Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 1027: Chuẩn đế

Chương 1026: Chuẩn đế

Vốn là băng cung yên tĩnh, giờ khắc này càng tĩnh mịch, giống như cả thời gian đều dừng lại, Thủy Lưu Hương nhìn tình cảnh trước mắt này, vẻ mặt cũng đọng lại, rung động về thực lực của Sở Hành Vân.

Lâm Băng Ly ở Cửu Hàn Cung cũng coi như là cao thủ, tu vi âm dương tầng bốn, trải qua Vạn Hàn Băng Phách đại tận gia trì, thực lực lên tới niết bàn tầng hai, nhưng trước Sở Hành Vân, nàng lại không đỡ nổi một chiêu, có phải là quá yếu ớt rồi hay không.

-Cõi đời này không có gì là không thể, phàm là người nói ra câu nói này, đều chỉ là ếch ngồi đáy giết.

Sở Hành Vân chẩm rãi giơ tay phải lên, ánh sáng hắc ma đi vào trong hai con mắt Lâm Băng Ly, làm cho vẻ mặt nàng biến đội liên tục.

Sở Hành Vân nói lời này, hơn nữa trước nàng còn ngạo nghệ, coi trời bằng vung, chính là trào phúng mãnh liệt với nàng.

Lâm Băng Ly là trưởng lão Cửu Hàn Cung, địa vị cao cả, trong mắt của nàng, cho dù là tông chủ ngũ đại thế lực, đều thấp hơn nàng một cấp, coi thường Sở Hành Vân như gin dế.

Nàng bởi vì sự quật khởi của Sở Hành Vân, mà canh cánh trong lòng, rất không thoải mái, cho nên, khi nàng vô tình phát hiện Sở Hành Vân lẻn vào băng cung, thì rất vui mừng, muốn lợi dụng cơ hội này, tru diệt Sở Hành Vân tại chỗ.

Trên phương diện tu vi, Lâm Băng Ly cùng Sở Hành Vân không có cách biệt mấy, nhưng Lâm Băng Ly chính là mắt trận, có sức mạnh gia trì, sức mạnh có thể nhảy vọt đến niết bàn tầng hai.

Lấy thực lực niết bàn tầng hai, đánh với âm dương tầng bốn, Lâm Băng Ly cảm thấy nắm chắc phần thắng, thậm chí nàng còn chưa hề thông báo tin tức ra ngoài, một mình tới đây, muốn kết thúc việc này hoàn mĩ, được Dạ Tuyết Thường ngợi khen.

Tất cả những thứ này, đều là tự tin của Lâm Băng Ly với thực lực của mình, vì lẽ đó mà vào đúng lúc này, những điều làm nàng tự tin lại biến thành trào phúng, nàng chính là ếch ngồi đáy giếng, buồn cười vô cùng.

Thân thể Lâm Băng Ly run rẩy, con ngươi tràn ra tơ máu, nhìn chằm chằm Sở Hành Vân, mở miệng nói:

-nếu như dám động vào ta, nhát định sẽ chết không có chỗ chôn!

-Vừa rồi, ngươi cảm thấy thực lực của mình hơn xa ta, nói ra những câu hung hăng, không coi ai ra gì, nhưng mà, khi ngươi biết được mình thất bại, liền lợi dụng thế lực Cửu Hàn Cung, để cho ta kiêng kị.

Hai con mắt Sở Hành Vân cương quyết, cười nhạo:

-Thực sự đáng thương!

-Ngươi câm miệng cho ta, từ khi ngươi bắt đầu bước vào Cửu Hàn Cung, ngươi đã là một kẻ chết, nếu nư dám to gan đụng tới ta, Cửu Hàn Cung sẽ trả lại gấp trăm gấp nghìn lần cho ngươi, Thủy Lưu Hương cũng phải chịu đựng như thế.

Lâm Băng Ly nhìn chằm chằm Sở Hành Vân, lại quét mắt về Thủy Lưu Hương, trong con ngươi đầy hàn ý đáng sợ.

-Ngươi uy hiếp ta?

Hai con mắt Sở Hành Vân trầm xuống, nụ cười trên mặt càng dày đặc, ma quang thâm thúy, đâm nhói vào tâm thần Lâm Băng Ly, nói ra từng chữ rõ ràng:

-Ta rất ghét người khác uy hiếp ta, đáng ghét hơn là lấy Lưu Hương ra uy hiếp ta, mặc kệ ngươi có thân phận gì, phàm là người đã chạm tới vảy ngược của ta, đều phải chết!

Một chữ cuối cùng vừa dứt, khuôn mặt Lâm Băng Ly trở nên trắng xám, nàng kinh hãi phát hiện, tên thanh niên trước mặt này đang bốc lên ma quang, rót vào trong máu thịt của nàng, để cho nàng cảm giác được tử vong.

-Cỗ sát ý nồng nặc như vậy, lẽ nào hắn dám giết ta?

Trái tim Lâm Băng Ly mạnh mẽ co giật, không còn bình tĩnh nữa, khắp toàn thân đều sợ hãi run rẩy.

-Chết!

Bỗng nhiên Sở Hành Vân vung bàn tay một cái, đem Lâm Băng Ly đánh ra ngoài, bên hông, vong hồn chi tê phát sinh ra từng tiếng than thở, ánh ửa đại diện cho tử vong đang chậm rãi hạ xuống, muốn bao phủ thân thể Lâm Băng Ly.

Ong ong ong!

Ngay khi ánh lửa sắp tới, thân thể Sở Hành Vân đột nhiên căng thẳng, vong hồn chi tê bên hông đảo đi, ánh lử bị dời đi, hướng phía bên trái đánh tới, đồng thời, toàn thân hắn, dâng trào tử vong, bước ra không thần thuấn bộ, điên cuồng rút lui về sau.

Tiếng nổ đùng đoàng vang lên, Sở Hành Vân né tránh trong chớp mắt, một luồng sức mạnh uy nghiêm đánh sợ, đánh nát đi ánh lửa hủy diệt, đồng thời oanh kích lên địa phương Sở Hành Vân vừa đứng, làm khắp nơi run rẩy, cả tòa băng cung như sắp sụp đổ.

-Nguy hiểm thật!

Sở Hành Vân rơi xuống phía trước lao tù băng sương, trong lòng khiếp đảm.

Hắn ngẩng đầu nhìn về phía trước, băng tuyết đang bay toán loạn, một bóng người lọm khọm xuất hiện, khí thế mạnh mẽ quét ngang tất cả, đến cả linh lực đều bị xoắn nát.

-Dám đến Cửu Hàn Cung gây sự, lá gan của ngươi không nhỏ.

Một thanh âm khô khốc phát ra, khiến ngời ta nghe xong mà lông tơ dựng lên, bóng người dần dần đến trước Sở Hành Vân.

Bà lão này, toàn thân mặc bạch y, khuôn mặt vô số nếp nhăn, đôi mắt sắc bén, nhưng bị lõm vào trong, giống như một người bị hút hết máu, người này chính là cung chủ Cửu Hàn Cung- Dạ Tuyết Thường.

-Xin chào cung chủ.

Lâm Băng Ly thấy Dạ Tuyết Thường đến, vội vàng hành lễ, nhưng Dạ Tuyết Thường cũng không để ý tới nàng, chỉ lạnh lùng liến nhìn một cái rồi thu hồi ánh mắt.

Chỉ là một giây ngăn ngắn, đã để cho Lâm Băng Ly chảy mồ hôi như mưa, trong lòng cảm giác sợ hãi vô cùng, còn đáng sợ hơn là lúc đối mặt với tử vong chi hỏa vừa nãy.

-Tiểu tử, ta nhận ra ngươi.

Ánh mắt Dạ Tuyết Thường một lần nữa đặt ở trên người Sở Hành Vân, nhàn nhạt nói:

-Thời gian Cổ tinh bí cảnh đóng cửa, ngươi cùng Thủy Lưu Hương đi ra, ta sớm nên nghĩ đến, ngươi chính là Sở Hành Vân, nếu ta đoán không sai, ngươi đã nhìn thấy Thủy Lạc Thu, đồng thời được nhiều chỗ tốt từ nàng?

Lúc nói chuyện, Dạ Thiên Hàn chú ý tới Vạn Tượng Giáp Tay và năm viên bản nguyên huyền tinh, con ngươi âm lãnh nhìn chằm chằm Sở Hành Vân, muốn từ trong mắt hắn nhìn ra đầu mối, sưng mà vẻ mặt Sở Hành Vân vẫn bất biến, con ngươi thâm thúy, như vòng xoáy thâm uyên, không thể nhìn thấu.

-Chỉ bằng thủ đoạn thấp kém của ngươi, cũng muốn dò xét ta, khó tránh Lâm Băng Ly phế vật như vậy.

Sở Hành Vân lắc đầu cười gằn, tâm thần lại ngưng trọng, hắn từ trên người Dạ Tuyết Thường, cảm giận được khí tức đế cảnh, tuy rằng yếu ớt, nhưng đúng là tồn tại.

Một đời trước, lúc sắp chết, Sở Hành Vân đã chạm đến ngưỡng cửa đế cảnh, trên người cũng diễn sinh ra khí tức đế cảnh, nói cách khác, Dạ Tuyết Thường thời khắc này, đã đạt tới bán đế.

Kẻ địch cấp độ như này, mặc dù là một đời trước, Sở Hành Vân cũng không từng đối mặt qua!

-Được lắm, tiểu tử giỏi ăn nói, hi vọng lúc ngươi chết, cũng có thể kiên cường như vậy.

Thanh âm Dạ Tuyết Thường trở nên trầm thấp, chỉ thấy nàng thả ra uy thế đáng sợ, một luồng hàn ý vô thượng từ thiên địa hội tụ lại, giống như là chưởng khống thiên địa, ánh mắt quét qua, làm linh hải Sở Hành Vân như muốn nổ tung, bất cứ lúc nào cũng có thể bạo thể mà chết.

-Phá!

Cỗ áp lực này càng ngày càng mạnh, đột nhiên, Sở Hành Vân gầm lên.

Từng vệt ánh kiếm đen kịt trùng thiên, hóa thành lợi kiếm hủy diệt không gì sánh được, xé rách đi áp lực vô hình, Vạn Tượng Giáp Tay khẽ run lên, ánh sáng ngũ sắc phóng ra, trong nháy mắt hóa thành một biển kiếm, óng ánh óng ánh, đẻ cả băng cung đều nứt ra lỗ li ti, cực kỳ lóa mắt trong đêm tối.

Ánh mắt Sở Hành Vân hội tụ ma quang, sức mạnh thuộc về Hắc Động Trọng Kiếm rít gào, nhưng hắn còn chưa kịp vung kiếm, ngay phía trước tầm nhìn, một ngon tay khô héo đã đánh lại đây, chạm rãi rơi vào trên Hắc Động Trọng Kiếm.

Đột nhiên, ánh kiếm tản đi, ngũ sắc cũng ảm đạm, sức mạnh một ngón tay này ẩn chứa, quá đáng sợ, để Hắc Động Trọng Kiếm cũng không đấu lại được, khi tiếp xúc với thân thể Sở Hành Vân, để máu thịt của hắn cũng vỡ ra.

Máu tươi nhuộm đỏ không trung.

Team: Vạn yên chi sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch