Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 1050: Song song ngã xuống

Chương 1049: Song song ngã xuống

Trong ba người, thực lực Mặc Vọng Công yếu nhất, mặc dù trải qua thập bát nhiên huyết trận gia trì, thực lực của hắn vẫn kém xa Vũ Tĩnh Huyết cùng Lận Thiên Trùng, căn bẳn là không thể đấu lại hai tên phó cung chủ.

Nhưng, chỗ kinh khủng của Mặc Vọng Công, trước giờ không phải thực lực cá nhân.

Thân là tông chủ Thiên Công tông, kiến thức cùng tâm mắt của Mặc Vọng Công rất kinh người, chỉ cần nhìn một chút, có thể nhìn thấu mất cứ sự việc gì, lại phối hợp với Tâm ma chuy, cao thủ bình thường, không phải đối thủ của hắn, sẽ bị hắn đùa bỡn trong tay.

Vừa nãy, trong khi giao chiến, Vũ Tĩnh Huyết cùng Lận Thiên Trùng phụ trách ra tay, mà Mặc Vọng Công thì ở phía sau, khôn ngừng quan sát hai tên phó cung chủ cùng Vạn Hàn Băng Phách đại trận, tìm kiếm kẽ hở, mỗi một câu nói ra, cũng có thể làm cho bọn họ nắm giữ tiên cơ, nằm ở thế thượng phong.

Đây chính là lý do, hai tên phó cung chủ, thực lực đạt tới nửa bước võ hoàng, đồng thời nắm giữ cửu hàn băng giáp, ác chiến lâu như vậy, vết thương đầy dẫy, không có chiếm được chút tiện nghi nào.

Hiện tại, Dạ Tuyết Thường đã chú ý tới điểm này, nàng để cho hai tên phó cung chủ giả ra tay hung hăng, mục đíhc chủ yếu, là muốn đánh về Mặc Vọng Công, đem cái người khó chịu này giải quyết.

Xèo xèo!

Tốc độ hai tên cung chủ kinh người, trong con ngươi, tất cả đều ẩn chứa ý niệm sát phạt, các nàng lạnh lùng nhìn chằm chằm Mặc Vọng Công, trong miệng quát lên:

-Giết!

Ngôn ngữ hạ xuống, linh lực trong thiên địa hóa thành phi kiếm cùng ngân châm huỷ diệt, bao phủ cả khôn gian, lấy Mặc Vọng Công làm trung tâm, xung quanh đều bị che kín không chỗ hở, không các nào có thể tránh né.

-Ngăn cản các nàng

Thấy cảnh này, Lận Thiên Trùng cùng Vũ Tĩnh Huyết không hẹn mà cùng quát lên.

Hai người ra tay cấp tốc, Diệt thể thần lôi phá không, sát khí tầng tầng, trong nháy mắt đánh tới người hai tên phó cung chủ, muốn ngăn cản thế tiến công của các nàng, cứu Mặc Vọng Công ra.

Chỉ có điều, sát niệm của hai tên phó cung chủ đối với Mặc Vọng Công quá nhiều, không để ý tới Lận Thiên Trùng cùng Vũ Tĩnh Huyết chút nào, tùy ý để thế tiến công của bọn họ đập vào trên cửu hàn băng giáp

Ầm!

Sức mạnh đáng sợ nổ tung, cửu hàn băng giáp rạn nứt, dư âm nổ ra, oanh kích ở trên thân hai người, làm cho các nàng phun ra một ngụm máu lớn, nhưng thế tiến công của hai người không có bị ảnh hưởng, đã giáng vào trên người Mặc Vọng Công.

Trong khoảnh khắc này, thanh âm vang lên ong ong từng tiếng, linh lực bảo vệ Mặc Vọng Công bị hủy diệt, còn chưa chạm tới thân thể, quần áo đã vỡ nát, huyết nhục nứt toác, đã dâng trào ra từng sợi máu tươi.

Mặc Vọng Công cảm nhận được ý chí võ hoàng bên trong đó, hai con mắt run lên, cánh tay phải giơ lên, Tâm ma chuy hiện ra, ánh bạc bị áp chế, không cách nào ngưng tụ thành hình.

-Hai người chúng ta ra tay, ngươi cảm thấy, ngươi còn có thể sống sao?

Mỹ phụ áo trắng mở miệng lạnh lẽo, bởi vì bị thương, cả người nàng càng dữ tợn, lửa giận hừng hực xen lẫn vào bên trong đó, muốn đem Mặc Vọng Công nghiền nát tại chỗ, xả giận trong lòng.

Mặc Vọng Công cũng nhìn chăm chú mỹ phụ áo trắng, đã thấy khóe miệng hắn nở một nụ cười:

-Lúc nào ta nói là muốn sống tạm?

-Hả?

Nghe được câu nói này trái tim mỹ phụ bạch y run lên.

Hầu như trong đồng thời, ở trong đầu nàng, tâm ma nổi lên, ma ảnh tầng tầng, đem tâm thần của nàng che đậy hoàn toàn, trong đầu trống rỗng.

Cùng lúc này, thân thể Mặc Vọng Công, đột nhiên phát ra một ánh sáng chói mắt, mỗi một vệt hào quang đều ẩn chứa sức mạnh cuồng bạo, càng ngày càng điên cuồng, cả người như một mặt trời.

-Muội muội, lập tức tỉnh lại.

Mỹ phụ áo đen kinh biến, lập tức mở miệng thúc dục mỹ phụ bạch y tỉnh lại, giờ khắc này, mỹ phụ bạch y chỉ còn cách Mặc Vọng Công mấy mét, vốn là vết thương đầy rẫy, vừa rồi lại mất đi cửu hàn băng giáp, rất là yếu đuối, ngôn ngữ hạ xuống, mỹ phụ bạch y giật mình, hoàn hồn lại trong nháy mắt.

Nhưng mà vào lúc này, ánh sáng óng ánh đã đem nàng bao phủ lại hoàn toàn, một mỉnh chói mắt ở trước, chỉ có thể nghe thấy được tiếng nói mơ hồ của Mặc Vọng Công:

-Đến cuối cùng, chỉ có thể dùng biện pháp như vậy, mới có thể cứu được thế cuộc, nhưng mà, có thể vì thiên hạ muôn dân, cũng coi là chết có ý nghĩa.

Theo tiếng nói cuối cùng vang ra, ánh sáng ong ánh phủ xuống, làm nổ tung mọi thứ nó chạm vào, sức mạnh đáng sợ bao ở sung quanh mỵ phụ bạch y, muốn phá hủy tất cả, lay động đỉnh núi, hư không nổ tung, làm băng tuyết tan rã, dư âm bão táp bao phủ, hầu như để thiên địa đều trở nên hỗn lạon

Giây lát này, cỗ sóng hủy diệt tỏa ra khắp nơi, Vũ Tĩnh Huyết cùng Lận Thiên Trùng nhìn sang, chỉ nhìn thấy một mành hư không đã biến thành chân không, không còn thứ gì ở khoảng không đó ngoài thi thể không hoàn chỉnh của Mặc Vọng Công, máu thịt nát bét, không còn chút sự sống.

-Cái tên này, vẫn không có bàn kỹ với chúng ta, lại mạnh động như thế!

Khuôn mặt Lận Thiên Trùng co giật, khi đang nói chuyện, tiếng nói ngưng lại ở không trung.

Vũ Tĩnh Huyết cũng nhìn thi thể Mặc Vọng Công, nháy mắt run lên, ánh mắt nhìn lại, nhưng sau đó một vầng sáng trắng đen, lao tới phía của hắn.

Bên trong vầng sáng, có hai bóng người, chính là hai tên phó cung chủ của Cửu Hàn Cung, hai người tản ra sát niệm rộng lớn, lần thứ hai phong tỏa hư không

Chỉ có điều, nửa người mỹ phụ áo trắng đã bị máu nhuộm đổ, cánh tay đã biến mất không còn tăm hơi, chỉ còn tay trái đểu điều khiển phi kiếm.

Hiển nhiên, ở thời gian Mặc Vọng Công tự bạo, mỹ phụ áo đen đã ra tay đúng lúc, đỡ lại một phần sức mạnh hủy diệt, mà một phần sức mạnh còn lại vẫn chút xuống trên người mỹ phụ áo trắng, làm nàng trọng thương, hầu như muốn biến mất.

-Hai người các ngươi chết cho ta!

Mỹ phụ áo trắng tức giận gào thét, thanh âm vang lên ong ong, vầng sát liệt không, đã hoàn toàn khóa chặt hai người Vũ Tĩnh Huyết và Lận Thiên Trùng

-Cực âm cực sát!

Vũ Tĩnh Huyết đối diện với vầng sáng trắng đen, đã không thể tránh khỏi, hắn giơ bàn tay lên, cực sát ác giao mang theo ánh sáng u ám, ngửa mặt lên trời rít gào, sát khí dâng trào, muốn đem vầng sáng nuốt chửng, đẩy lùi hai người này.

Nhưng mà, lần này hắn không dự liệu được, bởi vì Mặc Vọng Công tự bạo, sau đó làm mỹ phụ bạch y trọng thương đã làm nàng điên cuồng, tỏa ra ý chí võ hoàng, một tầng lại tiếp một tầng, mạnh mẽ đánh vào trên cực sát ác giao, không ngừng thu gặt tính mạng Tĩnh Thiên Quân, làm cho cực sát ác giao trở nên phù phiếm.

Phải biết rằng, Cực sát ác giao, chính là do sát khi vô tận ngưng tụ thành, Vũ Tĩnh Huyết cùng Tĩnh Thiên Quân, thiếu một thứ cũng không được, giờ khắc này, 3000 Tĩnh Thiên Quân bị tru diệt đi không ngừng, làm sao cực sát ác giao có thể tồn tại.

-Vũ Tĩnh Huyết, ngươi tạm thời lui về sau, để ta đón đỡ.

Lúc này Lận Thiên Trùng quát lên, nắm chặt bàn tay, ánh mắt hiện lên lửa giận cùng thù hận.

Nhưng mà, đối với tiếng nói của hắn, Vũ Tĩnh Huyết không có đạp lại.

Chỉ thấy hắn nghiêng đầu, nhìn chằm chằm Vũ Tĩnh Huyết, nói:

-Lận lão đầu, ngươi không giống ta và Mặc Vọng Công, không cần cậy mạnh, còn nữa, trong cuộc đời Vũ Tĩnh Huyết ta, chưa từng có hai chữ lui về sai, chỉ có tiên len.

Tiếng nói đinh tai nhức óc, xông elen vân tiêu, vang vọng trong tai Lận Thiên Trùng, lập tức, trong mắt hắn đã thấy hình ảnh ác giao phóng lên trời, đón lấy vầng sáng trắng đen.

Team: vạn yên chi sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch