Phía sau Sở Hành Vân, một bộ thi thể không đầu rơi xuống, sương lạnh bao trùm, đã từ từ trở nên lạnh lẽo.
Vừa nãy, Sở Hành Vân mạnh mẽ giết đi hai tên trưởng lão Cửu Hàn Cung, không có chút do dự nào, trực tiếp thôi thúc không thần thuấn bộ, xuất hiện ở phía sau tên trưởng lão Cửu Hàn Cung này.
Bởi vì Sở Hành Vân làm ra hành động điên cuồng, tên trưởng lão này hoàn toàn ngây ngốc ra, còn chưa kịp phản ứng Sở Hành Vân đã xuất hiện, đợi nàng phát hiện ra thì đầu đã rơi xuống đất, một kiếm đánh ra, trực tiếp gặt đầu nàng xuống
Tí tishc…
Từng giọt máu tươi, theo tay Sở Hành Vân rơi xuống đất, máu tươi này, đã không phân biệt được là thuộc về người nào, là của Sở Hành Vân hay là của ba tên trưởng lao vừa rồi.
Lâm Băng Ly mở to hai mắt nhìn Sở Hành Vân, trái tim co giật liên tục, có một loại cảm giác trước nay chưa từng gặp, một người bị thương nặng như vậy, hầu như mấy máu mất một nửa, mà vẫn có thể đứng mãi không ngã.
-Đi chết đi!
Lâm Băng Ly cắn răng, băng sương hiện lên, không nói hai lời, trấn áp về phía Sở Hành Vân, nàng không tin Sở Hành Vân bị thương nặng như vậy, còn có thể đánh trả.
ầm ầm!
dưới sự áp bức của Băng Sương, Sở Hành Vân chỉ liếc mắt một cái, ánh mắt thu hồi, cánh tay đầu máu thịt be bét đưa ra, mạnh mẽ chống lại lại băng sương, hầu như trong lúc đồng thời, chân hắn đạp mạnh hư không, thân hình hóa thành ánh kiếm, đâm nhói hai mắt Lâm Băng Ly.
-Lăn…
Lâm Băng Ly thấy thế, có chút kinh ngạc, nhưng đáp lại nàng, là một bàn tay nhuốm máu bay tới, không để ý tới hàn ý, cũng không nhìn lực lượng trấn áp của băng sương, nắm chặt lấy cổ nàng.
-Để ta lăn, ngươi cũng có tư cách này?
Sở Hành Vân nhấc tay phải lên cao, đem Lâm Băng Ly giơ lên, cặp con ngươi nhuốm máu, làm cho trong lòng Lâm Băng Ly run rẩy, nghẹn ngào, khó mà mở miệng.
Lúc này, bên cạnh hai người, nộ ra từng tiếng vang.
Trong tầm mắt, thấy hơn trăm đạo linh quang trùng thiên, cuồn cuộn như thủy triều, cuối cùng nổ tung, trong nháy mắt, hơn mười tên âm dương bị nhấn chìm, ngay cả khí tức cũng như vậy, không còn hình bóng.
Chốc lát, băng sương cuồn cuộn tản đi, linh lực phân tán khắp nơi, trực tiếp xuất hiện một cái hố to lớn, bên trong hố, từng bộ thi thể ngã vào trong đó, tử trạng thê thảm.
Mà ở vị trí trung ương, hình bóng hơn mười tên kiếm nô, hoàn toàn biến mất rồi, như chưa hề tồn tại.
-80 tên âm dương cảnh chết rồi, chỉ còn lại một mình người, Sở Hành Vân, ngươi lấy cái gì để cứu Thủy Lưu Hương?
Lâm Băng Ly phục hồi lại tinh thần, liền vang ra tiếng cười điên cuồng.
3000 tên đệ tử Cửu Hàn Cung chết đi, Lâm Băng Ly không để trong lòng, chỉ để ý những hài cốt kiếm nô kia, cả gương mặt trở nên vặn vẹo, đón hất ánh mắt thâm thúy của Sở Hành Vân.
18 tên trưởng lão Cửu Hàn Cung, chỉ còn lại mình nàng, mười bảy người đã chết.
Nhưng bên Sở Hành Vân, 80 kiếm nô âm dương, chết đi toàn bộ, mà Sở Hành Vân bị thương thế nghiêm trọng, lúc ho ra máu còn mang theo ít mảnh vỡ nội tạng.
Lâm Băng Ly thấy vậy, trận chiến này, các nàng đã nắm chắc phần thắng, chỉ là tàn binh bại tướng, làm sao có thể là đối thủ Dạ Tuyết Thường.
Thế cuộc trước mắt, Lâm Băng Ly biết rõ mình không tránh thoát khỏi cái chết, nên phát ra tiếng cười tùy ý, nói một tiếng:
-Bằng thực lực các ngươi, nếu muốn cứu ra Thủy Lưu Hương, không khác nào là nằm mơ, không có chút hy vọng, hơn nữa, ta cũng không ngại nói cho ngươi biết, Cung chủ không có ra tay với các ngươi, để các ngươi tùy ý leo lên Cửu Hàn Phong, chính là muốn cho ngươi đối diện với cung chủ.
-Sau đó, cung củ có thể lợi dụng cơ hội này, ở trước mặt Thủy Lưu Hương, giết chết ngươi, như thế thì tâm Thủy Lưu Hương sẽ không còn vướng bận gì, đánh mất một chút tưởng niệm cuối cùng trên thế gian, như vậy nàng sẽ đoạn tình, trở thành nô bộc của cung chủ.
-Tất cả những thứ này, đều ở trong lòng bàn tay cung chủ, mà ngươi, cùng với âm mưu của ngươi, đều là uổng công vô ích, căn bản là không thể thay đổi kết quả cuối cùng.
-Như thế nào, sau khi biết được chân tướng, có cảm thấy tức giận hay không, có cảm thấy tuyệt vọng hay không, tính toán chi ly, cuối cùng vẫn không thể cứu ra người minh yêu, thậm chí còn trở thành công cụ để Thủy Lưu Hương chém hết thất tình lục dục, thực sự đáng thương.
Từng tiếng nói không ngừng từ trong miệng Lâm Băng Ly phun ra, tiếng cười điên cuồng không ngớt, mặc dù là ở trong gió rét lạnh lẽo, nhưng Sở Hành Vân vẫn giơ tay phải lên, lạnh lùng nhìn những thứ này.
-Ồn ào!
Trên người Sở Hành Vân hiện ra một luồng sát phát, giống như theo tiếng nói của hắn, sát ý rót vào trong cơ thể Lâm Băng Ly, làm cho tiếng cười của nàng đột nhiên dừng lại, thân thể mềm mại rung động.
Hô một tiếng!
Hỏa diễm tử vong phóng ra, hai con mắt Lâm Băng Ly tràn ngập sợ hãi, nhưng không phát ra được câu nào, chỉ có thể rên lên để giải tỏa thống khổ, toàn thân run rẩy không ngớt, sống không bằng chết, mà Sở Hành Vân vẫn giơ tay cao lên, lạnh lùng nhìn Lâm Băng Ly chết dần chết mòn, cuối cùng thành một cái thây khô.
-Chỉ cần có thể cứu ra Lưu Hương, mặc dù là Địa Ngục, ta cũng không e ngại, huống chi là âm mưu nhỏ bé của các ngươi.
Sở Hành Vân mở miệng nói ra từng chữ lạnh lùng, ma quang không tản đi chút nào, ngược lại càng trở nên sền sệt, ống tay áo vung lên, đem thi thể mười tam tên trưởng lão Cửu Hàn Cung thi vào giới chỉ.
Làm xong những vật này, thanh âm rung động ầm ầm vang lên, đột nhiên, cả Cửu Hàn Phong bắt đầu run rẩy, Vạn Hàn Băng Phách đại trận bao phủ trăm dặm không ngừng lay động, giống như sinh ra vết rách.
Răng rắc răng rắc răng rắc!
Từng đạo huyền băng tung, từng vệt linh quang xông lên trời, vao chạm vào nhau, làm vô số đá vụn rơi xuống, chấn động làm ra từng cơn gió tuyết bụi mù.
Theo thời gian trôi đi, cho dù chỉ qua một phút, Vạn Hàn Băng Phách đại trận càng lay đông hơn, chỗ chân núi, những trận văn huyền băng đã biến mất, một tia gió lạnh nhập vào, làm cho băng cung đổ xuống ầm ầm.
-Mười tám người là mắt trận, đã bị ta giết chết, đồng thời thu vào giới chỉ, Vạn Hàn Băng Phách đại trận này đã đi vào hướng tan vỡ, thanh thế mãnh liệt như thế, có lẽ đám người Sở Hổ đều đã biết, rất nhanh sẽ suất binh tới đây.
Sở Hành Vân nhìn thấy Vạn Hàn Băng Phách đại trận buông lỏng, thở phào một cái.
Nhưng bây giờ, khuôn mặt hắn trở nên trắng xám, miệng mở ra phun ra mấy ngụm máu lớn.
Mấy ngụm máu tươi phun ra, thân thể Sở Hành Vân run lên, lập tức ngã xuống đất…