Sở Hành Vân bước vào âm dương cảnh tầng sáu, trọng lượng Hắc Động Trọng Kiếm, đã đạt đến 60 vạn cân, một chiêu kiếm hạ xuống, khắp nơi đều đánh tan, nếu phối hợp với năm viên bản nguyên huyền tinh, càng mạnh mẽ đến không cách nào tả nổi.
Dưới sức mạnh như vậy, một cái lao tù băng sương, làm sao có thể chống đối!
Thanh âm ầm ầm vang lên, Sở Hành Vân giơ cao Hắc Động Trọng Kiếm lên, mái tóc đen tung bay, khắp người tỏa ra ma ý, ánh kiếm lóe lên, muốn lấy tư thái vô địch để bổ ra.
-Vân ca ca, không thể!
Giữa lúc khí thể Sở Hành Vân ngưng tụ đến đỉnh cao, đột nhiên Thủy Lưu Hương lên tiếng ngăn cản.
Lời này vừa nói ra, bốn phía hư không, hàn khí lạnh lẽo lao ra, ánh kiếm đều bị đông lại.
Sở Hành Vân sửng sốt một chút, nhìn Thủy Lưu Hương tràn đầy nghi hoặc, không biết nàng có ý gì.
Lúc này, chín tầng hàn khí từ từ tản đi, đầu tiên Thủy Lưu Hương thở phào một cái nhẹ nhõm, sau đó nói với Sở Hành Vân:
-Vân ca ca, cái lao tù băng sương này, có dấu ấn pháp tắc của Dạ Tuyết Thường, một khi lao tù bị hủy, đạo pháp tắc đó cũng vỡ vụn, như thế thừ Dạ Tuyết Thường sẽ lập tức đi tới đây, đến lúc đó, hai người chúng ta cũng không thể thoát khỏi.
Dấu ấn pháp tắc!
Nghe vậy, lông mày Sở Hành Vân nhíu lên.
Bước vào cảnh giới võ hoàng, ngoại trừ có thể lĩnh ngộ lực lượng ý chí, còn có thể nhìn thấu thiên địa chân ý, ngũ hành vận chuyển, do đó, trong người có thể ngưng tụ lực lượng pháp tắc.
Dấu ấn pháp băng, chính là dựa vào lực lượng pháp tắc, ngưng tụ ra một dấu ấn, dấu ấn và người làm ra nó, lúc đó sẽ có cộng hưởng mơ hồ, nếu khi nó bị vỡ vụn, người kết ấn có thẻ nhận ra được.
-Ngưng tụ ra một dấu ấn, cần tiêu hao tinh thần to lớn, không nghĩ tới, Dạ Tuyết Thường này lại cẩn thận như vậy.
Sở Hành Vân cũng từng là võ hoàng, với thủ đoạn thần thông như này, hắn còn rõ hơn những người khác.
bên trong tòa lao tù này có dấu ấn pháp tắc của Dạ Tuyết Thường, như vậy, nếu Sở Hành Vân muốn cứu Thủy Lưu Hương ra, sẽ bị kinh động đến Dạ Tuyết Thường.
-Từ khi lấy ra thiên hồn khống tâm thạch, Dạ Tuyết Thường đối với ta càng cẩn thận, không những bày linh trận ở xung quanh băng cung, ngay cả tù lao này có cũng dấu ấn pháp tắc, hầy như không thể rời khỏi nơi này.
Thủy Lưu Hương nhớ lại ngày xưa, không khỏi thở dài một cái.
-Lưu Hương, ngươi có biết tu vi hiện tại của Dạ Thiên Hàn là gì không?
Sở Hành Vân hơi híp mắt, đột nhiên đặt câu hỏi.
-Mấy ngày trước, Dạ Thiên Hàn đột phá tu vi, giờ này chắc là võ hoàng tầng bốn.
Thủy Lưu Hương tiếp xúc với Dạ Tuyết Thường ngày đêm, điểm này, trong lòng nàng biết rõ.
Sau khi Sở Hành Vân nghe xong hơi kinh ngạc, nếu như võ giả muốn bước vào cảnh giới võ oàng, không chỉ cần tài nguyên tu luyện còn cần thiên phú, và nắm giữ số mệnh mênh mông, nên đi vào võ hoàng có độ khó rất cao.
ở Bắc Hoang Vực, là một nơi cằn cỗi, tài nguyên thiếu thốn, số mệnh càng mỏng mạnh, nhưng dù vậy, Dạ Tuyết Thường vẫn bước vào Võ hoàng, còn đạt tới tầng bốn, đúng là làm người ta kinh hãi.
-Tổ tông Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn, ẩn náu ở thâm sơn, không dám tùy ý xuất quan, thì ra cũng biết tu vi của Dạ Tuyết Thường kinh người, bằng không, há có thể ngồi yên.
Giọng nói của Sở Hành Vân, có một chút áp lực trong đó.
Chỉ thấy khuôn mặt hắn trầm thấp, suy tư một lát, một lần nữa nhìn về Thủy Lưu Hương:
-Lưu Hương, sau khi ta mạnh mẽ phá vỡ lao tù, trong nháy mắt, ta có thể tạm thời khắc chế lại dấu ấn pháp tắc, thời gian rất ngắn, chỉ có một hơi thở.
-Ở trong thời gian này, ngươi cẩn phải điều chỉnh tốt linh lực, lập tức thoát khỏi lao tù, ta có thể mạnh mẽ phá tan hư không, mang ngươi ra khỏi nơi này, toàn bộ quá trình, chỉ có một cơ hội duy nhất, không được xuất thiện sai lầm.
Tu vi hiện tại của Sở Hành Vân rất thấp, nhưng vẫn còn thủ đoạn của đời trước, vẫn có thể tạm thời áp chế lại dấu ấn pháp tắc.
Chính như lời hắn nói, thời gian một hơi thở, rất ngắn, nhưng chỉ cần xử lý thỏa đáng, có thể lừa dối, thoát khỏi Dạ Tuyết Thường, sau đó lợi dụng Thái Hư Phệ Linh Mãng có thể ung dùng rời khỏi Cửu Hàn Cung.
-Vân ca ca, ngươi có biện pháp phá tan hư không?
Thủy Lưu Hương kinh ngạc nhìn Sở Hành Vân, hiển nhiên là có chút bất ngờ, nhưng nàng vẫn lắc đầu nói:
-Cứ cho là như vậy, nguy hiểm vẫn quá to lớn, ở dưới sự gia trì của Vạn hàn băng phách đại trận, thực lực của nàng được tăng lên tới bán đế, đối với nàng mà nói, phong tỏa hư không, trấn áp thiên địa cũng không phải việc khó khăn.
-Cái gì?
Lười nói của Thủy Lưu Hương, làm cho sắc mặt Sở Hành Vân dâng lên sợ hãi, đồng thơi, cũng tràn đầu vẻ nghi hoặc, vội vãn lên tiếng hỏi:
-Lưu Hương, ngươi vừa nói câu này, là có ý gì, Vạn hàn băng phách đại trận, có thể làm cho võ hoàng tầng bốn, có thực lực của bán đế?
-Không sai!
Thủy Lưu Hương khẽ cắn răng, gật đầu, sau đó mở miệng giải thích:
-Vạn hàn băng phách đại trận, truyền thừa từ Tinh Thần Tiên Môn, chính là đại trận trấn tông, một khi bày xuống, phạm vi trăm dặm đều sẽ xuất hiện đầy rẫy trận văn huyền băng, người tu vi địa linh cùng thiên linh là không thể tới gần nửa bước.
-Ngoài ra, chỗ kinh khủng của đại trận, chính là có thể ngưng tụ hàn băng chi lực trong thiên địa, hóa thành sức mạnh thuần khiết nhất, võ giả được nó gia trì, có thể tăng lên thực lực.
-Tòa vạn hàn băng phách đại trận này có hai mươi mắt trận, do 18 tên cường giả âm dương cảnh, cùng hai tên niết bàn cảnh nắm giữ, còn trận tâm là bản thân Dạ Tuyết Thường, chỉ cần bọn họ chưa chết đi, Vạn hàn băng phách đại trận sẽ không vỡ tan, vận chuyển không ngớt.
-Thì ra là như vậy, chẳng trách ta không tìm được mắt trận cùng tâm trận.
Sở Hành Vân còn lấy làm kỳ lạ, mắt trận cùng tâm trận lại là bản thân võ giả, hắn chưa bao giờ nghe tới.
-Hai mươi mốt người này, đã cùng Vạn hàn băng phách đại trận hòa thành một thể, có thể được sức bạnh gia trì, căn cứ vào sự quan sát của ta, dưới đại trận, 18 tên âm dương cảnh có thể phát huy ra niết bàn lực, mà hai tết niết bàn thì có thể là bán hoàng, thực lực mạnh mẽ vô cùng.
-Dạ Tuyết Thường là tâm trận, địa vị cao cả, có thể được nhiều sức mạnh nhất, thực lức có thể tới bán đế, trên người, còn có thể toát ra đế khí vô thượng.
Thủy Lưu Hương có chút nhụt chí nói:
-Chỉ cần ở Vạn hàn Băng Phách đại trận, nàng là vô địch, mặc dù là Vân ca ca có thể phá tan hư không, cũng không thể mang ta rời đi.
Vẻ mặt Sở Hành Vân đọng lại, không nói một lời.
Chung quy vẫn là hắn đánh giá thấp đại trận, trận này có thể nói là nghịch thiên, lại có thần thông như vậy, chẳng trách, khi trăm vạn đại quân áp sất, Cửu Hàn Cung vẫn không có độn tác gì.
Sở hữu thủ đoạn như vậy, thử hỏi thế gian còn ai có thể phá?
-Vân ca ca, hôm nay ngươi xuất hiện ở đây, ta đã rất thỏa mãn rồi, không dám hy vọng ra khỏi Cửu Hàn Cung, vì lẽ đó, thừa dịp chưa có ai phát hiện, ngươi nên nhanh rời khỏi đi.
Thủy Lưu Hương không đành lòng nhìn thấy dáng dấp khổ não của Sở Hành Vân, nàng rất rõ điểm kinh khủng của Vạn hàn băng phách đại trận, cho dù là thủ đoạn ngàn năm của Sở Hành Vân, cũng không thể phá tan.
Còn nữa, ngoại trừ Vạn Hàn Băng Phách Đại trận, Dạ Thiên Hàn cùng đám cường giả Cửu Hàn Cung, cũng là một mần họa lớn, nhìn thấy Sở Hành Vân nguy hiểm, thì nàng thà mình bị trầm luân trong Cửu Hàn Cung.
-Lưu hương…
Sở Hành Vân có thể cảm giác được tâm ý Thủy Lưu Hương, bỗng nhiên hắn ngẩng đầu lên, tiếng nói ra khỏi miệng, phía sau đột nhiên truyền đến một tiếng nói lạnh lùng, khẽ quát:
-Cửu Hàn Cung ta sừng sững mấy ngàn năm, thực lực sâu thẳm, há là cho ngươi nói đến là đến, nói đi là đi, hai người các ngươi, đừng ai rời khỏi.
Cùng với tiếng nói này vang lên, trong hư không, vạn đạo hàn mang tỏa ra, một nữ tử vóc người yểu điệu đi vào, đứng thẳng phía sau Sở Hành Vân, trên dáng người uyển chuyển, có một luồng khí tức trấp áp mọi thứ, cực kỳ đáng sợ.
Nhưng mà, Sở Hành Vân không có xoay người, chỉ vì, vừa nghe âm thanh, hắn đã biết là người nào tới!