hắn cũng chỉ nghe nói mà thôi.

Mà không nghĩ tới, thanh niên áo đen đứng trước mặt hắn lúc ngày, lại có thể nắm giữ vô thượng đế binh, hơn nữa không chỉ có một kiện, mà là ba cái!

-Dù cho là ở bên trong yêu cảnh, ta cũng chưa từng nghe nói ai có thể nắm giữ đồng thời ba đế binh vô thượng, người này khẳng định là thiên tử mà, nếu không lại có số mệnh như vậy?

Di Thiên Võ Hoàng hạ giọng xuống, hắn càng suy nghĩ, trái tim càng nhảy lên, trong mắt chỉ có tham lam, tham lam trần trụi.

Phải biết rằng, hắn ẩn dấu ở đây rất lâu rồi, vì tìm được một cơ thể thích hợp, không tiếc thả ra ý chí võ hoàng, đem nó ngưng tụ thành cổ tuyền, hấp dẫn võ giả.

Lúc nãy Sở Hành Vân nói không sai, tầm mắt Di Thiên Võ Hoàng rất cao, Khương Bách Tuyệt đã hao hết sạch thiên phú, căn bản là hắn không để vào mắt, ngay cả Phó Khiếu Trần cũng là như thế.

Hiện tại, Sở Hành Vân tiến vào Di thiên cung, rơi vào trong mắt hắn, tuổi tác không lớn, nhưng thiên phú cực kỳ kinh người, tiền đồ không để đo lường, quan trọng hơn chính là, trong tay hắn, còn có đế binh vô thượng.

-Nếu có thể đoạt được thân thể người này, vậy ba cái đế binh vô thượng, đều sẽ thuộ về ta, một công một phòng, một hủy diệt, phối hợp ba cái, có thể nói là hoàn mĩ!

-Tương truyền, mỗi một kiện đế binh vô thượng, đều ẩn chứa số mệnh dày đặc, ta có thể mượn những số mệnh này, kết hợp với kinh nghiêm tu luyện của ta, trở lại cảnh giới võ hoàng là việc ván đã đóng thuyền.

-Tương lại, ta có thể lợi dụng ba cái đế binh này, một lần nữa trở lại yêu cảnh, đồng thời sáng tạo ra bá nghiệp!

Ánh mắt Di Thiên Võ Hoàng đỏ ngầu, lè lưỡi liếm môi, một cách rất tham lam, hắn đã đưa ra quyest định, hắn muốn thân thể Sở Hành Vân.

Thấy Di Thiên Võ Hoàng lộ ra ánh sáng tham lam, tự nhiên Sở Hành Vân có thể đoán được suy nghĩ của hắn, khóe miệng nhếch lên, Hắc Động Trọng Kiếm trong tay vung ra, ánh sáng hủy diệt hoành không, bất cứ lúc nào cũng có thể phá không mà đi.

-Trận chiến còn chưa kết thúc, ngươi liền bắt đầu mơ tưởng viển vông, không sợ bước không qua, thì mất hết mặt mũi sao?

Sở Hành Vân lên tiếng giễu cợt, hai con mắt ngưng lại, đem ánh sáng hắc kiếm lượn lờ trên cơ thể hắn, sau đó hóa thành một cơn lốc xoáy, vòng xoáy đen kịt, dường như có thể cắn hút vạn vật.

-Trận chiến này của ngươi và ta, đúng là chưa kết thúc, nhưng hình như cũng không cần phải tiếp tục.

Di Thiên Võ Hoàng nở nụ cười lạnh lùng, hắn đột nhiên thu hồi ý chí võ hoàng, sống lưng thẳng lên, nhìn xuống Sở Hành Vân, ngông cuồng tự đại.

-Chuôi trọng kiếm đen kịt trong tay ngươi, ẩn chứa một sức hút quỷ dị nào đó, có thê ngăn chặn võ hoàng ý chí của ta, để ta không có bất kỳ cơ hội nào, nhưng cũng lúc này, ta chính là thân thể hồn phách, vô ảnh vô hình, chỉ bằng cảnh giới cùng kiếm thuật của ngươi bây giờ, không các nào thương totrn được ta, vì lẽ đó, cho dù chúng ta chiến đấu mãi, cũng không có kết quả gì.

Di Thiên Võ Hoàng nhìn chăm chú Sở Hành Vân, cẩn thận quan sát nét mặt của hắn, chỉ thấy Sở Hành Vân cười nhạt, hỏi ngược lại:

-Làm sao? Chẳng lẽ ngươi muốn từ bỏ?

-Ở bên trong từ điển của ta, chưa bao giờ có hai chữ từ bỏ, thân thể của ngươi, ta không thể không cần.

Di Thiên Võ Hoàng nói như đinh đóng cột, ánh mắt bao hàm hung uy, uy thế bức người.

-Tiểu tử, ta vừa nãy đã thừa nhận, trọng kiếm trong tay ngươi, có thể khắc chế ta, nhưng tu vi của người cầm kiếm quá yếu, không thể phát huy ra sức mạnh chân chính của nó

-Ngươi có thể khắc chế ta, nhưng không cách nào dập tắt ý chí võ hoàng, càng không cách nào ngăn cản ta ra tay, dù sao, người như ngươi cũng không biết ý chí võ hoàng như thế nào.

Di Thiên Võ Hoàng cười ha ha, trong lúc nở một nụ cười, thân thể hắn lại trồi lên hư không, trên huyết nhục da thịt, hiện lên một vệt quỷ dị, huyết nhục căng nứt, xé rách ra, cuối cùng lộ ra một thân thể con nhện cực kỳ buồn nôn.

Khi thân thể con nhện lộ ra ngoài, đầu lâu của Di Thiên Võ Hoàng cũng thay đổi, không còn là người, mà là một con nhện chân chính, sáu con mắt màu máu, gắt gao nhìn Sở Hành Vân.

-Tiếp đó ta liền để ngươi nhìn xem, cái gì là võ hoàng ý chí!

Thanh âm của Di Thiên Võ Hoàng vang ra, biến thành hung lệ, chỉ thấy hắn hét dài một tiếng, chớp mắt hóa thành một ánh sáng hồng đen, xẹt qua hư không, hướng về phía Sở Hành Vân lao đến.

Thấy thế, Sở Hành Vân hơi nhíu mày, giơ Hắc Động Trọng Kiếm lên theo bản năng, muốn chống đối thế tiến công của đối phương, nhưng vào lúc này, hắn đột nhiên kinh ngạc.

-Cái Di Thiên Võ Hoàng này, dám ở trước mặt ta sử dụng lực lượng linh hồn, đúng mà muốn chết mà!

Khóe miệng Sở Hành Vân nhếch lên, không khỏi cười thầm trong lòng.

Nụ cười này này, nở ra, sau đó, Sở Hành Vân cũng không tiếp tục vung kiếm, cho phép cái ánh sáng đen hồng này xẹt vào trong đầu của hắn.

Vù!

Không gian chung quanh mạnh mẽ run rảy, ánh sáng đen hồng toa ra rồi dần dần biến mất, một thân hình con nhện trồi lên, thanh thế khiếp người.

-Ta chính là thân thể hồn phách, vô ảnh, vô hình, có thể ung dùng xuyên vào linh hồn, tên tiểu tử này, tu vi thấp kém, làm sao biêt thủ đoạn thần bí này, vĩ lẽ đó mới từ bỏ chống cự.

Di Thiên Võ Hoàng phát ra tiếng cười hê hê, vừa cười vừa xem thường, cảm giác nắm chắc phần thắng..

Qua giây lát, lúc này Di Thiên Võ Hoàng mới thu hồi tiếng cười lại, vận dụng sáu con mắt nhìn về phía trước, nơi đó là một mảnh hỗn đọn, mây mù mông lung, khí tức tối tăm, khiến người ta không nhìn rõ thực hư.

Nơi đây chính là sâu bên trong đầu óc Sở Hành Vân, ngay phía trước, chính là vị trí linh hồn của hắn.

Trong lòng Di Thiên Võ Hoàng biết được, mình rất khó khăn ngăn chặn Hắc Động Trọng Kiếm, liền vận dụng lực lượng linh hồn, dùng nhập vào trongd dầu Sở Hành Vân, đã như thế, hắn có thể dập tắt linh hồn của Sở Hành Vân, thay vào đó, trở thành một Di Thiên Võ Hoàng mới.

Nghĩ đến đây, Di Thiên Võ Hoàng không nhịn được mà phun ra một ngụm trọc khí, khí tức chất phác, như cuồng phong vậy, đem mây mù thổi ra, chuẩn bị tìm linh hồn Sở Hành Vân.

Ào ào ào

Cuồng phong thổi ra khắp nơi.

Từng tầng mây mù từ từ tản đi, trong không gian có một ánh sáng tỏa ra, óng ánh vô biên, chiếu sáng khắp nơi.

Mà ở nơi khởi nguồn, có một tòa cung điện chậm rãi hiện lên, nguy nga, mênh mông, vạn pháp bất xâm, có khí thế vô thượng, nghiền ép tất cả.

-Trong đàu tiểu tử này, sao lại có một tòa cung điện.

Trong khoảng khắc này, da đầu Di Thiên Võ Hoàng run lên, kinh ngạc nói:

-Hơn nữa, tòa cung điện này, thật giống như không phải thực thể, mà là do linh hồn ngưng tụ thành…






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch