Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 1037: Người sắp chết

Chương 1036: Người sắp chết

Kim quang đầu trời, tràn ngập mỗi góc trong mật thất tu luyện, cầm vận như ẩn như hiện, kỳ ảo mà rộng lớn, vô ảnh vô hình, mà lại thật sự tồn tại.

-Lạc Vân, chỉ một mình ngươi, cũng dám tới chỗ này, xem ra mục đích lần này của ngươi tới đây, là tìm chết à?

Phó Khiếu Trần hoàn toàn không che giấu sát ý của mình, khuôn mặt trở nên dữ tợn, vừa nói, vừa phát ra tiếng cười càn rỡ.

Đối với Sở Hành Vân, Phó Khiếu Trần cũng không có kiêng kỵ cái gì, một tên tiểu quỷ chưa tới 20 tuổi đầu, cho dù nắm giữ thiên phú kinh người, vô số kỳ ngộ, nhưng mà luận tu vi và tư lịch, vẫn kém xa hắn.

Phó Khiếu Trần sợ hãi chân chính, là cao thủ đông đảo sau lưng Sở Hành Vân, hắn không dám khinh thường, nhưng hắn vạn vạn không nghĩ tới, tối nay Sở Hành Vân tới đây, lại là một mình tới, không có bất kỳ người nào đi theo.

Đã như vậy, vì sao Phó Khiếu Trần phải sợ?

-Tuy nói âm mưu của ta, đã bị Lạc Vân nhìn thấu, nhưng mà từ lời nói của hắn mà phán đoán, hẳn là không thông báo cho những người khác, chỉ cần ta giết hắn, chuyện này sẽ không có người nào biết được.

-Nếu mà người khác truy cứu, ta có thể đem việc này đẩy lên đầu Cửu Hàn Cung, đã như thế, Vạn Kiếm Các cùng Cửu Hàn Cung càng triệt để trở thành tử địch, vậy càng thuận lợi hơn.

Trong phút chốc một cái kế hoạch nham hiểm, hiện lên ở trong đầu Phó Khiếu Trần, hắn phát ra một âm thanh cười lạnh lẽo, ánh mắt chậm rãi di động, lại phát hiện trên mặt Sở Hành Vân, cũng không xuất hiện lúng túng như hắn nghĩ, từ trước tới giờ vẫn bình tĩnh, lãnh đạm.

-Đến giờ khắc này, ngươi còn có thể giả vờ chấn định, nhưng mà điều này cũng bình thường, trong thời gian một cái nháy mắt, ta có thể đem tu vi tăng lên niết bàn tầng bốn, đúng là làm người ta nghe được mà kinh hãi.

Phó Khiếu Trần nhìn Sở Hành Vân tràn đầy đắc ý.

Đối mặt với bộ mặt thật của Phó Khiếu Trần ,Sở Hành Vân vẫn nở nụ cười xem thường, nói:

-Ta giúp ngươi loại bỏ Di thiên kim trùng, bích chướng cảnh giới có buông lỏng, chỉ cần hơi khổ tu, liền có thể thuận lợi đột phá, khi ta tiến vào Di Thiên Sơn, ngươi cũng đã nắm lấy cơ hội, thành công tiến vào niết bàn tầng bốn.

-Nhưng sau khi ngươi lên cấp, không có cho người nào biết, mà lợi dụng bí pháp, đem tu vi áp chế lại, để người ta phán đoán sai lầm, muốn giả heo ăn thịt hổ, chiếm được tiên cơ.

-Chỉ tiếc, bí pháp ngươi nắm giữ, quá thô thiển, ta vừa bước ra khỏi Di Thiên Sơn, đã nhìn thấu mọi ngụy trang của ngươi, buồn cười cho ngươi, lại còn tưởng rằng mình có thể lừa tất cả mọi người, chẳng lẽ ngươi không cảm thấy xấu hổ sao?

Sở Hành Vân quay về Phó Khiếu Trần cười nhạo từng đợt, lấy kinh nghiệm cùng thần thông của hắn, nhìn thấy bí pháp Phó Khiếu Trần, căn bản là dễ như ăn bánh, không có vạch trần, chỉ là chưa tới thời cơ mà thôi.

-Ngươi muốn chết!

Phó Khiếu Trần bị Sở Hành Vân làm cho tức giận, gầm lên giận dữ, sát ý mãnh liệt dâng trào trong lòng, bàn tay đánh ra, dây đàn Thiên Long Cầm rung động, tiếng đàn hóa thành long ngâm, tập kích về phía trước, muốn đem Tiêu Trần giết tại chỗ.

Xèo xèo xèo xèo!

Nhưng mà, ở trong nháy mắt, đột nhiên hư không vỡ ra, trong tầm mắt Phó Khiếu Trần, ánh sáng hắc kiếm khuấy động, mỗi một đạo ánh sáng đều thâm thúy như vực sâu, trong đó như ẩn chứa ý niệm chết chóc, oanh kích vào long ngâm, để hai thứ bị triệt tiêu đi.

-Ai!

Phó Khiếu Trần đột nhiên quay đầu, liền thấy phía sau Sở Hành Vân, lại xuất hiện bốn bóng người ác liệt, trong tay cầm kiếm, hắc quang lượn lờ quanh người, có một loại cảm giác đáng sợ khó nói ra.

-Lạc Vân, ngươi đúng là tiểu nhân hèn hạ, vừa nãy nói chỉ có một mình tới đây, như vậy xin hỏi, bốn người này là thần thánh phương nào?

Phó Khiếu Trần mở miệng châm biếm, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi, hắn kinh ngạc phát hiện, khí tức bốn người trước mặt này, thật là mạnh, tất cả đều là cường giả niết bàn cảnh.

Thấy thế, Phó Khiếu Trần cắn răng, hướng phía bốn người này nhìn sang, lúc này, ánh nến chập chờn, ánh lửa chiếu rọi lên bốn người, từ từ chiếu ra từng khuôn mặt quen thuộc mà lạnh lẽo.

Hồi hộp!

Trong nháy mắt, trái tim Phó Khiếu Trần mạnh mẽ run rẩy, xương sống có một luồng hơi lạnh chạy dọc lên, thanh âm run rẩy:

-Phạm Vô Kiếp, Cổ Phồn Tinh, Lâm Nguyên Ly, Cố Huyền PHong, làm sao lại là nhóm người các ngươi, không phải các ngươi đã chết rồi sao?

Phó Khiếu Trần liên tục lùi về sau vài bước, cả gương mặt trở nên trắng bệch như tờ giấy.

Hắn có thể xác định, bốn người này đã chết rồi, chết ở trong tay Sở Hành Vân, có vô số người có thể làm chứng, nhưng tại sao, người đã chết, lại có thể xuất hiện ở nơi này, đồng thời trợ giúp Sở Hành Vân?

-Lạc Vân vừa mới nói qua, đêm nay, chỉ có một người hắn tới đây, chẳng lẽ bốn người này, không phải là người, mà là quỷ hồn?

Trong đầu Phó Khiếu Trần hỗn loạn tưng bừng, nhìn bốn tên kiếm nô một hcust, lại nhìn sang Sở Hành Vân, cảm giác thiên địa đang xoay tròn, cực kỳ khó chịu.

-Người sắp chết, cho dù nói cho ngươi tất cả, cũng không có ý nghĩa gì, nhưng người có thể yên tâm, sau khi người chết, cũng có thể trở thành một thành viên trong số bọn họ.

Lúc này, thanh âm Sở Hành Vân đột nhiên vang lên phía sau Phó Khiếu Trần, giống như là tử vong đến từ vực sâu, mỗi một chữ, làm cho Phó Khiếu Trần tê dại da đầu.

Hắn bỗng nhiên quay đầu lại, đập vào mi mắt, là một thanh trọng kiếm đen kịt có ánh kiêm khủng bố lượng lờ quanh, ánh kiếm kia áp bách xuống, rất nạnh nề, giống như là một tòa núi cao, để thân thể cùng linh hải hắn run rẩy.

-Thiên Long Cổ cầm!

Phó Khiếu Trần cắn răng một cái, muốn vận dụng thiên long cổ cầm đẻ ngăn cản Hắc Động Trọng Kiếm, như thiên long cổ cầm trong hư không đã bị bốn tên niết bàn cảnh ràng buộc, bị ánh kiếm tầng tầng nhốt lại, Phó Khiếu Trần thúc dục như thế nào, cũng không thể lay động.

-Chết đi.

Sở Hành Vân phun ra hai chữ, như tuyên ngôn tử vong.

Thanh âm ầm ầm vang lên, Hắc Động Trọng Kiếm đè xuống, không gian đều nứt toác ra, ánh sáng hắc kiếm tiếp xúc với mặt đất, khắp nơi đều vỡ vụn, kiếm uy khủng bố quét mọi thứ, để cả tòa đình viện bị hủy hầu như không còn, đã biến thành một vùng phế tích.

Thân hình Sở Hành Vân lóe lên, nhẹ nhàng trôi nổi ở trong đêm, phía sau, bốn tên kiếm nô đứng thẳng, không nói một lời, không nhúc nhích, để gió đêm thổi vào trên người một cách túy ý.

-Mầm họa cuối cùng đã có thể thanh trừ, ngày mai, chính là ngày quyết chiến cuối cùng!

Bàn tay Sở Hành Vân khẽ để Phó Khiếu Trần vào bên trong không gian, hai con mắt nhìn về phía Cửu Hàn Cung xa xa, không ngừng phát ra sát niệm cùng dị mang.

Hắn cứ ngóng nhìn như vậy, qua hồi lâu, mới xoay người đi, biến mất trong màn đêm, nhưng cỗ sát niệm cùng niềm tiên kiên nghị này, vẫn chưa từng tản đi, thật lâu không tiêu tán.

Chờ khi trời hừng đông, từng vệt sánh sáng chiếu xuống, xé rách màn đêm tối, đồng thời soi sáng xung quanh Tuyết thành, báo hiệu một ngày mới.

Trong ngoài Tuyết thành, đã sớm tụ tập vô số bóng người, mỗi một người đều ngẩng đầu lên, đoàn người đều ngưỡng mộ trong lòng, trên mặt đầy ước ao.

Sở Hành Vân đứng ở vị trí đầu não, thấy hắn đang nhìn chăm chú mặt trời đang vươn lên, ánh mắt nhìn về phía Lục Thanh Dao nói:

-Sự tình sao cho ngươi đã tới đâu rồi?

-Đã dựa theo sự dặn dò của sư tôn, đem toàn bộ phản tặc của Thất Tinh Cốc tru diệt, toàn bộ quá trình rất bí mật, không có bất kỳ người nào có thể phát hiện, cho dù có người điều tra, kết của cuối cùng cũng chỉ là do Cửu Hàn Cung.

Lục Thanh Dao lạnh giọng đáp lại, thanh âm nhỏ bé, chỉ có hai người có thể nghe được.

Sau khi nghe xong, Sở Hành Vân gật đầu thỏa mãn, ánh mắt chậm rãi chuyển động, lần thứ hai nhìn về vòm trời, đôi mắt thâm thúy hiện ra từng sợi đỏ đậm, cả người như hóa thành kiếm, cực kỳ sắc bén, đang chờ đâm thủng trời cao.

-Giờ đã tới, chúng ta lên đường!

Sở Hành Vân hít sâu một hơi, phía sau hắn, Vũ Tĩnh Huyết, Lận Thiên Trùng cùng Mặc Vọng Công vì lời đó mà chấn động, trên người cũng có chiến ý tỏa ra.

Bốn người tám con mắt, nhìn thẳng về Cửu Hàn Cung.

Chiến ý bao la, thời khắc này đã phát ra hoàn toàn.

Team: Vạn yên chi sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch