-Ngươi làm việc này rất tốt, chờ khi bá nghiệp thành không, chắc chắn sẽ không thiếu chỗ tốt cho ngươi!
Phó Khiếu Trần thỏa mãn cười to, vung tay lên, khí tức trên người thay đổi.
Trong ngày thường, cứ chỉ của hắn, đối với người nào cũng thong dong đạm bạc, mà vào giờ phút này, mắt hắn phát ra ánh sáng lạnh, toàn thân là khí khái bá đạo, giống như một tên kiêu hùng, quyền khuynh thiên hạ, khiến người ta cảm thấy hô hấp cũng chịu áp bức.
-Ngày mai, ta hộ tống Lạc Vân bước lên Cửu Hàn Phong, ngươi lập tức dựa theo kế hoạch, đem những nhân vật trọng yếu của Vạn Kiếm Các tụ tập lại, ta sẽ tìm cơ hội, lén thoát khỏi Cửu Hàn Cung, đến địa điểm đó, đem những tên nhân vật trọng yếu kia tru diệt tất cả, đoạt quân quyền.
-Cả một kết hoạch không một kẽ hở nào, không được để lộ bất cứ gì đáng nghi, chỉ cần kế hoạch thành công, chờ khi Lạc Vân cùng Cửu Hàn Cung một mất một còn, ta có thể làm ngư ông đắc lợi, nhất thống lục đại thế lực, trở thành chủ nhân Bắc Hoang Vực.
Phó Khiếu Trần quay về phía trưởng lão Thất Tinh Cốc dặn dò, lúc hắn nói chuyện, con ngươi trở nên đỏ đậm, cả người cũng điên cuồng, để tên trưởng lão Thất Tinh Cốc kia có chút khiếp đảm.
-Kế hoạch của cốc chủ vô song, nhất định có thể thành công!
Trưởng lão kia nịnh hót một câu, sau đó có chút lúng túng nói ra:
-Nhưng mà, bên phía Tĩnh An trưởng lão cùng Mộ Chiêu trưởng lão, chúng ta phải giải thích như thế nào?
Tên trưởng lão này vẫn luôn là tâm phúc của Phó Khiếu Trần, biết rõ tính tình của Phó Khiếu Trần.
ở trong mắt người khác, Phó Khiếu Trần là chủ nhân Thất Tinh Cốc, làm người khiêm tốn, khắp nơi cân nhắc vì Thất Tinh Cốc, một lần vì bách tính Thất Tinh Cốc an bình, đồng ý đổi mạng của mình, rất là vĩ đại.
Nhưng đây chỉ là mặt ngoài mà thôi, tất cả đều là do Phó Khiếu Trần ngụy trang, tất cả những thứ hắn làm, đều là vì có được quyền lợi to lớn, tất cả mọi người đều bị hắn lừa, kể cả Tô Mộ Chiêu cùng Tô Tĩnh An.
Nếu để cho Tô Tĩnh An cùng Tô Mộ Chiêu biết việc này, bọn họ nhất định sẽ rời khỏi Thất Tinh Cốc, chuyện này đối với Thất Tinh Cốc, tổn thất rất lớn, mất đi hai nhân vật thiên tài có cơ hội trùng kích niết bàn cảnh.
-Việc này không đơn giản sao?
Phó Khiếu Trần nhíu mày, ngữ khi xem thường nói ra:
-Lạc Vân cùng Cửu Hàn Cung tử đấu, ta ngồi ngư ông hưởng lợi, trở thành người thắng lợi, ngoại trừ ta, tất cả mọi người đều mất mạng tại chỗ, đến lúc đó, ta là người mai mắn duy nhất sống sót, mỗi một câu nói, đều sẽ biến thành sự thật, còn ai có thể cãi lại.
Từ một giây khi rời khỏi Thất Tinh Cốc, toàn bộ kế hoạch, đã thành hình tỏng đầu Phó Khiếu Trần, mỗi một bước đều có thể nói là hoàn mỹ, có thể dễ dàng lừa dối.
