Sương máu không ngừng nổ tung, để tầm mắt Sở Hành Vân trở nên mơ hồ, đau đớn thấu xương tràn ra, mặc dù là hắn, cũng không nhịn được mà cắn chặt hàm răng, yết hầu phát ra tiếng kêu rên.
Oanh một tiếng!
Thân thể đập xuống đất, để mặt sàn vỡ tan, Sở Hành Vân cố nén đau nhức, thân thể cấp tốc lui về sau, kéo dài khoảng cách với Dạ Tuyết Thường.
Nhưng mà, Dạ Tuyết Thường cũng không có ý truy kích, vẫn đứng tại chỗ, ánh mắt chậm rãi buông xuống, như thần linh nhìn xuống phàm nhân, mang theo xem thường cùng cười nhạo.
-Quả là hảo kiếm, huyền giáp cũng bất phàm, cùng với bao tay có năm viên huyền tinh, có giá trị giống nhau, chỉ tiếc, ngươi quá yếu, căn bản không phát huy ra sức mạnh chân chính của những vật này.
Dạ Tuyết Thường nhìn thẳng Sở Hành Vân, trong con ngươi của nàng dâng lên một tia tham lam.
-Hừ!
Sở Hành Vân hừ lạnh một tiếng, ánh mắt quét tới, phát hiện toàn thân mình chỉ còn lại vài mảnh áo rách, lộ ra Thú Huyền Linh khải bên trong, thậm chí còn một ít hàn khí bàm vào bên trên.
Dạ Tuyết Thường chính là tâm trận Vạn Hàn băng phách đại trận, nắm giữ lực lượng gia trì cao nhất, thực lực có thể tới chuẩn đế, dù cho là tùy ý vung tay lên, đều khủng bố vô cùng, có thể ung dùng đánh văng ra Hắc Động Trọng Kiếm, để cho Sở Hành Vân bị thương nghiêm trọng.
Vừa nãy, nếu không có Hắc Động Trọng Kiếm cùng Huyền Linh Khải chống đỡ một phần lớn sức mạnh, cho dù là Sở Hành Vân có thể hắc kim cũng rất khó chống đối.
Dù sao thì hai bên chênh lệch quá lớn, giống như là phàm nhân cùng tiên nhân.
-Vân ca ca, ngươi không phải là đối thủ của Dạ Tuyết Thường, mau mau trốn đi, ta thà bị giam cầm ở đây, cũng không muốn ngươi vì ta mà bỏ mạng.
Nhìn thấy Sở Hành Vân chảy máu dòng dòng, lòng Thủy Lưu Hương đau như dao cắt.
-hắn có thể rời đi nơi này hay không, không phải là hắn có thể lựa chọn, mà phải xem tâm ý của ta.
Thanh âm Dạ Tuyết Thường lạnh lẽo, nhìn chằm chằm Sở Hành Vân:
-Xông vào Cửu Hàn Cung, còn đánh bị thương người của ta, bất kỳ một ai cũng phải chét trăm nghìn lần.
-Nhưng mà..
Dạ Tuyết Thường bỗng nhiên đổi giọng một cái:
-Nếu như ngươi đem hết mọi việc lên quan đến Tinh Thần Tiên Môn cùng Thủy Lạc Thu nói cho ta, đồng thời thuần phục ta, ta có thể cân nhắc việc miễn tội chết cho ngươi.
-Cung Chủ!
Lâm Băng Ly bị câu nói của Dạ Thiên Hàn dọa nhảy lên.
Nhưng mà, nàng vừa mới lên tiếng, Dạ Thiên Hàn đột nhiên nhìn tới, để cho lời nói của nàng phải nuốt ngược lại, câm như hến.
-Là chết, hay là sống, chính là do ngươi tự lựa chọn.
Dạ Tuyết Thường lần thứ hai nói lên, trên người lộ ra ánh sáng hàn quang, khí tức đế cảnh lưu chuyển trên người, không như người khống chế thiên địa.
Kỳ thực, Dạ Tuyết Thường cũng không để ý sinh tử của Sở Hành Vân.
Từ hành vi và cử chỉ ngôn ngư của Sở Hành Vân, nàng tin rằng, ở bên trong Cổ Tinh bí cảnh, nhất định là Sở Hành Vân có tiếp xúc cùng Thủy Lạc Thu, thậm chí còn biết được một chút bí mật.
Phải biết rằng, Cửu Hàn Cung là do Tinh Thần Cổ MÔn truyền thừa, mà Thủy Lạc Thu lại là chủ nhân Tinh Thần cô môn, cho dù là một ít bí mật, cũng đều có ý nghĩa phi phàm với Cửu Hàn Cung, có thể làm cho Dạ Tuyết Thường nắm giữ càng nhiều truyền thừa.
Từ điểm này đã để cho Dạ Tuyết Thường rất hiếu kỳ, nên chưa cho Sở Hành Vân chết luôn.
Con ngươi của Dạ Tuyết Thường không ngừng lấp lóe dị mang, càng nhìn Sở Hành Vân, nàng càng cảm giác hiếu kỳ, nhưng mà vào lúc này, khóe miệng Sở Hành Vân chậm rãi nhấc lên, lộ ra một nụ cười.
-Dạ Tuyết Thường, ngươi cảm thấy là tính mạnh của ta đang nằm trong tay ngươi, nên ngươi mới dám nói ra những câu như vậy, muốn đem ta đùa bỡn sao?
Sở Hành Vân cười ra tiếng, từ lâu hắn đã nhìn thấu suy nghĩ trong lòng Dạ Tuyết Thường.
-Ngươi nói không sai, ta muốn ngươi sống, ngươi có thể sống, ta bắt ngươi chết, ngươi nhất định phải chết.
Dạ Tuyết Thường cảm nhận được ánh mắt Sở Hành Vân, trong lòng đột nhiên không thoải mái, trên người lấp lóe hàn mang gấp đôi.
Hô một tiếng!
Gió lạnh thấu xương, đang gào thét đến, khoảnh khắc này, cả tòa Băng Cung sụp xuống, ngàn vạn hoa băng nổ tung, lấy Dạ Tuyết Thường làm trung tâm, hàn quang hương về bốn phương tám hướng lao đi, cả không gian đều trở nên âm u lạnh lẽo.
Thanh thế kinh khủng như thế, lập tức để cả Cửu Hàn Phong chấn động, trong nháy mắt, vô số cường giả Cửu Hàn Cung chạy tới nơi này, hai tên phó cung chủ cùng mười bảy vị trưởng lão, cùng hàn ngàn đệ tử.
Khi bọn họ nhìn thấy cảnh này, đều sững sờ, nhưng rất nhanh, bọn họ đã vào đội hình, đem nơi này vây lại, mỗi người đều tỏa ra linh lực chất phác, áp bách trên người Sở Hành Vân.
-Ngươi đã thành cá trên thớt, coi như là tiên nhân hạ phàm, cũng đừng mong cứu ngươi chạy thoát!
Lâm Băng Ly nhìn chằm chằm Sở Hành Vân mà nói, tiếng nói nàng rất yếu ớt, nhưng lộ ra tự tin cùng đắc ý.
Tất cả mọi người ở Cửu Hàn Cung, cho tới cả cung chủ đều ở đây, làm sao hắn có thể trốn?
-Vân ca ca.
Cỗ khí tức này để cho sắc mặt Thủy Lưu Hương trắng xám, hai mắt nàng ướt át, nhìn về phía Sở Hành Vân, mang theo một chút tự trách.
Nhưng mà khi nàng nhìn về Sở Hành Vân, Sở Hành Vân cũng đang nhìn nàng chăm chú, trên mặt không có hàn ý, chỉ có ôn nhu cùng thương yêu, nhẹ giọng nói:
-Lưu Hương, đợi ta thêm ba ngày, sau ba ngày, ta sẽ tới nơi này
Nghe thấy thế, Thủy Lưu Hương sửng sốt một chút, sau ba ngày, Sở Hành Vân muốn dẫn nàng ra khỏi Cửu Hàn Cung?
-Hôm nay ngươi có thể rời khỏi Cửu Hàn Cung hay không vẫn chưa biết, lại còn muốn dẫn Thủy Lưu Hương đi, ngươi lấy dũng khí từ đâu?
Dạ Tuyết Thường cười to một tiếng, từ lúc sinh ra đến giờ, đây là chuyện buồn cười nhất.
Giờ khắc này, coi như là một tên võ hoàng tầng chín, Dạ Tuyết Thường cũng có mười phần tự tin đem hắn vây tại Cửu Hàn Cung, thậm chí mạnh mẽ tru diệt, một cái Sở Hành Vân thì tính là gì.
Sở Hành Vân không để ý Dạ Tuyết Thường, vẫn nhìn Thủy Lưu Hương như trước, trong giây lát, rốt cục hắn rời ánh mắt, quét nhìn đám người xung quanh, cuối cùng mới đến Dạ Tuyết Thường, nói:
-Sau ba ngày, ta tất phá Cửu Hàn Cung, người nào ngăn cản, đều phải chết.
Dứt lời, Sở Hành Vân đem vong hồn chi tê cùng Hắc Động Trọng Kiếm thu lại, lùi về sau, tiếng cắn răng vang lên răng rắc, vùng không gian phía sau Sở Hành Vân vỡ vụn, vết rách la ra, cuối cùng đổ xuồng ầm ầm, một con đường không gian hiện ra
-Hống!
Một tiếng gào quái dị gầm lên, mọi người kinh ngạc nhìn kĩ, một con đại xà cả người mang theo tử u xuất hiện, đem Sở Hành Vân nuột trọn.
-Đây là cái linh thú gì, có thể xuyên qua hư không?
Dạ Tuyết Thường cũng bị tình cảnh này dọa sợ, nhưng nàng cũng khôi phục tinh thần rất nhanh, trong cơ thể bộc phát ra hàn khí, bàn tay khô héo đưa ra, chụp vào thân thể con mãng xà.
ầm ầm ầm!
giữa hư không, một cỗ hàn khí từ trên người Dạ Tuyết Thường phát ra, làm cho thành trở thành ma thần vô thượng, những hàn khí lạnh thấu xương, có thể đem hư không nghiền nát, thiên địa đều không ngừng run rẩy.
nhưng mà nàng vẫn chậm một bước.
Chờ khi bàn tay hàn băng đặt xuống, cả mảnh hư không đã khôi phục như bau đầu, Sở Hành Vân đã thoát đi không còn tăm tích.