Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 1020: Dạ Tuyết Thường đột phá

Chương 1019: Dạ Tuyết Thường đột phá

So với việc Thất Tinh Cốc đang phát triển, Cửu Hàn Cung ở nơi sâu xa trong vô tận tuyết vực, vẫn duy trì yên tĩnh, chỉ có gió lạnh thấu sương, phát ra thanh âm vù vù, đem toàn bộ trời đất đều đông cứng lại.

Trên CỬu Hàn Phong, có một tòa băng vung hùng vĩ.

Dạ Tuyết Thường mặc một bộ bạch y, trôi nổi trong hư không, hai đầu gối xếp bằng, con ngươi khép kín, khuôn mặt nghiêm túc.

ở quanh thân nàng, có ba đạo ánh sáng ngân bạch, mỗi một đạo ánh sáng, đều có những minh văn tối nghĩa, ngưng tụ thành long hình, quỷ bí mà huyền diệu

hô!

Dạ Tuyết Thường phát ra nhưng thanh âm hô hấp đều đều, mỗi lần hít thở, lấy nàng làm trung tâm, 3 đạo ánh sáng càng nhảy lên điên cuồng, mỗi một đạo ánh sáng, đều như nắm giữ sinh mệnh, làm cho hư không phát ra thanh âm run rẩy, linh lực hóa thành băng tuyết, thiên địa chi lực đọng lại thành sương, giống như muốn thuần phục Dạ Tuyết Thường, để cho nàng tùy ý điều động.

-Phá cho ta!

Dạ Tuyết Thường đột nhiên mở ra hai mắt, nói ra một lời, sau đó nàng đưa tay ra, linh hải trong cơ thể không ngừng rít gào, từng sợi ánh sáng trắng như tuyết không ngừng tràn ra khỏi linh hải, hội tụ với nhau ở trong hư không, giống như muốn chập thành một.

Quá trình này, rất chầm chậm, Dạ Tuyết Thường mở to hai mắt, một khắc cũng không rời, trên người nàng, ý chi võ hoàng như vô cùng, lấy nàng làm trung tâm, hướng về bốn phương tám hướng mà toát ra, cuối cùng bao phủ đạo ánh sáng tuyết, hóa thành từng đạo minh văn tối nghĩa.

Thời gian dần dần trôi qua, không biết đã qua bao lâu, bên trong đạo ánh sáng trắng tuyết này, minh văn biến thành long, cả mùng không gian đều ngừng gào thét lại, hàn ý tiêu tán hết, chỉ còn lại bốn đạo ánh sáng bạch tuyết, trôi nổi trên hư không, khí thế kinh người.

-Rốt cục xong rồi.

Dạ Tuyết Thường nhìn chăm chú bốn đạo ánh sáng này, trên khuôn mặt đầy nếp nhăn hiện ra một nụ cười, lộ ra vui mừng mãnh liệt.

-Chúc mừng cung chủ, chúc mừng cung chủ, thành công đột phá đến tầng bốn!

Lúc này, ở ngoài băng cung vang đến một giọng nữ, Dạ Tuyết Thường nhìn qua, thấy trước mặt nàng có một nữ tử mặc bộ váy xanh đang chạy tới, đầu gối quỳ xuống dưới, trán dập xuống đất.

Cô gái này có gương mặt rất xinh, nhưng toàn bộ đều bao phủ bởi hàn ý, làm cho người ta cảm giác không dám tới gần, chỗ ống tay nữ tử váy xanh có tám đạo văn hàn vân, cho thấy thân phận của nàng cực cao, gần như chỉ dưới Dạ Tuyết Thường.

Nếu Sở Hành Vân ở chỗ này, chắc chắn nhận ra thân phận của người nào, vì chính nàng là người lúc trước mang Thủy Lưu Hương đi, trắng trợn nhục nhã hắn, chính là trưởng lão Cửu Hàn Cung- Lâm Băng Ly!

Từ khí tức của Lâm Băng Ly mà đoán, tu vi của nàng đã đạt tới âm dương tầng bốn, từng sợi hàng quang tản ra, làm cho người ta cảm giác áp bách mãnh liệt, lộ ra khí tức khiếp người.

-Lần đột phá này, ta đã chuẩn bị mấy năm, đã sớm chắc chắn, căn bản không cần ăn mừng.

Dạ Tuyết Thường bước ra một bước, trực tiếp ngồi trên vương tọa, tuy trong miệng nàng xem thường, như trên mặt đầy ý mừng.

Cảnh giới võ hoàng, có thể thay đổi quý tích vận hành thiên địa, mang tròng mình lực lượng ý chí, thủ đoạn khó lường, giống như là thần tiên, mỗi khi đột phá một tầng, đều như một lần lột xác vậy, mỗi một tầng đều chênh lệch như lạch trời.

Vì bước ra bước này, Dạ Tuyết Thường đã phải chuẩn bị ròng rã mấy năm, một khắc cũng không dám lơ là, hiện tại, nàng đã đột phá thành công, làm sao có thể không mừng rỡ?

-Lấy thiên phú của cung chủ, võ hoàng tầng bốn, tự tin có thể nắm chắc, ta tin rằng, không lâu nữa, ngài liền có thể bước vào tầng năm.

Lâm Băng Ly cũng hiểu suy nghĩ trong lòng Dạ Tuyết Thường, lời nói, càng để cho nụ cười Dạ Tuyết Thường nở to hơn.

Vẻ mặt này kéo dài chốc lát, lúc này Dạ Tuyết Thường mới thu hồi lại, quay về phía Lâm Băng Ly nói:

-Băng Ly, ta vừa kết thúc bế quan, ngươi lập tức đến, chắc không chỉ vì chúc mừng ta chứ?

-Cung chủ mắt sáng như đuốc, lần này Băng Ly đến đây, đúng là có chuyện quan trọng cần bẩm báo.

Nghe vậy, vẻ mặt Lâm Băng Ly ngưng lại.

Chỉ thấy nàng đi về phía trước nửa bước, trực tiếp lên tiếng:

-Ở trước khi cung chủ bế quan, Tinh Thần Cổ Tông đã bị Vạn Kiếm Các chiếm đoạt, hai tông vực đều do Vạn Kiếm Các quản lý, mà lúc cung chủ bế quan, Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn cũng bị Vạn Kiếm Các chiếm đoạt, tất cả những cường giả đều nằm dưới kiếm Vạn Kiếm Các.

-Ngay mấy ngày trước, bên trong Thất Tinh Cốc xuất hiện bóng người Vạn Kiếm Các, hơn nữa, Phó Khiếu Trần còn lấy thân phận chủ nhân Thất Tinh Cốc, tuyên bố Thất Tinh Cốc thoát khỏi nô tông, không còn thuần phục Cửu Hàn Cung..

-Lớn mật

Nghe được lời Lâm Băng Ly nói, Dạ Tuyết Thường phát ra một tiếng hư lạnh.

Trong khoảnh khắc này, hư không trở nên u ám, cuồng phong mãnh liệt, hắn ý tàn sát bừa bãy, để cho Lâm Băng Ly không dám động đậy, trái tim cũng nhảy lên.

-Chỉ là một cái Vạn Kiếm Các, liên tiếp chiếm đoạt ba thế lực, vậy thì cũng thôi, cuối cùng lại còn dám đánh chủ ý đến Thất Tinh Cốc, lẽ nào bọn hắn còn muốn đè lên Cửu Hàn Cung sao?

Dạ Thiên Hàn đã có một ít tức giận, tiếng nói vừa dứt, luồng gió lạnh tiêu tán, hư không lại khôi phục bình tĩnh.

Lâm Băng Ly thở phào nhẹ nhõm, nàng vẫn quỳ xuống như trước, đầu cũng không dám ngẩng lên, tiếp tục nói ra:

-Khởi bẩm cung chủ, bằng vào suy nghĩ của ta, bước kế tiếp của Vạn Kiếm Các, đúng là muốn bước lên Cửu Hàn Cung chúng ta, chỉ vì, các chủ mới của Vạn Kiếm Các, chính là Sở Hành Vân, phu quân của Thủy Lưu Hương!

-Sở Hành Vân?

Hiên nhiên là Dạ Tuyết Thường không xa lạ gì với danh tự này, nhưng, nàng vẫn khá kinh ngạc nhìn về Lâm Băng Ly.

ở trong trí nhớ của nàng, Sở Hành Vân chỉ là một tên thiếu chủ ở thành trì phổ thông, tuy nói có chút thiên phú, nhưng cũng khó thành đại khí, từ đầu đến cuối đều không để trong lòng, nhưng nếu không phải Lâm Băng Ly đột nhiên nhắc tới, nàng sẽ không nhớ tới.

chỉ một người bình thường như vậy, trong thời gian ba năm ngăn nắn, lại biến hóa, trở thành các chủ Vạn Kiếm Các, càng kinh người hơn nữa, còn thống nhất tứ phương thế lực, muốn bước lên Cửu Hàn Cung, chuyện này có chút khó tin nổi.

đáng nhắc hơn nữa là, tuổi của Sở Hành Vân, mới chỉ là hai mươi tuổi!

-Lúc trước ta mang Thủy Lưu Hương đi, cái Sở Hành Vân này đã từng nói, trong vòng ba nắm, muốn hung hắc bước lên Cửu Hàn Cung, cứu lại Thủy Lưu Hương, vì lẽ đó, tất cả mà Sở Hành Vân làm, hẳn là đều muốn đạp lên Cửu Hàn Cung ta.

Lâm Băng Ly lại bổ sung một câu, trong đầu, không tự chủ được mà hiện ra hình ảnh ba năm trước.

Khi đó, một thiếu niên mặc quần áo mộc mạc, đứng thẳng trên đỉnh núi cao, đôi mắt kiên nghị, đón ánh nắng hoàn hôn, đối mặt gió lạnh, quay về phía Thủy Lưu Hương hẹn ước ba năm, dũng cảm nói lên.

Hiện tại, ước hẹn này sắp trở thành sự thật!

Nguồn: truyenyy.com

Team: Vạn yên chi sào






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch