Từng sợi ánh sáng óng ánh từ cửu hàn bằng giáp tản ra, để bụi mù bị xua tan, từ từ hiện ra hai bóng người yểu điệu, càng ngày càng rõ ràng, cho đến khi xuất hiện ở trước mắt Lận Thiên Trùng cùng Vũ Tĩnh Huyết.
Hai bóng người này, đương nhiên là hai tên phó cung chủ Cửu Hàn Cung.
Giờ khắc này, trên người hai nàng, cũng đầy vết thương cùng máu tươi, khí tức trên người mạnh mẽ nhưng lại có vẻ hỗn loạn, hai con mắt tràn ngập phẫn nộ, nhìn chằm chằm phía trước, không chớp mắt.
Hô một tiếng!
Gió lạnh lẽo đảo qua, để áo bào của bốn người thổi tung bay, cũng để không khí rơi vào cứng ngắc, huyền băng trận văn trôi nổi trên trời cao, tiết lộ ra hàn ý, muốn đóng băng cả thiên địa.
-Thế tiến công vừa nãy của các ngươi, rất mạnh, nhưng đáng tiếng là cho dù mạnh mẽ đến đâu, cũng không cách nào triệt để phá hủy cửu hàn băng giáp, tất cả chỉ là uổng công.
Mỹ phụ áo trăng lau máu ở khóe miệng, tiếng nói vẫn kiêu căng như trước, dùng mắt như người từ trên cao nhìn xuống Vũ Tĩnh Huyết cùng Lận Thiên Trùng.
Mà mỹ phục áo đen thì lẳng lặng đứng thẳng, không nói nửa câu, chỉ liên tục bước về phía trước, trên người, thả ra khí tức áp bức mãnh liệt, bao phủ Lận Thiên Trùng cùng Vũ Tĩnh Huyết, hàn quang thuộc về Cửu Hàn băng giáp tỏa ra, óng ánh như một mặt trời lớn.
-Lời ấy sợ rằng có chút quá rồi?
Thời khắc này, thanh âm của Mặc Vọng Công truyền tới, hắn đứng ở trên không, đăng sau là bóng ma thần, tay phải cầm Tâm ma chuy, một bước đạp ra, trạng thái hờ hững.
Tiếng nói của hắn chen lẫn cười nhạo, vừa nói xong, liền để mắt hai tên cung chủ lạnh lẽo, nhưng Mặc Vọng Công vẫn cười nhạo như trước, thản nhiên nói ra:
-Đúng là Cửu Hàn Băng giáp rất khó giải, sức phòng ngự kinh người, còn có thể phục hồi như cũ, chỉ có điều, mặc dù Cửu hàn băng giáp có thể phục hồi như cũ, đều dựa vào thủy nguyên huyền tinh của Vạn Hàn Băng Phách đại trận.
-Vừa nãy, Vạn Hàn Băng Phách đại trận run rẩy điên cuồng, từng huyền băng trận văn trôi nổi trên hư không, đang vỡ vụn tiêu tán, điều này cho thấy Vạn Hàn Băng Phách đại trận đang bắt đầu tan vỡ, tuy chưa hề hoàn toàn vỡ, lại có thể ảnh hưởng tới cửu hàn băng giáp, nếu ta không đoán sai, vừa nãy, thời gian ngưng tụ đã lâu hơn trước rất nhiều.
-Quan trong nhất là, Bảo vệ của Cửu hàn băng giáp, đã giảm rất nhiều, bằng không, các ngươi đối mặt với một đòn này, cũng sẽ không chật vật như vậy, muốn cẩn thận ẩn dấu đi thương thế chật vật…
Con ngươi Mặc Vọng Công sắc bén, nhìn chằm chằm hai tên phó cung chủ, để cho sắc mặt hai người trở nên cực kỳ khó coi, hai tay nhẹ nhàng di chuyển, có ý định giấu ở sau ưng.
Chỉ thấy các nàng giấu ta ở trong tay áo, giấu đi máu tươi đỏ sẫm, đến binh khí cũng không cầm được, thì ra thương thế của hai người, rất nghiêm trọng, vừa rồi chỉ là làm màu.
-Vạn Hàn Băng Phách đại trận đang tan vỡ, điều này không phải đã nói rõ, Sở Hành Vân đã giải quyết mười tám niết bàn?
Lận Thiên Trùng lóe lên một tia tinh mang, ha ha:
-Tên tiểu tử này không khiến người ta thất vọng.
-Mười tám niết bàn đã chết, Vạn Hàn Băng Phách đại trận đang dần tan vỡ, trận chiến này đã nghiêng về chúng ta, các ngươi còn muốn khổ sở chống đỡ sao?
Vũ Tĩnh Huyết múa trường kích, sát khí trên người tỏa ra, đâm về phía hai người.
Cảm nhận được khí thế cường thịnh của Vũ Tĩnh Huyết cùng Lận Thiên Trùng, vẻ mặt hai tên phó cung chủ đọng lại, cảm giác trong lòng đè một tảng lớn, có chút nôn nao, không đợi các ngàng nói, một tiếng cười vang lên, ngữ khí xem thường nói:
-Ở trước mặt ta, còn muốn giả heo ăn thị thổ, thú vị, thực sự thú vị.
Tiếng nói truyền ra, gió lạnh thổi lên, lộ ra bóng người lọm khọm của Dạ Tuyết Thường, trên người nàng không có chút thương thế, nhìn về phía Mặc Vọng Công tràn đầy trâm biếm.
-Vạn Hàn Băng Phách đại trận, quả thật đang buông lỏng, nhưng buông lỏng thuộc về buông lỏng, không có nghĩa là hoàn toàn tan vỡ, còn chưa tới phiên người xách định, chỉ cần đại trận tồn tại, Cửu hàn băng giáp gia trì không biến phất, ba người các ngươi không có chút phần thắng nào.
Dạ Tuyết Thường tràn ngập tự tin, một lười ngăn ngắn, đã chọc thủng ý đồ của Mặc Vọng Công, lập tức nàng di chuyển ánh mắt nhìn về phía bóng mờ ma thần trên bầu trời, lần thứ hia nói:
-Còn nữa, các ngươi lấy để ý Vạn Hàn Băng Phách đại trận, chẳng bằng quan tâm tình cảnh của mình, vị ma thần này, hình như chẳng mấy chốc sẽ tiêu tán.
Vù!
Lời này giống như một thanh kiếm vô hình, đâm vào lòng ba người, đặc biệt là Mặc Vọng Công, hai con mắt hắn trầm xuống, nắm chặt Tâm ma chuy trong tay.
Nơi trên không, bóng Ma thần vẫn như trước, năm đầu mười tay, thô bạo lăng thiên, thân thể nó có mười lăm tên kiếm nô, đã tỏa ra khí tức suy yếu, thiên địa lực cùng niết bàn lực cũng biến thành phù phiếm, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể tản đi.
Thập bát nhiên huyết ma trận, vốn là rút lấy sức mạnh, rót vào trên thân thể ba người, giờ khắc này, kiếm nô đã không còn sức mạnh, mà khí khí tức ba người Lận Thiên Trùng đang không ngừng suy nhược.
Điểm này, ba người đã có ý thức được, vẫn cẩn thận giấu đi, Mặc Vọng Công còn vận dụng ngôn ngữ để áp chế hai tên phó cung chủ, nhưng vẫn không qua được ánh mắt Dạ Tuyết Thường.
-Động thủ, không nên để bọn họ thở dốc.
Dạ Tuyết Thường bỗng nhiên quát lên, nàng vung tay ra, hai tên phó cung chủ lao ra, phi kiếm cùng ngân châm mang theo ý chí võ hoàng đâm ra, đem tất cả mọi thứ phá vỡ, hướng về phía Lận Thiên Trùng cùng Vũ Tĩnh Huyết đánh tới.
-Tiếp tục đánh gi, nhất định phải đợi Sở Hành Vân tới!
Lận Thiên Trùng hít một hơi thật sâu, liếc mắt nhìn Vũ Tĩnh Huyết, hai người không hẹn mà cùng bước lên, để cháy lên một ít lực lượng ma trận trong người.
Tiếng nổ ầm ầm vang rền, lôi ưng to lớn cùng cực sát ác giao tái hiện, lôi ưng rung động để cho sức mạnh bá đạo làm người kinh hãi run rẩy, còn giao long thì sát khí như biển, như cự thú đên từ thượng cổ, muốn đem tất cả thôn phệ vào bụng.
Hai người điên cuồng tấn công, chấn động đến mức hư không kinh hãi, nhưng mà, thời gian sắp va chạm vào, phía trước, bóng người hai tên phó cung chủ run lên, không có hết sức chưởng khống phi kiếm và ngân châm, tránh thoát khỏi thế tiên công của Vũ Tĩnh Huyết cùng Lận Thiên Trùng.
-Không được!
Thấy thế, Lận Thiên Trùng cùng Vũ Tĩnh Huyết nhận ra cái gì, liền nhìn thấy hai bóng người trắng, lấy tốc độ khủng khiếp mà tấn công về phía Mặc Vọng Công.
Hai tên phó cung chủ ra tay, chỉ là danh nghĩa, mục tiêu chân chính của các nàng chính là Mặc Vọng Công!