Thân thể Sở Hành Vân tiếp xúc được với mặt đất, làm băng tuyết dưới đất vung lên, máu tươi chảy ra xung quanh hắn, đem mặt đất nhiễm đỏ chót.
Cùng với máu tươi tràn ra, còn có tiếng ho khan gấp gáp, mỗi một thanh âm truyền ra, Sở Hành Vân liền phun một ngụm máu tươi, không chỉ có ngư vậy, toàn thân hắn, da dẻ đều rạn nứt, lộ ra huyết nhục đẫm máu bên trong.
Trận chiến này, quá gian nan, may mắn thắng được.
Mười tam tên niết bàn đồng thời ra tay, đều có thể chưởng khố sức mạnh băng sương vô tận, hơn nữa còn có 3000 tên thiên linh cảnh hỗ trợ, có thể nói là chiếm cứ thiên thừa địa lời nhân hòa, mạnh tới cực điểm.
Sở Hành Vân thì trái lại, tuy nói là mượn vong hồn chi tên một cách xảo diệu, ngăn trở được Tan thiên hàn tinh cổ trận, nhưng sức chiến đấu song phương, vẫn chênh lệch to lớn 80 tên kiếm nô, đều tan biến, mà bản thân hắn cũng bị thương nặng, toàn thân đều là nứt nẻ.
Ào ào ào!
Sở Hành Vân ngã trên mặt đất, miệng thở hồng hộc, thân thể hắc kim mạnh mẽ, không ngừng khép vết thương lại, trong không gian, bản mệnh tinh huyết cùng lực lượng sinh mệnh, cũng đang điên cuồng chữa trị những hao tổn.
Dù là vậy, hai con mắt Sở Hành Vân vẫn cực kỳ ảm đạm, không cách nào ngăn máu tươi tràn ra khỏi khóe miệng.
-Lấy âm dương tầng sấu, không ngừng thôi thúc Vạn Tượng Giáp Tay cùng Hắc Động Trọng Kiếm, vẫn là quá miễn cưỡng, may là thời khắc sống còn, ta có thể dựa vào bản nguyên huyền tinh, giết chết hai tên niết bàn tầng ba, bằng không ,thắng bại vẫn chưa biết.
Sở Hành Vân mở miệng nói mà cảm giác trong tâm đau nhói, chỏ có thể mừng thầm trong lòng.
Hắc liếc nhìn cánh tay phải, Vạn Tượng Giáp Tay vẫn thô bạo và dữ tợn như trước, năm viên bản nguyên huyền tinh phát ra ánh sáng óng ánh, nhìn qua thật hoàn mĩ, trên đó đầy rẫy khí tức thương mang.
Như giờ khắc này, nếu cởi Vạn Tượng Giáp Tay rả thì sẽ thấy, cả một cánh tay phải, hầu như đều bị bóc hết sương máu, huyết nhục lẫn lộn.
Sở Hành Vân khẽ cắn răng, từ trong giới chỉ lấy ra hai viên đan dược, nuốt vào một cái, dược liệu mạnh mẽ tràn ngập trong mắt, toàn thân hắn run rẩy, miệng mở ra, lại liên tiếp phun ra máu tươi.
-Quả nhiên linh hải cũng bị hao tổn.
Sở Hành Vân dở khóc dở cười.
Đan dươc hắn vừa ăn vào, cấp bậc khá cao, linh hải đã bị hao tổn, không cách nào tiêu hóa được dược liệu, ngược lại làm khó chịu, nhưng may mắn chính là, có một phần dược liệu đã được tiêu hóa, di chuyển kinh mạch toàn thân.
Thương thế nghiêm trọng như vậy, Sở Hành Vân là lần đầu tiên nếm trải cảm giác này, chỉ có nằm trên đất, khôi phục một chút.
-KHông biết thế cuộc trên đỉnh như thế nào, giờ khắc này ra sao.
Đầu óc Sở Hành Vân hiện lên một ý nghĩ, mà lúc này, tiếng nổ vang ầm ầm vang lên, rung động hiện ra, để cả Cửu Hàn Phong lay động điên cuồng, băng sương gào thét, giống như nghênh đón tận thế.
Sau một khắc
Ở dưới sự kinh ngạc của Sở Hành Vân, mây đen cuồn cuộn kéo tới, một con ác giao dài ngàn mét lướt ra, thân thể uốn lợn, thả ra sát khí cuồn cuộn, mặc cho gió lạnh như thế nào, vẫn bất động, làm sát khí lan tỏa không gian.
-Võ linh cực sát ác giao.
Sở Hành Vân đột nhiên ngưng mắt, dứt tiếng, trong hư không, lại một tiếng ưng rít gào như tiếng sấm, không ngừng vang long.
Oanh một tiếng!
Một ánh trắng trút xuống, đầy rẫykhí tức hủy diệt, một con lôi ưng sải cách ngàn mét xuất hiện, trên dưới toàn thân đều là diệt thế lôi đình, hội tụ thành ánh sáng kinh thiên.
Hai đại dị thú, đồng thời xuất hiện trên bầu trời, sát khí sôi trào lên, ánh chớp hủy diệt lăn lội, hai cái như hòa vào làm một, ngưng tụ thành vòng xoáy sức mạnh kinh khủng, điên cuồng kéo lên đỉnh cao.
Vòng xoáy lực lượng này, quá dọa người, cho dù là một chút tràn ra, đều phát ra từng tiếng ong ong, mặc dù là Sở Hành Vân cách rất xa, cũng cảm giác được kinh động run lên.
-Xem ra còn đang đại chiến, lần này phiền phức.
Sở Hành Vân nhìn cảnh tượng trước mặt, miệng nói ra từng chữ, phun ra một tiếng nói nghiêm nghị.
Ngôn ngữ hạ xuống, Sở Hành Vân mạnh mẽ nhấc lên một luồng linh lực, tay phải đập xuống đất, để cả người đều bay lên, Hắc Động Trọng Kiếm kêu ong ong, dâng trào ra hắc kiếm, mang theo thân thể của hắn, điên cuồng lao tới đỉnh Cửu Hàn Phong.
ầm ầm ầm!
vòng xoáy sức mạnh giáng xuống đỉnh, tiếng nổ đùng đoàng vang động thiên địa, sát khí cùng diệt thế thần lôi như ngàn vạn long nộ, tàn phát xung quanh, mặt đất hiện ra vô số khe nứt, đài cao vỡ vụn, mặc dù là núi đá cứng rắn đều bị nghiền nát, khí tức hủy diệt vang phong phía chân trời, thật lâu không tiêu tán.
Cả đỉnh Cửu Hàn Phong đã biến thành phế tích, đâu đau cũng có đất đá cùng băng tuyết, trên đất, còn có vết máu loang lổ, không biết là của phương nào, tràn ngập mùi máu tanh.
Vù vù!
Hai tiếng xé gió truyền tới, bóng người Lận Thiên Trùng cùng Vũ Tĩnh Huyết chậm rãi hạ xuống, hai người chạm chân xuống đất, có chút run rẩy, trong miệng thở dốc từng tiếng.
Chỉ thấy trên người bọn họ, đã bị vết máu bao phủ, những vết máu này, rất nhỏ bé, nhưng lại rất sâu, đã có thể nhìn tháy cả xương trắng, máu tươi chảy ra, không ngừng lại.
Nhưng mà, hai người không hề để ý tới thương thế, vừa rơi xuống đất, hai con mắt liền nhìn sang phía trước, không nói một lời, toàn bộ hư không yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ có gió lạnh cùng tiếng máu nhỏ xuống đất.
ở trong mắt hai người, bụi mù từ từ tản đi, phía trước, xuất hiện một cái hố xâu không thấy đáy, trong hố đen kịt, rộng chừng ngàn mét, bên tong, hoàn toàn không có chút khí tức nào, mà ở bên cạnh lại có máu tươi.
Thấy thế, trên khuôn mặt Lận Thiên Trùng cùng Vũ Tĩnh Huyết cũng khẽ dãn ra, nhưng là đột nhiên lông mày bọn họ nhíu lại, giống như nhận thấy cái gì, ánh mắt ngơ ngác nhìn lên.
Bên trong tầm mắt, ngay phía trên hố đen kịt, tỏa ra từng đại lưu quang xanh u, từ bống phương tám hướng dâng trào tới đây, tụ hợp lại một nơi, cuối cùng hình thành hai bộ cửu hàn băng giáp, hoàn mỹ không tì vết.
Cùng lúc đó, hai cỗ khí tức thuộc về cường giả võ hoàng tỏa ra, áp bức trên người Lận Thiên Trùng cùng Vũ Tĩnh Huyết, để khuôn mặt bọn họ lại trở nên nghiêm nghị, đồng thời có chút đỏ ửng!