Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 1029: Huyết Thống Cộng Hưởng

Chương 1028: Huyết Thống Cộng Hưởng

Đoàn người nhìn hư không vỡ vụn đang từ từ ổn định lại, biểu hiện trên mặt cực kỳ đặc sắc, có khiếp sợ, có khó thể tin nổi, có người dại ra, cũng có người lúng túng.

Ngay cả Dạ Tuyết Thường cũng như thế, trên mặt già nua, hiện ra một ít đỏ, nhưng bị tát một bạt tai, không nói thêm câu nào, cả người đang ngây ngẩn.

Vừa nãy, lời nàng son sắc, Sở Hành Vân tuyệt đối không thể trốn thoát khỏi bàn tay của nàng, bị nàng tùy ý nhào nặn, tùy ý nắm lấy tính mạng, không ai có thể cứu được hắn.

Mà hiện tại, Sở Hành Vân đã rời đi, ngay ở trước mặt mình, bình yên rời đi.

Việc làm mất mặt như vậy, còn làm ở trước tất cả mọi người Cửu Hàn Cung, quả thực là để cho Dạ Tuyết Thường không còn chút mặt mũi nào.

-Các ngươi còn đứng đó làm gì, còn không mau đuổi theo cho ta?

Lâm Băng Ly hồi phục lại tinh thần, quay về phía đám người quát lên.

-Linh thú có thể tùy ý qua lại hư không, chỉ bằng đám người rác rưởi các ngươi, làm sao đuổi?

Dạ Tuyết Thường nghe được thanh âm của Lâm Băng Ly, lập tức rống lên một tiếng, làm Lâm Băng Ly sợ đến ngã trên đất, cúi đầu, thân thể không ngừng rung động.

Dạ Tuyết Thường hừ lạnh, ánh mắt rời qua, vẫn nhìn vị trí Sở Hành Vân rời đi, nói:

-Tên Sở Hành Vân này, ta vẫn đa coi thường hắn, đối mặt với uy thế kinh khủng như thế, cùng với phong tỏa kín đáo như vậy, đều có thể ẩn dấu một cách tự nhiên, cũng khó trash có thể thống lĩnh năm đại thế lực.

-Ẩn giấu? sao cung chủ lại nói vậy?

lúc này có hai tên phó cung chủ đi tới, bản thân tu vi hai nàng cũng không cao, đều là niết bàn tầng ba, nhưng khí tức tản ra lại là niết bàn tầng ba, ngưng tụ ra ý chí võ hoàng mơ hồ.

Dạ Tuyết Thường liếc nhìn hai người một chút, thanh âm trầm xuống nói:

-Thực lực của ta là chuẩn đế, có thể chưởng khống thiên địa, phong tỏa hư không, nếu như ta toàn lực trấn áp, cho dù đầu linh thú kia có thể xuyên qua hư không, cũng không cách nào dễ dàng mang Sở Hành Vân đi.

-Hiển nhiên là, Sở Hành Vân đối với điểm này cũng rõ ràng, từ khi hắn bị thương, mãi đến tận khi đám người vây quanh hắn, từ đầu tới đuôi đều không có phóng thích ra linh lực, không có bày ra tư thái công kích, mục đích, chính là phân tán sự chú ý của chúng ta, làm chúng ta không cảnh giác, âm thầm câu thông với linh thú kia.

-Hai câu nói cuối cùng của hắn, cũng là để cho chúng ta không chú ý, sau đó nắm lấy cơ hội, để đầu linh thú kia phá tan hư không, thoát đi khỏi nơi này, khi đường hầm không gian đóng lại, bằng vào ta cũng không thể ngăn cản, càng không cách nào chặn lại hắn, chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn rời đi.

Nói đến đây, Dạ Thiên Hàn có chút không cam lòng, nắm tay thật chặt, thanh âm trầm thấp:

-Ngươi này không chỉ tính toán kinh người, thủ đoạn tầng tầng lớp lớp, hình như còn có thể hiểu được thần thông cùng thực lực của bán đế, do đó nắm lấy cơ hội hoàn mỹ.

-Lần chạm chán này, ta đã thất bại, bị bại triệt để!

ở một đời trước, Sở Hành Vân chính là võ hoàng đỉnh cao, đối với mọi thủ đoạn thần thông đều rõ ràng, hơn nữa, hắn còn dựa vào thiên phú của mình, đường đường bước vào bán đế.

Chỉ có điều, tất cả những thứ này, Dạ Tuyết Thường đều không biết, người Cửu Hàn Cung lại càng không biết, từng ngươi nghe Dạ Tuyết Thường nói xong, đều không dám nói lời nào, thân thể không ngừng run rẩy, cảm giác sợ hãi không tên hiện lên.

-Người này sâu không lường được, chúng ta tuyệt không để cho hắn trưởng thành, bằng không sẽ thành họa lớn.

Một tên phó cung chủ hiện lên sát ý, nàng là lần đầu tiên nghe được, Dạ Tuyết Thường đánh giá một người cao như vậy, hơn nữa còn là một tên thanh niên.

-Sở Hành Vân quản lý trăm vạn đại quân, hiện tại đóng ở bên ngoài thành, chúng ta lập tức ra tay, du diệt tát cả, mặc dù không thể bắt sống Sở Hành Vân, cũng có thể làm giảm nhuệ khí của hắn!

Một tên phó cung chủ khác đề nghị, trong lòng hắn cũng mang đầy sát ý.

-Việc này thì không cần.

Nhưng mà Dạ Tuyết Thường lại lắc đầu.

Ánh mắt nàng nhìn về phía Thủy Lưu Hương đang trong lao tù:

-Trước khi Sở Hành Vân rời đi đã nói, ba ngày sau sẽ tới, hắn sẽ cứu Thủy Lưu Hương, lấy tính tình của hắn, lời ấy sẽ không giả bộ, hắn sẽ tự động tới cửa, chúng ta không cần ra tay

-Chúng ta sở hữu Vạn Hàn Băng Phách đại trận, thực lực vô song, mà hắn, chỉ có thể vận dụng sức chiến đấu cao cấp ít ỏi, bất kể là trăm vạn đại quân, hai là ngàn vạn đại quân, đều không thể bước vào Cửu Hàn Cung nửa bước, căn bản không phải đối thủ của chúng ta.

Tiếng nói Dạ Tuyết Thường lộ ra tự tin mãng liệt, không có chút nôn nóng, hiện ra vẻ thong dong chắc chắn.

Chính như nàng từng nói, Cửu Hàn Cung được bao phủ bởi Vạn Hàn Băng Phách đại trận, mỗi người các nàng đều có thể tăng lên thực lực, mà Sở Hành Vân lại bị hạn chế mọi điểm.

Chênh lệch đã lớn, bây giời lại càng kéo xa, huống hồ, thời gian ba ngày ngăn ngắn, có thể làm ra cái bố trí gì, nếu muốn loại bỏ Vạn Hàn Băng Phách đại trận, là không thể.

-Lần này để Sở Hành Vân chạy trốn, có chút đáng tiếc, nhưng mà lúc Sở Hành Vân rời đi đã cho Thủy Lưu Hương hứa hẹn, chỉ cần sau ba ngày, ta đem Sở Hành Vân đánh chết tại chỗ, một ít chấp niệm cuối cùng trong lòng Thủy Lưu Hương cũng tan thành mây khói.

-Khi đó, tầng thứ mười của băng tâm tuyệt tình quyết cũng được tu thành viên mãn, ta liền có thể ung dùng chưởng khống Thủy Lưu Hương, hoàn thành đại kế nhiều năm bố trí.

Trong đầu Dạ Tuyết Thường không ngừng suy nghĩ, bởi vì kích động cùng chờ mong, trái tim nhảy lên kịch liệt, vừa rồi mới bình phục lại, có chút tham lam nhìn Thủy Lưu Hương.

ở cùng thời khắc đó, bên ngoài Cửu Hàn Phong, thanh âm không gian vỡ vụn vang lên lanh lảnh, gión lạnh cũng nứt toác, một con mãng xà lao ra, trôi nổi trong hư không.

Chỉ thấy trên thân rắn mang tử mang lấp lóe, dường như không còn chút sức lực nào, miệng rắn mở to ra, đem Sở Hành Vân nhổ ra.

-Vừa nãy cực khổ rồi.

Sở Hành Vân quét nhìn xung quanh, thấy không có nguy hiểm đưa tay khẽ vuốt Thái Hư Phệ Linh Mãng, vừa nãy, thực là mạo hiểm, nếu có sai lầm, hắn cùng Thái Hư Phệ Linh Mãng sẽ rơi vào trong tay Dạ Tuyết Thường.

May mà, hắn cùng Thái Hư Phệ Linh Mãng có ký khế ước, tâm thần tương thông, chỉ cần một ý nghĩ, là có thể phối hợp hoàn mĩ, mà điểm này, Dạ Tuyết Thường không thể nghĩ tới.

Thái Hư Phệ Linh Mãng có thể nghe hiểu tiếng người, nó trợn tròn mắt đối với Sở Hành Vân, phát ra tiếng u oán, sau đó thân thể nó vặn vẹo, hóa thành một con tiểu xà nhỏ bé, đi vào trong tay áo Sở Hành Vân.

Lấy sức mạnh của cường giả bán đế, cùng với một đám cao thủ bao vây hư không, mạnh mẽ đem Sở Hành Vân cứu đi, đã làm Thái Hư Phệ Linh Mãng tiêu hao rất lớn, nhất định phải nghi ngơi thật lâu.

Đối với việc này, Sở Hành Vân rất thông cảm, cười nhạt một tiêng, sau đó đem sự chú ý rời đi chỗ khác, hai con mắt nhìn về phương hướng tuyết thành phía xa xa.

Tuy nói đêm nay, hắn không thể cứu ra, Thủy Lưu Hương còn suýt chút nữa rơi vào trong tay Dạ Tuyết Thường, nhưng mà hắn có được nhiều tình báo quý giá, cũng có hiểu biết về sức mạnh chân chính của đối phương.

Mà những thứ này, cực kỳ trọng yếu, để Sở Hành Vân có thể nghĩ ra phương pháp chống lại.

-Thời gian ba ngày, hẳn là đầy đủ, có thể đánh bại Cửu Hàn Cung hay không, liền xem lần này.

Sở Hành Vân phun ra một ngụm trọc khí, khí thế trên người nghiêm túc, chậm rãi xoay người, chuẩn bị bước đi, đột nhiên cơ thể chấn động một thoáng.

-Hả?

Cái miệng hắn khẽ ồ lên, quay đầu lại, nhìn về thế giới băng tuyết phía sau Cửu Hàn Phong, tập chung vào một chút, nơi đó đen kịt, lạnh lẽo, giống như là thế giới hắc ám, không có người ở.

Nhưng mà, Sở Hành Vân vẫn nhìn chăm chú chỗ này, toàn thân tập trung vào, hắn có cảm giác kỳ quái, ở nơi đó, có một tia sức sống yếu ớt đang tràn ra.

Càng kinh người hơn nữa, một tia sức sống yếu ớt này, lại có thể cho hắn cảm giác cộng hưởng, cộng hưởng đến từ huyết thống!

Team: Vạn yên chi sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch