Sau một giây ngắn ngủi, Lâm Băng Ly khôi phục tinh thần lại, bước nhẹ ra, phát ra một thanh âm quát khẽ.
ầm ầm ầm!
Sương lạnh lượn lờ đầy trời, trong hư không, giống như có ngững ngôi sao sương hạ xuống, hướng về phía đám người Lận Thiên Trùng điên cuồng lao tới, giương nanh múa vuốt, đồng thời, sóng âm vô hình vô ảnh rung động trường không, nhanh chóng lao đi.
-Hư Vô Chấn động-Nghịch kiếm!
Ngay lúc Lâm Băng Ly mở miệng, Sở Hành Vân như đã có hành động trước vậy, bước ra Không thần thuấn bộ, xuất hiện trước mặt của nàng, Hắc Động Trọng Kiếm hiện lên, chém ra nghịch kiếm, hư vô chấn động phát ra thanh âm rít gào.
Chiêu kiếm này, có thể nói là hoàn mĩ, đem tất cả thế tiến công của Lâm Băng Ly bị ngăn lại, đồng thời cũng mở ra một con đường cho đám người Vũ Tĩnh Huyết bình yên bước vào con đường nhỏ.
-Đối thủ của các ngươi là ta.
Khóe miệng Sở Hành Vân nở lên nụ cười, thanh âm để cho đám người Cửu Hàn Cung nổ ra lửa giận, bước tiến dồn dập, chỉ cỗ hàn ý thấu xương này đã muốn thuấn sát Sở Hành Vân.
Sở Hành Vân không muốn để ý tới những người này, nghiêng đầu qua chỗ khác, quay về phía ba người nói ra:
-Ba vị, dựa theo kế hoạch mà hành động, chờ ta xử lý xong những người này, lập túc đi chỗ gặp mặt.
-Được!
Ba người gật đầu, thu hồi ánh mắt, thân hình lóe lên, lập tức biến mất trong tầm mắt Sở Hành Vân.
Lúc ba người rời đi, năm tên kiếm nô niết bàn cùng mười tên kiếm nô âm dương, cũng cùng tiến vào sơn đạo, một nhóm thân ảnh biến mát, dùng hết tốc độ chạy lên đỉnh Cửu Hàn Phong.
-Đáng ghét, trực tiếp động thủ!
Một tên trưởng lão Cửu Hàn Cung thấy thế, lập tức muốn ngăn đám người Lận Thiên Trùng lại, nhưng nàng còn chưa ra tay, đã thấy bóng người anh tuấn của Sở Hành Vân, xuất hiện trước mặt nàng, ngăn cản trước con đường.
-Ta vừa nói, đối thủ của các ngươi là ta, làm sao vậy, các ngươi là người điếc?
Sở Hành Vân trầm mặt xuống, Hắc Động Trọng Kiếm giơ lên, 80 tên kiếm nô niết bàn đồng thời giơ kiếm lên cao, ánh kiếm hạ xuống, đem con đường phá hủy.
Lúc ấy, vẻ mặt đám trưởng lão đọng lại, người này, đầu tiên coi thường bọn họ, sau đó hành động quỷ dị, hiện tại còn ngông cuồng như thế, làm người ta không thể suy đoán, càng nàng nhìn nhau, cũng không biết làm thế nào cho phải.
-Mấy kẻ vô chi mà thôi, nếu bọn họ muốn lên đỉnh, thì để cho bọn họ lên.
Đúng lúc này, Lâm Băng Ly lần thứ hai đứng dậy, hai thanh âm lanh lảnh phun ra từng trong miệng, hai con mắt vẫn nhìn Sở Hành Vân gắt gao.
-Lâm trưởng lão, như vậy khó tránh khỏi có chút không ổn chứ?
Một tên trưởng lão kinh ngạc, các nàng nhận mệnh lệnh của Dạ Tuyết Thường, tử thủ ở sườn núi, làm sao có thể để cho hơn hai mươi người leo lên đỉnh.
-Cổ ngữ nói, bắt giặc phải bắt vui trước, chỉ cần giết Sở Hành Vân, tất cả vấn đều có thể giải quyết.
Tiếng nói Lâm Băng Ly chắc chắn tuyệt đối, cho người ta cảm giác không thể nghi ngờ, nói tiếp:
-Còn nữa, chỉ hơn hai mươi người mà thôi, coi như leo lên đỉnh, cũn không làm ra được cái gì, chỉ có đi chịu chết.
Sau khi nghe xong, không ít trưởng lão Cửu Hàn Cung cảm thấy có lý, phải biết rằng, trên đỉnh núi, có hai tên phó cung chủ, thực lực lên tới nửa bước vo hoàng, cả Bắc Hoang Vực, cũng khó có địch thủ.
So với đó, bọn họ càng lo lắng cái thanh niên thần bí khó lường trước mặt này, chỉ cần có thể bắt giữ hắn, hoặc là giết chết tại chỗ, trận chiến này liền kết thúc.
Nghĩ rõ ràng điểm ấy, tất cả trưởng lão Cửu Hàn Cung đều ngẩng đầu lên, hướng phía Sở Hành Vân nhìn tới, lại phát hiện Sở Hành Vân đang nhìn bọn họ cười gằn, lắc đầu một cái, cười nhạo nói ra:
-Mười tám người các ngươi được Vạn hàn băng phách đại trận gia trì, thực lực đạt tới niết bàn cảnh, nhưng căn cơ các ngươi nông cạn, không thể phát huy thực lực niết bàn chân chính.