Vừa mới bắt đầu, hắn còn có chút buồn phiền, làm như thế nào để gạt Tô Mộ Chiêu cùng Tô Tĩnh An ra ngoài, dù sao nếu hai người này ở Tuyết thành, rất dễ phát hiện mạnh mối, ảnh hưởng kết hoạch của hắn.
Nhưng mà, điểm buồn phiền này, hôm nay đã tan thành mây khói, Sở Hành Vân lại chủ động để cho Tô Tĩnh An cùng Tô Mộ Chiêu rời khỏi tuyết thành, về giữ Thất Tinh Cốc.
Nghe được câu nói này, Phó Khiếu Trần vui mừng khôn xiết, lập tức đồng ý với Lạc Vân, đồng thời quát lớn, đề Tô Mộ Chiêu cùng Tô Tĩnh An lập tức rời khỏi Tuyết Thành, không cho cãi lời.
-Cái Lạc Vân này, trước khi chết cũng giúp ta giải quyết muộn phiền, ta phải cảm tạ hắn ngu ngốc, ngay mày mai sẽ lưu lại cho hắn toàn thây..
Phó Khiếu Trần lộ ra nụ cười âm độc, ánh sáng chập trờn chiếu lên khuôn mặt hắn, lộ ra một cảm giác dữ tợn khiếp người.
Hắn lạnh lùng cười, cả một không gian đều có chút yên tĩnh quỷ dị, điều này lại cho Phó Khiếu Trần đột nhiên có cảm giác cổ quái, hắn bỗng nhiên quay đầu, nụ cười trên mặt đọng lại, hai con mắt mở to.
Bên trong tầm nhìn, tên trưởng lão Thất Tinh Cốc kia đã ngã trên mặt đất, trên người không còn chút sinh cơ nào, mà ở bên cạnh thi thể hắn, có một thanh niên mặc áo đen đứng đó, lộ ra nụ cười thong dong.
-Phó cốc chủ, kết hoạch của ngươi rất tốt, chỉ tiếc là nghĩ quá đơn giả, có chút thoát khỏi hiện thức.
Thanh niên mặc áo đen cười tủm tỉm, nhìn chằm chằm Phó Khiếu Trần, để Phó Khiếu Trần có cảm giác tê dại da đầu, cả người run lên.
-Lạc Vân các chủ, lời này có ý gì?
Phó Khiếu Trần hít sâu với ngụm, miễn cưỡng nở một nụ cười.
-Hai người các ngươi nói chuyện, ta đã nghe được rõ ràng, còn muốn tiếp tục giả ngu?
Sở Hành Vân nhún vai một cái, từng bước đi tới Phó Khiếu Trần, chậm rãi nói:
-Nhưng mà, coi như ngươi tiếp tục giả ngu, cũng không sao, từ lúc đầu, ta đã biết ngươi tất phản, đây đều là trong tính toán của ta.
Vù!
Lời này truyền tới trong tai của Phó Khiếu Trần, để thần sắc Phó Khiếu Trần hơi đổi một chút, ánh mắt trở nên âm lãnh, nhưng rất nhanh, lại một lần nữa lấy lại nj cười, nói:
-Lạc Vân các chủ, trong này có hiểu lầm gì đó rồi?
-Ngươi cảm thấy thế nào?
Sở Hành Vân đã đi tới trước Phó Khiếu Trần, con ngươi nhìn kỹ, xem rõ khuôn mặt đáng ghê tởm này, lạnh lùng nói:
-Ngày đó, ngươi đêm mộc nguyên huyền tinh tặng cho ta, đồng thời đưa ra yêu cầm liên minh, ta đã biết, ngươi có khát vọng với quyền lợi, không dưới Phạm Vô Kiếp chút nào, ngươi so với Phạm Vô Kiếp càng thông minh hơn, ẩn dấu kỹ càng không lỗ hổng.
-Từ khi rời khỏi Thất Tinh Cốc, ta vẫn bí mật quan sát ngươi, ngươi lấy danh nghĩa đồng minh, sắp xếp thân tín vào trăm vạn đại quân, nắm giữ quyền hành, còn có ý tiếp cận Sở Hồ cùng Lục Lăng, tất cả những thứ này, ngươi cho rằng ta không biết sao?
-Lấy mộc nguyên huyền tinh làm vốn đánh bạc, trở thành minh hữu của Vạn Kiếm Các, sau đó lợi dụng thù giữa ta và Cửu Hàn Cung, vì ngươi dọn hết cản trở, cuối cùng, có thể danh chính ngôn thuận quản lý trăm vạn đại quân, chấp chưởng lục đại thế lực, chở thành chủ nhân Bắc Hoang Vực.
-Phó cốc chủ, mưu đồ ngươi tính toán, thật sự là khôn khéo!
Một câu nói từ trong miệng Sở Hành Vân phun ra, mỗi một câu, đều khiến sắc mặt Phó Khiếu Trần trở nên nghiêm nghị một phần, nhưng mà từ đầu đến cuối hắn vẫn không nói gì, trên mặt vẫn bày ra một vẻ cười khổ không rõ vì sao, ánh mắt lại giống như chim ưng, linh thức chậm rãi tản ra, điều tra xung quanh từng chút một.
-Phó cốc chủ, ngươi không cần lén lút điều tra xung quanh, ngoại trừ ta ra, không có bất kỳ người nào đi tới nơi này, càng không có người nào biết kế hoạch của ngươi.
Lúc này, đột nhiên Sở Hành Vân nói ra, đề sắc mặt Phó Khiếu Trần thay đổi, trái tim run lên kích liệt, vẻ mặt điên cuồng
-Trong trăm vạn đại quân, không thiếu người Thất Tinh Cốc, ngoại trừ những người tùy tùng nham hiểm, phần lớn đều là người có tính cách lương thiện, một lòng vì thoát khỏi tên nô tông, nếu như ngươi đột nhiên bị chết, lại còn lộ ra âm mưu kinh khủng như vậy, sẽ đi tới đại quân hỗn loạn, bay giờ đại chiến đã sắp tới, ta không muốn thấy cảnh này phát sinh.
Nói tới đây, Sở Hành Vân thở dài, mang theo thất vọng nói:
-Cái này cũng là lý do, hôm nay ta cố ý để Tô Mộ Chiêu cùng Tô Tĩnh An rời đi, ta không muốn để bọn họ biết, nghĩa phụ bọn họ kính trọng hơn hai mươi năm, là một người vì quyền thế, không tiếc lừa dối tất cả, là một người đê tiện bỉ ổi.
Ánh mắt Sở Hành Vân dời qua, lần thứ hai rơi vào trên người Phó Khiếu Trần, chỉ thấy trên mặt Phó Khiếu Trần đã không còn nghiêm nghị, cả khuôn mặt, đã bao phủ dự tợn cùng âm lãnh, một bước đi ra, khôi hoằng khí áp bức như thủy triều.
-Lạc Vân, ta thừa nhận, đúng là ngươi thông minh hơn người, lời ngươi vừa nói, cũng là sự thực, nhưng chuyện ngươi ngu xuẩn nhất, chính là đánh giá cao thực lực của mình!
Trên người Phó Khiếu Trần, linh lực chất phác cuồn cuộn không dứt, bao phủ ở trên người Sở Hành Vân, càng bao phủ cả mật thất, để cách biệt hẳn cùng ngoại giới..
Cùng thời khắc đó, khí tức niết bàn tầng ba, đột nhiên tăng lên dữ dội, tăng tới tầng bốn, hai tay mang theo niết bàn khí, vẫy ra, Thiên Long cổ cầm xuất hiện, từng tiếng rồng ngâm, vang vọng không gian, ánh sáng vạn trượng hạ xuống, để không gian nhuộm màu vàng óng.