Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 1008: Nuốt lấy

Chương 1007: Nuốt lấy

Ùng ục!

Di Thiên Võ Hoàng nuốt một ngụm nước bọt, ngơ ngác nhìn về phía Sở Hành Vân, tiểu hồn thức tỉnh, uy thế quá khủng bố.

-linh hôn lực thật cường hãn.

Sở Hành Vân nhìn Tiểu Hồn, không khỏi thán phục trong lòng.

Sự tồn tại của Tiểu Hồn, thật là kỳ dị, thân thể có thể hóa hư thực, đặc biệt là trên phương diện linh hồn lực, Tiểu Hồn có thể nói là vô địch, ngay cả đế cảnh cường giả như Thủy Lạc Thu, đều sinh ra kinh ngạc.

Giờ khắc này, Tiểu Hồn tỉnh lại, khí tức linh hồn trên người càng cường đại hơn, để cả cung điện linh hồn đề run rẩy.

Tiểu Hồn đã ngủ thời gian dài, để toàn thân nó lộ ra khí tức lười biếng, con ngươi quét xung quanh một vòng, khi nhìn thấy Di Thiên Võ Hoàng, ánh mắt hiện lên một vệt tinh mang.

Xèo một tiếng!

chỉ thấy thân thể Tiểu Hồn nhảy lên một cái, nhào tới phía Di Thiên Võ Hoàng, làm cho cả người Di Thiên Võ Hoàng run rẩy, muốn tránh thoát khỏi tói buộc.

Nhưng mà, hắn vẫn đánh giá cao thực lực của chính mình, bàn tay linh hồn vẫn không nhúc nhích, ngay cả vết rách cũng không có.

ở trên trình độ lực lượng linh hồn, hắn có cách biệt quá lớn cùng Sở Hành Vân.

Cuồng phong điên cuồng rít vào, TIểu Hồn xuất hiện trước mặt Di Thiên Võ Hoàng, lực lượng linh hồn dâng trào ra, đem linh hồn đánh tan ra, miệng mở lớn, muốn nuốt Di Thiên Võ Hoàng vào.

-Không!

Một tiêng kêu sợ hãi từ trong miệng Di Thiên Võ Hoàng truyền ra, mặt mũi hắn giờ khắc này đều trở nên trắng xám, không có chút máu, con linh thú quái lại trước mặt này, lại muốn nuốt linh hồn hắn.

-hả?

Ngay vào lúc này, trong đầu Di Thiên Võ Hoàng lóe lên một đạo linh quang, biểu hiện trên mặt hiện ra vẻ nghi ngờ:

-Lực lượng linh hồn, vô cảnh, vô hình, là thứ tồn tại huyền diệu nhất trong thiên địa, tương truyền vào thời viễn cổ, bên trong yêu cảnh, có bộ tộ Thú vương, chuyên môn dùng linh hồn làm thức ăn, chẳng lẽ nói…

Chấn động khó mà diễn tả bằng lời được, trên khuôn mặt Dạ Thiên Hàn toàn là sợ hãi, hắn bỗng nhiên ngẩng đầu lên, thấy Tiểu Hồn đã mở miệng lớn, sức hút tỏa ra, đem thân thể hắn nhấc lên hư không.

-vương tộc tôn kính, xin ngài thả cho ta một con đường sống, ta cũng là tới từ Yêu cảnh!

Di Thiên Võ Hoàng kêu lên đầy thống khố, muốn xin Tiểu Hồn tha cho hắn, chỉ là, Tiểu Hồn không có chút biến hóa nào, trong mắt càng không có chút gợn sóng.

Vù!

Cùng với tiếng ong ong phát ra, thân thể Di Thiên Võ Hoàng hoàn Tiểu Hồn hoàn toàn hút đi, võ hoàng tầng tám cao cao tại thượng, triệt để bị cắn nuốt.

Sau khi Tiểu Hồn nuốt xong, trợ lại bên cạnh Sở Hành Vân, mà lúc này Sở Hành Vân cũng nhíu mày, tựa hồ như đang suy nghĩ cái gì đó.

Vừa nãy, trước khi Di Thiên Võ Hoàng chết, hắn nghe được, nghe được rất rõ ràng, đặc biệt là hai chữ Yêu cảnh, làm cho tâm thần hắn chấn động, trong đồng tuôn ra tin tức mênh mông.

Hai chữ Yêu cảnh, bắt nguồn từ Luân Hồi Thiên Thư.

Bên trong Luân Hồi Thiên Thư, ghi chép cuộc đời Luân Hồi Thiên Đế, đương nhiên, cũng có ghi chép việc của Tiên Đình, ngoại trừ ngoài Tiên Đình, còn có hai vực thần bí, đấy là Yêu cảnh cùng Vạn Ma sơn.

Lúc bắt đầu, thời điểm Sở Hành Vân nhìn thấy Di Thiên Võ Hoàng, liền phát hiện được yêu khí mạnh liệt, trong đầu còn âm thần suy đoán, Di Thiên Võ Hoàng có phải là người từ yêu cảnh tới hay không.

Nhưng lại không nghĩ tới, việc suy đoán của hắn là chính xác, Di Thiên Võ Hoàng không phải là người, mà là yêu.

-Trước khi hắn chết, nói Tiểu Hồn là vương tộc cao quý, thái độ kịch biến, trở nên cung kính, loại biến hóa này không phải đến từ dục vọng cầu sinh, mà phát ra từ nơi sâu xa trong huyết thống, chẳng lẽ Tiểu Hồn đến từ Yêu cảnh?

Trong Luân Hồn Thiên Thư cũng không miêu tả nhiều về Yêu Cảnh, Sở Hành Vân cũng là kiến thực nửa với.

Hắn nhìn về phía Tiêu Hồn nghi hoặc, phát hiện Tiểu Hồn cũng nhìn hắn, còn nhún vai một cái, nói ra bi bô:

-Ta không biết yêu cảnh là cái gì, chỉ cẩm thấy cái tên này thật khó ăn.

Nghe vậy, Sở Hành Vân cũng không có quá nhiều thất vọng, dù sao thì Tiểu Hồn cũng mới ra đời, chỉ là một con non, không có khả năng biết những bí mật này.

Sở Hành Vân suy tư như vậy, đột nhiên, đầu óc hắn nổ tung, hai mắt ngạc nhiên nhìn về phía Tiểu Hồn, thanh âm có chút ấp a ấp úng:

-Tiểu Hồn, ngươi, ngươi vừa nói chuyện?

Linh thú nói tiếng người, Sở Hành Vân c từng thấy, nhưng, những Linh thú đó đã tới cảnh giới võ hoàng, nắm giữ thiên địa chân lý, mà Tiểu Hồn chưa tới đại tới võ hoàng, còn là một con non, lại có thể mở miệng nói tiếng người?

-Hừm, mới học được

Tiểu Hồn trả lời bi bô, nó duỗi chân trước ra, nhẹ nhàng đảo mắt qua, ngáp một cái, nói:

-Đồ vật lần trước ta ăn, với gia hỏa vừa rồi, làm lần này no nê một trận, mỗi lần ăn no, ta đều muốn ngủ một giấc.

Nói xong, Tiểu Hồn cũng không để ý đến ánh mắt kinh ngạc của Sở Hành Vân, thân thể nằm xuống, nằm bên Sở Hành Vân ngủ say.

Sở Hành Vân thấy cảnh này càng kinh ngạc ngoác mồm thậm chí hắn còn hoài nghi, Tiểu Hồn có phải là lợn không, ăn no liền ngủ..

-Quên đi, Tiểu Hồn chỉ là con nong, coi như có nắm giữ ký ức tổ tiên truyền thừa, cũng chưa được thức tỉnh, hỏi cũng không biết.

Sở Hành Vân đưa tay vuốt bộ lông của Tiểu Hồn, có mấy phần sủng ái.

Di Thiên Võ Hoàng nói, Tiểu Hồn có thân phận vương tộc, tồn tại ở yêu cảnh, nhưng thứ này, quá thần bí, để Sở Hành Vân tò mò, muốn truy hỏi một lần, nhưng hiện tại, Sở Hành Vân cũng không còn canh cánh trong lòng.

Đối với hắn giờ phút này mà nói, Yêu cảnh, Vạn Ma Sơn, Tiên đình, quá xa xôi, coi như hiểu biết, thì có thể làm gì, căn bản là hắn không có cách đặt chân tới, không thể vì thế mà khổ não.

Tậm niệm chuyển động, Sở Hành Vân rời khỏi cung điện linh hồn, một lần nữa trở lại ngoại giới.

-Di Thiên Võ Hoàng chết đi, Di Thiên Sơn không có chút nguy hiểm nào, võ hoàng ý chí ở cổ tuyền, cùng với tài nguyên tu luyện, đều thành vật vô chủ, có thể thu lấy mà không sợ nỗi lo về sau.

-Không được hoàn mĩ chính là, linh hồn Di Thiên Võ Hoàng bị Tiểu hồn nuốt đi, thân thể đã dập tắt, ta không thể ngưng tụ thành kiếm nô võ hoàng.

Nhìn cung điện yên tĩnh không hề có tiếng động, Sở Hành Vân có chút thất vọng, nhưng mà, hắn rất nhanh điều chỉnh tâm tình, không nói thân thể Di Thiên Võ Hoàng cùng linh hồn đã bị dập tắc, coi như là bảo tồn, lấy thực lực bây giờ của hắn cũng không thể ngưng tụ ra kiếm nô võ hoàng.

Phải biết rằng, ngưng tụ ra một kiếm nô niết bàn, đã tập trung lực lượng một tông, huống chi là một kiếm nô võ hoàng, tiêu hao kinh khủng như vậy, Sở Hành Vân không chịu đựng nổi.

-Di Thiên Võ Hoàng ngủ đông lâu như vậy, chỉ là vì đoạt xác sống lại, dựa theo bình thường mà nói, hắn sẽ để lại lượng lớn tài nguyen, nhằm nhanh chóng nâng cao tu vi, nhưng vì sao ta đều không nhìn thấy ở đâu?

Sở Hành Vân đọt nhiên nghĩ đến điểm này, cảm giác hơi quái lạ.

Ngay khi dứt tiếng, một thanh âm nổ vang lên ầm ầm, cả tòa Di thiên cung bắt đầu run rẩy, khắp nơi lay động, bụi mù cuồn cuộn, vách núi phía trước, hiện lên vếch rát lít nha lít nhít

ầm ầm!

một tiếng vỡ vụn phát ra, ngay phía trước Sở Hành Vân, từng mảnh vụn bóc ra, lộ ra một cửa đá, trên cửa đá, có ghi < Di Thiên Cung>

cái cửa đá này, toàn thân hiện ra vẻ óng ánh, uy nghiêm mà xa hoa, thông qua khe cửa nhỏ, Sở Hành Vân có thể cảm giác được khí tức tài nguyên tu luyện đầy rẫy, chất phác kinh người!

Nguồn: truyenyy.com

Team: Vạn yên chi sào






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch