Ánh chớp vô cùng vô tận bạo phát, nơi nhìn thất, tất cả đều là lôi đình, hai tên phó cung chủ cũng bị nhấn chìm trong ánh chớp, linh lực toàn thân nổ ra để chống đối, nhưng mà ánh chớp oanh kích vào Cửu Hàn băng, đem nó đập vỡ đi, tiếp tục giết tới thân thể hai người, thế tiến công mãnh liệt, căn bản không thể chống đỡ nội.
Ầm!
Cả đỉnh núi to lớn, bỗng xuất hiện một cái hố to không thấy đáy, đồng thời, sóng sung kích hướng về bốn phía đập tới, mặt đấy cũng cuộn lên gập ghềnh như sóng, núi đá vỡ vụn, băng tuyết bay tứ tán.
Ngoại trừ cái bệ đá nguy nga ra, tất cả sự vật đều biến mất, hóa thành phế tishc.
Trận rung động đáng sợ này, truyền khắp cả Cửu Hàn Phong, dị tượng rung trời, để đám người huyết kiếm vệ ngoài mười dặm hay là đại quân ở trăm dặm đều cảm nhận được rõ ràng, đều đưa ánh mắt nhìn về phía đó.
Linh lực tràn ra, đánh vào trên người Sở Hành Vân, nhưng Sở Hành Vân không chút để ý, hai con mắt vẫn nhìn chằm chằm phía trước, để dư âm tùy ý tàn phá bừa bãi.
Cả người hắn ngây ngốc ra, không nhúc nhích.
Độ khốc liệt của cuộc chiến vượt xa dự liệu.
ở trong mắt Sở Hành Vân tính toán, hai tên phó cung chủ đạt tới nửa bước võ hoàng, mà Lận Thiên Trùng, Mặc Vọng Công và Vũ Tĩnh Huyết dùng thập bát nhiên huyết ma trận, cũng có thể tăng cao thực lực.
Hai bên có thể đối đầu trực diện, thực lực ngang nhau, mặc dù không thể thắng, nhưng mà có thể kéo dài thời gian, chỉ cần hắn leo lên đỉnh, có thể nắm giữ cuộc chiến, do đó chiếm cứ ưu thế.
Nhưng vạn vạn không ngờ tới, Mặc Vọng Công cùng Vũ Tĩnh Huyết đều vẫn lạc, mà ngay cả Lận Thiên Trùng cũng tự bạo!
Khoảnh khắc này, khuôn mặt Sở Hành Vân co giật, trong đầu hiện ra nụ cười và lời nói của Lận Thiên Trùng, tâm thần căng thẳng, như cảm thấy khó thở.
Cho tới nay, quan hệ Sở Hành Vân với Lận Thiên Trùng cũng chỉ là khế ước, hắn giúp Lận Thiên Trùng chữa ám tật, tăng cao tu vi, mà Lận Thiên Trùng thì cung cấp cho hắn thực lực cường hãn, song phương hợp tác lâu dài, đôi bên cùng có lợi.
Theo thời gian không ngừng chuyển biến, khế ước của hai người cũng có chút mơ hồ, hắn cũng đã quen với sự tồn tại của Lận Thiên Trùng, càng quen thuộc tính cách của Lận Thiên Trùng.
Mãi đến tận khi nghe thấy lời cuối cùng của Lận Thiên Trùng, Sở Hành Vân mới tỉnh ngộ, hắn cùng Lận Thiên Trùng, từ lâu đã không còn tồn tại giao dịch gì, đã sớm như người thân vậy, không vì lợi ích, không theo địa vị, chỉ dựa vào một câu cũng có thể liều chết.
Trái tim Sở Hành Vân đập lên liên tục, trong đầu hiện ra từng cảnh tượng, một người mặc áo sờn, sống lưng lọm khọm, trên mặt nở nụ cười, sớm đã trở thành tồn tại hắn không thể thiếu.
-Tại sao lại như vậy…
Hai tay Sở Hành Vân không ngừng run rẩy.
Phải biết rằng, Mặc Vọng Công cùng Vũ Tĩnh Huyết chính là nửa người nửa khôi thân, chỉ cần luân hồi thiên thư còn, hắn có thể lại lần nữa ngưng tụ thân thể của hai người, đem hia người phục sinh.
Nhưng mà Lận Thiên Trùng thì khác.
Hắn là máu thịt chân chính, một khi chết đi, cho dù là người nào, mặc dù là cường giả đế cảnh trong truyền thuyết, cũng không thể đem hắn phục sinh.
Đây là quy tắc thiên địa, tuyệt đối không thể đánh vỡ!
Nghĩ đến đây, hai con mắt Sở Hành Vân chứa đầy ma ý, lóe lên ánh sáng yêu sớt, hắn lần thứ hai nhìn về hư không, nhưng mà, nơi đó cũng không còn bóng người Lận Thiên Trùng.
Răng rắc!
Bỗng nhiên, một thanh âm rất nhỏ vang lên.
Chỉ thấy trên hư không đầy ánh chớp, hai tên phó cung chủ nhuộm đầy máu trên người bay xuống, cửu hàng băng giáp trên người các nàng vẫn lấp lóe, nhưng dư âm tạo ra, để lục phủ ngũ tạng và linh hải như vỡ nát.
Chân hai người chạm xuống đất, thân thể lảo đảo, suýt nữa ngã tại chỗ, hai ngụm máu từ trong miệng phun ra, chen lẫn trong đó là mảnh vỡ nội tạng.
Ba người Mặc Vọng Công, Lận Thiên Trùng, Vũ Tĩnh Huyết đều thấy chết không sờn, dứt khoát dùng một chút sinh lực cuối cùng, thế tiến công kinh khủng, nếu không phải cửu hàn băng giáp có thể khôi phục liên tục, từ lâu các nàng đã chết rồi.
-Một người đên thì thôi, ba cái này lại đều là người điên, liền chết đi như thế, xem như là tiện nghị cho bọn họ rồi!
Mỹ phụ áo trắng phun ra một ngụm máu, trước ngực nàng có mấy vết máu dữ tợn, thương thế rất nặng.
-Đúng là đáng chết.
Mỹ phục áo đen cũng mở miệng, nàng lau đi máu tươi trên khóe miệng, ngẩng đầu lên nhìn Sở Hành Vân, thân thể lộ ra sát ý như dã thú.
Mỹ phụ áo trắng cũng chú ý tới hành động này, nàng cũng đưa mắt nhìn sang, khóe miệng hiện ra nụ cười:
-Sở Hành Vân, ngươi có thể leo lên đỉnh, nói rõ mười tám trưởng lão đã mất mạng, có thể làm được như vậy, đúng là ngoài dự liệu của chúng ta, nhưng mà, ngươi cũng phải nằm tại đây mà thôi.
Sở Hành Vân giết mười tám trưởng lão như thế nào, mỹ phụ áo trắng cũng không biết, nàng chỉ biết là, thực lực của Sở Hành Vân, ngay cả niết bàn còn chưa tới, chỉ là âm dương tầng sáu, thương thế trên người lại cực kỳ nghiêm trọng, bất cứ lúc nào cũng có thể tan vỡ.
Còn phe mình, tuy rằng cách nàng bị trọng thường, nhưng thực lực là nửa bước võ hoàng, trên người còn có cửu hàn băng giáp, công thủ đều đủ cả.
Trận chiến này, kết quả đã rất rõ ràng, các nàng tất thắng.
Sở Hành Vân nghe được tiếng nói của mỹ phụ áo trắng, ngẩng đều lên theo bản năng, con ngươi đột nhiên run rẩy, gắt gao tập trung ở trên người mỹ phụ áo trắng.
Nói đúng ra là tập trung ở tay phải của nàng, nơi đó đang cầm một bộ trảo lôi đình.
-Bỏ bộ trảo xuống.
Sở Hành Vân mở miệng ,tiếng nói đầy hàn ý, để không gian ngưng kết lại, đông lạnh thấu xương.
-Làm sao, ngươi muốn vật này?
Mỹ phụ áo trắng thấy hàn ý của Sở Hành Vân, lại nở nụ cười, như tìm được việc vui, cố ý vung bộ trảo hoàng khí trong tay, cười nói:
-Tuy nói là vật này không có quá nhiều tác dụng với ta, nhưng là chiến lợi phầm lại là đồ hiếm có, ngươi là thứ gì, lại dám ra lệnh cho ta.
Sau khi nói xong lời cuối cùng là một tiếng cười to, rất hưởng thụ và vui sướng, nàng biết, bộ hoàng khí này là Sở Hành Vân luyện chế cho Lận Thiên Trùng, cực kỳ quý gia, nhưng chính vì vậy nàng mới có cái để nhục nhã Sở Hành Vân.
-Không nên tốn nước bọt với hắn, lập tức ra tay.
Lúc này, Dạ Tuyết Thường đột nhiên nói, nàng thấy Sở Hành Vân đứng ở nơi đó, không nhúc nhích, làm nàng có tảng đá lớn trong lòng, trong lòng có dấu hiệu không hay, vội vàng thôi thúc hai tên phó cung chủ.
Nghe vậy hai tên phó cung chủ ngừng trào phúng, ánh mắt rời qua, lại phát hiện bóng người Sở Hành Vân đã biến mất, trước mặt, một vệ tử mang yêu dị lóe qua.
Trong một cái chớp mắt.
Bóng người Sở Hành Vân xuất hiện trước mặt nàng như ma quỷ, đôi mắt lạnh leo như ma nhãn, đâm vào tâm thần nàng, ma ý dữ tợn xuyên thấu đầu nàng.
-Ta nói là cầm bổ trảo, thả xuống!
Thanh âm quát lạnh phát ra, Sở Hành Vân hóa thành hắc ma thần, Hắc Động Trọng Kiếm giơ lên cao, ánh sáng bản nguyên tỏa ra, hướng về phía mỹ phụ áo trắng đánh tới, làm cho nàng cảm giác được nghẹt thở.
-Cửu hàn băng giáo!
Mỹ phục áo trắng kinh hãi, hai tay ngưng tụ linh lực, ý muốn dùng cửu hàn băng giáp để trống lại.
Thế nhưng, khi Hắc Động Trọng Kiếm tiếp xúc được với cửu hàn băng giáp, hàn ý trên cửu hàn băng giáp như bị cán nuốt, không còn tồn tại nữa.
Răng rắc!
tiếng vỡ vụn vang lên, thân thể mỹ phục bạch ý cùng với khuôn mặt đầy sợ hãi hiện ra trước mắt Sở Hành Vân.