-Chỉ bằng bầng các ngươi và tam thiên hàn tinh cổ trận, đã muốn ta chết, sơ rằng có chút ảo tưởng rồi chứ?
Sở Hành Vân vừa nói, lại nhìn xung quanh, con ngươi thâm thúy, đã sớm nhìn thấu tất cả.
Hồi hộp
Tiếng nói vừa dứt, sắc mặt đám tưởng lão trở nên biến hóa, trái tim Lâm Băng Ly nhảy len, hoàn toàn quên nàng vừa mới nói gì, lên tiếng hỏi:
-Tại sao ngươi biết Tam thiên hàn tinh cổ trận?
Nói xong, bên trong hư không, hiện lên từng thanh âm rối loạn tưng bừng, lấy quảng trường làm trung tâm, xung quanh vô số trận vặn như ẩn như hiện, giống như có một tòa linh trận bao phủ.
Linh trận này có tới 3000 mắt trận, mỗi một mắt trận, chính là một tên đệ tử Cửu Hàn Cung, đang đứng ở đó, thả ra hàn khí cực kỳ đáng sợ, ẩn mà không phát ra, phát mà không hiện ra, quả thực là như từng chuôi kiếm hàn khí ẩn núp trong bóng tối, hiến người ta khó lòng phòng bị.
-Tam thiên hàn tinh cổ trận, chính là đại trận truyền thừa của Cửu Hàn Cung, đứng hàng cấp độ bảy, trận này cũng không phải Hô tông đại trận, mà là sát trận thuần túy, dùng 3000 thiên linh cảnh là sát trận, đứng ở sườn núi, một khi mở ra trận này, hàn tinh rơi xuống, giết người trong vô hình, coi như là cường giả niết bàn cảnh, đều bị đánh chết tại chỗ.
Sở Hành Vân cầm Hắc Động Trọng Kiếm, một tiếng kiếm ngân du dương vang vọng, xé rách cả mảnh hư không, Tam thiên hàn tinh cổ trận cũng lộ ra ngoài, con ngươi đảo qua, khóe miệng nở nụ cười.
Ở đời trước, Cửu Hàn Cung quỷ bí khó lường, ngay cả Sở Hành Vân đều không hiểu rõ lắm, nhưng mà, hắn từng lấy thân phận khách nhân, bước vào Cửu Hàn Cung, nên một ít bí mật Cửu Hàn Cung hắn cũng không xa lạ gì.
Tòa Tam Thiên hàn tinh cổ trận này, từ khi bước vào Cửu Hàn Cung, hắn đã biết được, hơn nữa, hắn cũng biết vì trận chiến hôm nay, Cửu Hàn Cung sẽ bày xuống trận này.
Nhìn thấy trên mặt Sở Hành Vân đầy nụ cười tự tin, một đám trưởng lão Cửu Hàn Cung cót chút hoảng, cảm giác mình bị Sở Hành Vân nhìn thấy hoàn toàn, vẻ mặt trở nên khó coi, tâm tình cũng loạn lên.
-Trấn định lại, không nên trúng kế của người này.
Lâm Băng Ly khẽ quát một tiếng, để những trưởng lão Cửu Hàn Cung khôi phục lại tinh thần, nàng lại nói tiếp:
-Người này chỉ đang đùa bỡn, ý đồ quấy nhiễu tâm thần của chúng ta, cho dù hắn biết Tam thiên hàn tinh cổ trận thì làm sao, lập tức thôi thúc đại trận, đem hắn đánh chết tại chỗ.
Lâm Băng Ly ăn qua mấy lần thiệt thòi với Sở Hành Vân, đã trở nên cẩn thận, nàng giơ bàn tay lên, lại nghe được một thanh âm cười nhạo truyền tới.
Chỉ thấy Sở Hành Vân đứng thảng tại chỗ, dùng ánh mắt nhìn kẻ ngu để nhìn Lâm Băng Ly, châm biếm nói:
-Lâm Băng Ly, nếu ta biết Tam thiên hàn tinh cổ trận tồn tại, cũng biến các ngươi sẽ sử đụng, lẽ nào ngươi ngây thơ cho rằng ta không có chuẩn bị nào, đứng ở chỗ này chờ chết?
Sở Hành Vân lần thứ hai lắc đầu, vươn tay phải ra, đánh ra một chỉ.
Xèo xèo…
Hâu như đồng thời, 80 mươi tên kiếm nô âm dương cảnh sau ưng hắn tỏa ra khí thế bao la, ào ào khủng bố, nghiền ép tất cả, mỗi một sợi thiên địa linh lực xoay quanh phía sau Sở Hành Vân tiếp xúc với Vong hồn chi tê, chớp mắt bùng lên lửa, đem nơi này đều hóa thành màu xanh, khủng bố dữ tợn.
Ngoài ra, những hỏa diễm này tiếp xúc với hàn tinh trong hư không, phát ra thanh âm xì xì, hai thứ va chạm, cũng không giập tắt, giằng co nhau trong hư không, để Tam thiên hàn tinh cổ trận trở nên cứng ngắc, không các nào thôi thúc nửa phần.