Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 1007: Tiểu Hồn thức tỉnh.

Chương 1006: Tiểu Hồn thức tỉnh.

Tòa cung điện linh hồn trước mắt này, nguy nga mạnh mẽ, trấn áp tất cả, phảng phất như cả thiên địa chỉ còn lại vật ấy, làm cho vẻ mặt Di Thiên Võ Hoàng dại đi, nửa ngày không tỉnh.

Cỗ lực lượng linh hồn này, rất khủng bố, xưa nay hắn chưa từng thấy, đồng thời hắn cũng đầy nghi ngờ, tu vi tiên tiểu tử này chỉ là âm dương tầng bốn, sao lại có lực lượng linh hồn dọa người như vậy.

-Chẳng lẽ, trong cơ thể tiểu tử này có tàn hồn cường giả nương nhờ?

Di Thiên Võ Hoàng có chút hoảng rồi, trong lòng có ý thối lui, bỗng, một tia cuồng phong mạnh mẽ thổi vào mặt, đem toàn thân hắn bao phủ, dùng một loại tư thế bá đạo, kéo hắn về phía cung điện.

Một tia cuồng phong này, cũng là do lực lượng linh hồn ngưng tụ thành, thân là võ hoàng tầng tám, lại không thể nào chống đói.

Ào ào à.

Cuồng phong mang theo thân thể Di Thiên Võ Hoàng, trực tiếp tiến vào cung điện, vừa mới vào, con ngươi Di Thiên Võ Hoàng nhăn lại, trong tầm mắt, lại xuất hiện một đại điện rực rỡ, mà ở nơi cao, có một vương vị tỏa ra, trấn áp tứ phương, uy thê khiến người ta khiếp sợ.

Càng làm cho người ta cảm giác chấn động là, bên trên vương vị, có một thanh niên ngồi, áo đen, vai có trọng kiếm, hông có quyền trượng, khuôn mặt tuấn dật như yêu, hai con mắt lập lòe ma quang.

Thanh niên này, không phải Sở Hành Vân thì còn la ai nữa!

-Di Thiên Võ Hoàng, không phải là ngươi muốn cho ta xem sức mạnh của ý trí võ hoàng sao? Sao hiện tại sợ hãi như vậy

Sở Hành Vân cười nhạo, bàn tay nhẹ nhàng mơn trớn, thanh âm vang lên ầm ầm, cả tòa dùng điện bị phong tỏa, như tường đồng vách sắt.

Di Thiên Võ Hoàng nhìn thấy thủ đoạn của Sở Hành Vân, trong lòng càng run rẩy.

Vốn là, hắn cho rằng tòa cung điện này, thuộc về cường giả nào đó, không quan hệ gì với Sở Hành Vân, nhưng Sở Hành Vân chỉ tiện tay vung lên, liền phong tỏa cung điện, huyền diệu khó lường, làm hắn hoàn toàn không hiểu.

Không hiểu, chính là không hiểu, cao thâm, điều này nói rõ, thù đọa linh hồn của Di Thiên Võ Hoàng trước mặt Sở Hành Vân không đáng được nhắc tới.

-Không thể đây là không thể nào, ngươi chỉ là âm dương cảnh tầng bốn, còn chưa đụng vào cấp độ linh hồn, tuyệt đối không thể chưởng không lực lượng linh hồn, càng không thể có thủ đoạn như thế.

Di Thiên Võ Hoàng phát ra tiếng kêu cuồng loạn, hắn cảm giác thế giới quan của mình bị phá vỡ, cực kỳ khó chịu.

Hắn nhìn Sở Hành Vân chăm chú, thân thê run rẩy, lui về phía sau vài bước theo bản năng, ngay vào lúc này, trong sự kinh ngạc của Di Thiên Võ Hoàng, bên dưới vương vị, lại có một con quái thú quái lạ đang nằm.

Tinh tế đánh giá, con linh thú này như một con hổ, thân thể to lớn, trắng như tuyết, quanh thân có từng sợi ánh sáng, ánh sấng này lf lực lượng linh hồn.

Mà con hổ này như đang ngủ say, không nhúc nhích.

-Âm dương tầng bốn, có thể tùy ý chưởng khống lực lượng linh hồn, điềm nay cũng bỏ qua, vì sao, bên trong cung điện linh hồn lại có linh thú?

Di Thiên Võ Hoàng ngơ ngác, có chút khó thể tiếp thu, hắn nhìn chằm chằm con hổ kia, không biết vì sao lại có cảm giác quen thuộc.

Con hổ này, chính là Tiểu Hồn.

ở Cổ Tinh bí cảnh, Tiều Hồn hấp thu tàn hồn võ hoàng, sau đó lại nuốt thiên hồn khống tâm thạch, sức mạnh khổng lồ tràn vào cơ thể, làm cho nó rơi vào ngủ xay, đến nay vẫn chưa thức tỉnh.

Trong quá trình ngủ say, khí tức Tiểu hồn trở nên mạnh mẽ, quỷ bí, ngay cả Sở Hành Vân cũng không nhìn thấu, còn biến hóa trên thân thể, cũng không thể tưởng tượng nổi.

-Thế gian mênh mông, mọi việc vượt qua sự tưởng tượng của ngươi, nếu ngươi không lợi dùng thân thể hồn phách, cùng ta chiến đấu, ta còn chưa tìm ra biện pháp hay, nhưng giờ phút này, ngươi lại không thể trốn thoát rồi.

Sở Hành Vân không nhìn Di Thiên Võ Hoàng, mà bàn tay nắm chặt, lực lượng linh hồn bắt đầu dập dờn, hóa thành bàn tay to lớn, ép tới Di Thiên Võ Hoàng.

-Dưới sự giúp đỡ của Luân hồi thạch, Sở Hành Vân trở lại sau ngàn năm, tu vi một đời trước, tài nguyên đời trước, đều hóa thành bọt nước, không còn tồn tại nữa, nhưng lực lượng linh hồn của hắn không vì vậy mà tan thành mây khói, vẫn dừng lại ở bán đế, khoảnh cách tới đế cảnh chỉ còn lại một bước.

Trên tu vi, Sở Hành Vân chỉ là âm dương tầng bốn.

Nhưng lực lượng linh hồn, hắn không sợ bất cứ ai, Di Thiên Võ Hoàng là võ hoàng cấp tám, không cách nào so sánh với hắn.

Thanh âm ầm ầm vang lên, một bàn tay linh lực đè xuống, trực tiếp khắc trên người Di Thiên Võ Hoàng, để thân thể của hắn cứng ngắc, muốn trốn, nhưng cảm giác có sức mạnh kinh khủng đang rằng buộc, căn bản là không có cách nào nhúc nhích nửa phần.

-Ngươi đã đợi lâu như vậy, cuối cùng vẫn không trốn được kết cục bị giết, hiện tại, ngươi còn muốn giết ta sao?

Sở Hành Vân dùng cặp mắt thâm thúy nhìn Di Thiên Võ Hoàng, khóe miệng nở nụ cười mỉm.

Hcir là, nụ cười này rất lạnh, lạnh đến mức cả người Di Thiên Võ Hoàng run rẩy.

-Ngươi với ta không có thâm cừu đại hận gì, cần gì phải đến bước này?

Di Thiên Võ Hoàng mở miệng một cách gian nan.

-Ngươi đang xin tha?

Sở Hành Vân lại nói, để mặt Di Thiên Võ Hoàng cứng đờ, khó coi cực kỳ.

Sở Hành Vân nhìn Di Thiên Võ Hoàng, nhếch miệng cười một nụ cười châm chọc:

-Ngươi muốn dập tắt linh hồn của ta, cướp đoạt thân thể ta, chỉ bằng điểm này ta và ngươi đã có thâm cừu đại hận.

-Huống chi, ta giết ngươi còn dễ hơn giết một con kiến, ta không uy hiếp uy ngươi, không giết ngươi, lúc nào ngươi cũng có thể cắn ngược lại ta, tại sao ta phải buông tha ngươi?

nghe vậy, khuôn mặt Di Thiên Võ Hoàng run lên, không cách nào phản bác.

-Nhưng mà ngươi yên tâm, ta sẽ không giêt ngươi.

Ngữ khí Sở Hành Vân biến đổi, để sắc mặt Di Thiên Võ Hoàng kinh ngạc, trong lòng sinh ra một luồng hi vọng sống tiếp.

-Ngươi vưa nãy lấy ý chí võ hoàng miệt thị ta, còn ý đồ tu hú chiếm tổ, cướp đoạt thân thể ta, nếu ta để ngươi hồn phi phách tán thì dễ cho ngươi rồi.

Sở Hành Vân cười nhạt, hắn đưa mắt nhìn về phía tiểu hồn, nói:

-Tiểu Hồn, mau chóng tỉnh lại, lại có đồ ăn đưa tới cửa này.

Dứt lời, ánh mắt Di Thiên Võ Hoàng nhăn lại, hắn cũng nhìn về phía TIểu Hồn, đã thấy thân thể Tiểu Hồn run rẩy.

Một tiếng rít truyền ra, một luồng khí tức linh hồn mạnh mẽ tột cùng, từ trên người tiểu hồn cuồn cuộn ra, giống như là đại dương mênh mông vậy, để Di Thiên Võ Hoàng cảm giác mình thật nhỏ bé.

Vù một tiếng!

Lực lượng linh hồn sền sệt như thực chất, mạnh mẽ run rẩy, lấy Tiểu Hồn làm trung tâm, linh hồn mở ra, lộ ra một bộ uy vũ.

Cắp con ngươi kia chậm rãi mở ra!

Team: Vạn yên chi sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch