Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 1052: Đến muộn một bước

Chương 1051: Đến muộn một bước

Đỉnh Cửu Hàn Phong, gió lạnh thổi vù vù, tiếng nói của Lận Thiên Trùng, như là băng hàn, mang theo tâm ý không rõ, hai con mắt vẩn đục nhìn ba người phía trước, hào khí có thể che trời.

Trước lúc bước lên Cửu Hàn Phong, hắn từng đồng ý với Sở Hành Vân, chắc chắn chờ được đến lúc Sở Hành Vân tới, giờ khắc này, Mặc Vọng Công cùng Vũ Tĩnh Huyết đã ngã xuống, hắn, muốn chiến, trừ khi biến thành một bộ thi thể bơi dừng lại.

Hai tên phó cung chủ nhìn chằm chằm Lận Thiên Trùng, trong mắt, ngoại trừ sát niệm, còn lại là cười nhạo, các nàng sao có thể để trong tai lời này, mặc dù thân thể trọng thương, cũng có thể mạnh mẽ tru diệt.

Không có Thập bát nhiên Huyết ma trận, thực lực Lận Thiên Trùng, chỉ là niết bàn tầng sáu, mà thương thế nghiêm trọng, hia người các nàng làm sao có thể để trong mắt, thân thể trọng thương cũng có thể tru diệt.

-Sở Hành Vân cho ngươi chỗ tốt gì, ngươi lại khăng khắc một mực như vậy?

Nhưng mà lúc hai tên cung chủ giơ tay ra, thanh âm của Dạ Tuyết Thường vang lên, bên trong tiếng nói đầy nghi hoặc.

-Thiên phú của ngươi không yếu, cảnh giới cũng rất vững chắc, chỉ cần có đủ tài nguyên, sinh thời, có cơi hội bước vào võ hoàng cảnh, tài nguyên Sở Hành Vân nắm giữ, cùng tài nguyên của Cửu Hàn Cung ta, vì sao ngươi ta chết không thuần phục với ta?

Sắc mặt Dạ Tuyết Thường khó coi, trong lòng ngoài nghi ngờ, còn có một ít không cam lòng, Lận Thiên Trùng, Mặc Vọng Công cùng Lận Thiên Trùng, ba người đều là hạng người xuất chúng hiếm có, nhưng mà bọn họ đều thà chết cũng theo Sở Hành Vân.

Nàng thực sự không hiểu, rốt cuộc mình thiếu cái gì

Nghe được lời Dạ Tuyết Thường, Lận Thiên Trùng dừng một chút, hình như có chút trầm tư, giây lát qua, hắn lắc đầu một cái, có mấy phần thất vọng nói:

-Cái vấn đề này, ta không cách nào trả lời ngươi/

Lận Thiên Trùng cười cười, trong con ngươi không ngừng hiện ra quang ảnh phù phiếm.

Hắn còn nhớ tới, lúc trước gặp phải Sở Hành Vân.

Đó là ở trong Lưu Vân hoàng triều, Sở Hành Vân mang theo nụ cười, nói ra thân phận của hắn, lai lịch cùng tu vi, thậm chí ngay cả ám thương trên người hắn, cũng nói ra, không thiếu chút gì.

Lúc đó, Sở Hành Vân muốn giết Sở Hành Vân, nhưng tràn đầy tự tin, có thể chữa trị ám thương cho mình đồng thời để tu vi của hắn tiến thêm một bước.

Trong phút chốc, tâm Lận Thiên Trùng chuyển động, từ đó đi theo Sở Hành Vân.

Mỗi ngày qua đi, hắn chứng kiến Sở Hành Vân quật khởi, nhận ra nhiều người muôn màu muôn vẻ, thậm chí là cường giả ngàn năm trước, đỉnh cao Bắc Hoang Vực.

Hôm nay, hắn còn dựa theo kế hoạch của Sở Hành Vân, leo lên đỉnh Cửu Hàn Phong, trực diện đối mặt với hai tên nửa bước vo hoàng, đăng trước còn có một tên chuẩn đế, bất luận một ai, đều có thể một tay che trời, tàn sát ngàn võ giả.

Hiện tại nghĩ lại, bất kể là hành động ngày hôm nay, hay là trước đó, Lận Thiên Trùng cũng có thể đặt mình ở bên ngoài, bởi vì ám thương trên người hắn, đã sớm bị loại bọ, ước định hắn cùng Sở Hành Vân, từ lâu đã không còn tồn tại

Ngay cả bản thân hắn cũng không biết, tại sao không thể rời đi, giống như Lận Thiên Trùng đã quen, quen thuộc Sở Hành Vân thần bí khó lường, quen Lạc Lan ngân thơ, Sở Hổ trung hậu, cùng với những người khác, ngay cả câu nói của hắn vừa rồi, cũng đều rất ung dung.

Giông như bây giờ, hắn liền phải nói ra câu này, dùng tính mạng của mình cũng phải bảo vệ thứ gì đó!

-Lời nói cùng hành động của mình, ngay cả mình cũng không cách nào trả lời, ngươi không cảm thấy, rất buồn cười hay sao?

Dạ Tuyết Thường cười lạnh, nàng cảm thấy Lận Thiên Trùng cố làm ra vẻ bí ẩn, ánh mắt lạnh lùng, sát ý tỏa ra.

Lận Thiên Trùng cảm giác được sát ý của Dạ Tuyết Thường, nụ cười trên mặt biến mất, nghiêm mặt nói:

-Ngươi nói câu này, mới thực sự buồn cười, Dạ Tuyết Thường, cho dù ngươi có thể bước vào đế cảnh, vậy thì như thế nào, một đời này, vẫn đáng thương như trước.

-Câm miệng!

Dạ Tuyết Thường giận dữ, quay về hai tên phó cung chủ nói:

-Lập tức động thủ, ta muốn ngươi chết không toàn thây!

Xèo xèo!

Dứt lời, linh lực hai tên phó cung chủ bạo phát ra, một trước một sau, cấp tốc đánh về phía Lận Thiên Trùng, sát ý muốn nuốt chửng ánh chớp, hàn ý giáng lâm, đem thân thể Lận Thiên Trùng đóng lại.

-Từ lâu, sinh tử đối với ta, có toàn thây hay không, có gì khác biết?

Lận Thiên Trùng cười to, võ linh Huyền Thiên Lôi Ưng hiện ra, ánh chớp trùng thiên, hơi nghiêng người đi, phóng khoáng ngông ngênh, thản nhiên đón nhận tên phó cung chủ.

ầm!

phi kiếm đánh vào trên người Lận Thiên Trùng, ánh chớp vỡ vụn, một đòn khủng bó, trong nháy mắt xuyên qua ngực phải Lận Thiên Trùng, máu tươi bay tung tóe, hiện ra một lỗ máu.

Hầu như đồng thời, diệt thế thần lôi cũng giáng vào trên người mỹ phụ áo đen, trong khoảnh khắc này, bờ vai my phụ bị nổ tung, huyết nhục bay tung tóe, hoàn toàn mơ hồ.

-Người điên.

Mỹ phụ áo đen chửi một tiếng, căn bản là Lận Thiên Trùng không muốn sống, mỗi một chiêu, đều là sát chiêu đồng quy vô tận.

-Cuộc sống có mấy lần được điên, có thể chiến đấu sảng khoái như vậy, sung sướng!

Lận Thiên Trùng cười, ánh chớp diệt thế lại phóng ra, đem hai tên phó cung chủ bao phủ lại, hóa thành một bóng mờ lôi ưng, xông lên vân tiêu, càng ngày càng óng ánh, chói mắt, để thiên địa cũng run rẩy vì nó, phát ra tiếng lôi âm.

Lôi âm ầm ầm truyền ra, cả một mảnh hư không, tất cả đều là ánh chớp, hai tên phó cung chủ cau mày, linh lực dâng tới Lận Thiên Trùng như thủy triều, phát hiện Lận Thiên Trùng không né tránh, còn như đem thân thể hòa vào ánh chớp, tuy hai mà một.

-Mau ra tay, hắn định tự bạo linh hải.

Dạ Tuyết Thường cắn răng oán giận, lập tức lên tiếng, nhắc nhở hai tên phó cung chủ.

Hai tên phó cung chủ đột nhiên cảm giác cả người căng thẳng, cũng không để ý tới giận dữ trong lòng, điên cuồng lao về phía trước, phi kiếm cùng ngân châm phá không, mạnh mẽ đâm vào lồng ngừng Lận Thiên Trùng, ngưng không thể chặn lại ánh chớp sôi sục trên người Lận Thiên Trùng, càng không cách nào ngăn được tiếng cười.

Tiếng cười này, dường như truyền khắp Cửu Hàn Phong, truyền vào trong tai Sở Hành Vân, làm cho trái tim hắn run lên, liên tục bước ra Không thần thuấn bộ, rốt cục bước lên Cửu Hàn Phong.

Nhưng cũng chính một giây này, ánh mắt Sở Hành Vân đột nhiên đọng lại, ánh chớp đầy trời, Lận Thiên Trùng máu me đầy người, hai cỗ thi thể từ lâu đã lạnh như băng, còn ba người hung ác, hình ảnh như vậy, in vào óc Sở Hành Vân, chỉ nháy mắt, Sở Hành Vân đã biết nơi này phát sinh ra cái gì.

-Lận tiền bối, mau thu lại linh lực!

Sở Hành Vân hết một tiếng, tỏng mắt đen kịt co rút, miếng cưỡng in ra hình bóng Lận Thiên Trùng.

-Tiểu tử này, ngươi đã tới rồi.

Lận Thiên Trùng nhìn thấy Sở Hành Vân, khóe miệng nhếc lên, lộ ra nụ cười đặc trưng của hắn, nhưng thân thể của hắn, càng ngày càng trở nên mơ hồ, giống như một cơn gió cũng có thể thôi tan.

-Nên làm, ta đã làm, hiện tại thu linh lực, sợ rằng không kịp, sau đó, đều giao cho ngươi.

Thanh âm Lận Thiên Trùng từ từ trở nên mơ hồ, hắn nhìn chăm chú Sở Hành Vân, giống như đối với người thân, cũng không có chút tiếc nuối.

-Tiểu tử, trận chiến này, hất định phải thắng, sống thật tốt cho ta.

Lận Thiên Trùng trừng mắt nhìn Sở Hành Vân một chút, sau đó cười hắc hắc:

-Đến thời điểm đó, ngươi thay ta cầm rượu mấy ngàn năm của Mặc Vọng Công, uống sạch cái đó, một giọt cùng đừng lưu lại, còn có Vũ Tĩnh Huyết, nhất định cũng phải cho tên này.

Một tiếng nói cuối cùng rơi xuống, ánh chớp đầy chời nổ tung, đem thiên địa nhuộm thành màu trắng, bóng người Lận Thiên Trùng, âm thanh cùng với khí tức cũng biến mất rồi.

Sở Hành Vân há miệng, muốn phát ra thanh âm, nhưng cảm giác cổ họng mình có chút khàn giọng, chỉ có thể ngơ ngác nhìn về phía trước.

Hắn, vẫn đến chậm một bước…

Team: vạn yên chi sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch