Âm Dương Hỏa Châm run lên nhè nhẹ, phát ra tiếng va chạm ông ông lay động cả đình viện.
Tuyết Đương Không có tạo nghệ rất sâu đối với luyện khí, khả năng quan sát nhìn nhận cũng rất cao.
Lấy Vạn Thú Hỏa làm vật giảm xóc khiến cho hai khí Âm Dương cùng tồn tại, chỉ cần việc này thôi cũng khiến nhiều người kinh hãi, ngay cả đối với Tuyết Đương Không đã là Luyện Khí Đại Sư mấy chục năm cũng không thể nghĩ đến.
Nhưng những điều này trong mắt của Sở Hành Vân giống như là một chuyện vô cùng bình thường.
Hắn luyện chế ra Âm Dương Hỏa Châm làm ngòi nổ cho Vạn Thú Hỏa để giải phóng vạn thú oán khí, mượn lực lượng từ cổ oán khí kinh khủng này để một kiếm chém chết Tiêu Đình.
Muốn làm được như vậy thì phải có sự hiểu biết sâu sắc về Vạn Thú Hỏa cùng hai khí Âm Dương, đồng thời phải có lực khống chế tuyệt hảo, thiếu khuyết một trong hai cái sẽ không có khả năng thành công mà còn có thể mất mạng bất cứ lúc nào.
- Khó trách ta vẫn luôn cảm thấy kì quái vì sao ngươi có thể tăng thực lực kinh khủng như vậy trong một thời gian ngắn, thì ra là nhờ oán khí trong Vạn Thú Hỏa.
Tuyết Khinh Vũ nhất thời hiểu ra được vấn đề, ánh mắt nàng nhìn về phía Vạn Thú Hỏa vẫn có cảm giác tim đập nhanh.
Thấy thế, Sở Hành Vân khẽ cười nói:
- Ngươi cũng không cần e ngại Vạn Thú Hỏa như vậy, sau khi giải phóng oán khí thì Vạn Thú Hỏa đã trở nên tinh thuần hơn, cũng sẽ không còn tình huống sinh ra phản phệ với chủ nhân.
Nói xong, Sở Hành Vân giang bàn tay ra, ngọn Vạn Thú Hỏa ở giữa lòng bàn tay nhẹ nhàng nhúc nhíc, tuy uy năng đã yếu đi nhiều nhưng cảm giác cuồng bạo lúc trước cũng theo đó biến mất, trở nên rất là dịu ngoan.
Tuyết Đương Không nhìn Sở Hành Vân, hít sâu một hơi, nói:
- Điều này có lẽ đã trong tầm khống chế của ngươi, ngươi giải phóng oán khí trong Vạn Thú Hỏa không chỉ vì muốn chém giết Tiêu Đình mà còn là vì muốn hoàn toàn nắm giữ nó, khiến cho sau này dễ dàng sử dụng hơn.
Sở Hành Vân không thể không gật đầu, quả thật mục đích cuối cùng của hắn vẫn là vì muốn nắm giữ Vạn Thú Hỏa trong tay, chém giết Tiêu Đình chỉ là tiện đường mà phát huy tác dụng của Vạn Thú Hỏa mà thôi.
Lúc này, Tuyết Đương Không trầm mặc, ánh mắt của lão nhìn Sở Hành Vân có chút biến hóa, không còn là thưởng thức mà tràn ngập lửa nóng , hít thở cũng trở nên dồn dập.
Sau khi trầm mặc một lát, lão nhẹ giọng nói:
- Tiểu tử, ngươi bái ta làm thầy đi.
- Cái gì? Bái sư?
Sở Hành Vân nghe nói như thế liền kinh ngạc một trận.
- Không sai, ta đồng ý thu ngươi làm đồ đệ!
Tuyết Đương Không gật đầu xác nhận.
- Trải qua mấy ngày quan sát, ta phát hiện ngươi rất có thiên phú ở luyện khí một đạo, dùng thiên phú của ngươi cùng với sự chỉ dạy của ta thì chỉ cần ngắn ngủi mười năm ngươi sẽ đạt được độ cao như ta bây giờ, trong tương lai còn có thể vượt qua ta.
Tuyết Đương Không càng nói càng hưng phấn, trong ánh mắt lóe ra ánh sáng:
- Ngoài ra, ngươi cùng Khinh Vũ có duyên như vậy, đã cùng nhau vượt qua sinh tử, trai tài gái sắc, vừa lúc có thể ghép thành một đôi, từ đó chúng ta sẽ thân càng thêm thân!
- Gia gia, ngươi lại đem ta ra đùa giỡn nữa rồi!
Tuyết Khinh Vũ trừng mắt liếc Tuyết Đương Không, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, ánh mắt lại là không tự chủ khẽ trộm nhìn Sở Hành Vân phía bên này, dáng dấp ngượng ngùng e thẹn khiến trăm hoa cũng phải kém sắc.
Tuy nhiên dù trên miệng nói đùa giỡn như vậy nhưng trong tâm Tuyết Khinh Vũ vẫn rất đồng ý về lời nhận xét của Tuyết Đương Không.
Thực lực cùng thiên phú của Sở Hành Vân Tuyết Khinh Vũ đã nhìn tận mắt nên rất rõ ràng, hắn tuyệt đối là yêu nghiệt trong yêu nghiệt, thậm chí đã vượt qua nàng.
Qua ngày hôm nay, Tuyết Khinh Vũ càng hiểu rõ hơn về tâm tư kín đáo của Sở Hành Vân, khả năng bày mưu nghĩ kế, thôi diễn thế cục thì có thể nói cả Hoàng Thành này khó có ai có thể vượt qua hắn cũng không quá lời.
Thiên tài như vậy khiến cho người không bao giờ thu đồ đệ như Tuyết Đương Không cũng phải động lòng, chủ động mở miệng muốn thu Sở Hành Vân làm đồ đệ.
- Ý tốt của Tuyết lão ta sẽ khắc ghi trong lòng.
Sở Hành Vân rất nhanh lấy lại tinh thần, hai tay ôm quyền trực tiếp từ chối.
- Từ chối? Ngươi vì sao lại từ chối?
Tuyết Đương Không sửng sốt một chút, dĩ nhiên lão không nghĩ tới Sở Hành Vân sẽ từ chối mình.
Lão là đệ nhất Luyện Khí Đại Sư của Lưu Vân Hoàng Triều, chỉ cần vừa mở miệng thì số người muốn bái sư có thể đem cánh cửa Hoàng Thành dẫm đến nát vụn. Người khác cầu còn không được vậy mà Sở Hành Vân lại thẳng thắn từ chối như vậy.
- Ta không có nhiều hứng thú với luyện khí một đạo, lần này luyện chế Âm Dương Hỏa Châm cũng chỉ là tiện tay mà thôi, cũng không có gì đáng khen, càng không đủ để Tuyết lão ngài thu làm đồ đệ. Hay là ngài hãy lưu lại cơ hội này cho người khác đi.
Sở Hành Vân nói vô cùng bình thản, nhưng rơi khi vào trong tai Tuyết Đương Không thì lại mang một ý nghĩa khác.
Lão đối với Âm Dương Hỏa Châm vẫn còn sợ hãi than, nghĩ đây là thần tích mới khiến cho lão nhận được nhiều cảm ngộ mới, đối với luyện khí chi đạo lại hiểu sâu hơn một tầng.
Mà những thứ này Sở Hành Vân chỉ nói là tiện tay làm, không đáng khen ngợi!
Tuyết Đương Không bất ngờ nghĩ tới có lẽ thiên thú của Sở Hành Vân còn tốt hơn hắn dự đoán trăm ngàn lần nên mới tùy ý như vậy, nếu như đem thiên phú của hắn hoàn toàn kích phát thì sẽ kinh người đến trình độ nào.
- Tiểu tử, ngươi có muốn suy nghĩ thêm chút nữa hay không, cơ hội này đối với ngươi và ta đều có chỗ tốt rất lớn.
Tuyết Đương Không liên tục nói, trong lời nói có chứa một tia cầu mong, hoàn toàn mất đi biểu hiện uy nghiệm thường ngày.
- Tâm ý của ta đã quyết.
Giọng Sở Hành Vân vẫn kiên điện không gì sánh được.
Đúng như hắn vừa nói, đối với luyện khí một đạo hắn không có quá nhiều hứng thú, hắn cũng vì bình thường buồn chán nên mới nghiên cứu đôi chút.
Sở Hành Vân chân chính si mê chỉ có đan đạo.
Đời này, hắn không chỉ muốn trở lại thời đỉnh cao năm đó mà còn muốn nâng cao đan đạo của mình thêm một bước, luyện chế ra đế phẩm thiên đan trong truyền thuyết.
Ngoài trừ lý do này, còn một điều trọng yếu khác.
Theo cách nhìn của Sở Hành Vân, tạo nghệ của Tuyết Đương Không trên luyện khí một đạo quá kém, ngay cả hắn cũng không bằng; muốn hắn bái một lão già sư phụ trình độ không bằng mình là điều không thể.
- Không thể sớm khẳng định được, có lẽ trong tương lai ngươi sẽ thay đổi cách nghĩ của mình.
Tuyết Đương Không vẫn chưa từ bỏ ý định, cười hắc hắc nói:
- Chỉ cần ngươi thay đổi chủ ý, Tuyết gia tùy vì ngươi mà mở rộng cửa!
Dứt lời, Tuyết Đương Không xoay người, chuẩn bị mang Tuyết Khinh Vũ rời khỏi.
Lão vừa bước được một bước thì đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, quay đầu nói với Sở Hành Vân:
- Trước khi rời đi ta vẫn còn một vấn đề chưa rõ.
- Xin ngài cứ nói thẳng.
Sở Hành Vân nhún nhún vai, tỏ vẻ không thành vấn đề.
- Lúc ngươi sắp xếp bố cục có từng lo lắng tới Chấp Pháp Điện không?
Tuyết Đương Không hạ thấp âm thanh, trầm giọng nói:
- Nếu như những lời của người không nghe lọt vào tai của Thiết Vô Tâm, ngược lại khiến hắn giận tím mặt mà ra tay đem ngươi diệt trừ thì ngươi sẽ giải quyết như thế nào? Hay là ngươi đã biết ta đang ẩn nấp trong bóng tối để giúp ngươi nên không kiêng nể gì?
- Vấn đề liên quan đến Chấp Pháp Điện rất quan trọng nên ta cũng có nghĩ tới, điều ngài vừa nói chỉ đúng một điểm, cho dù cuối cùng ngài không ra tay thì ta vẫn có biện pháp toàn thân trở ra.
Sở Hành Vân tràn đầy tự tin nói như tất cả đã ở trong dự đoán của hắn.
- Biện pháp gì?
Tuyết lão hỏi lại.
Sở Hành Vân cười thần bí, đổi thành âm thanh âm trầm chỉ ba người mới có thể nghe được:
- Nếu như ta nói trên tay ta còn có dấu con bài chưa lật có thể đem Thiết Vô Tâm chém giết một lượt thì các ngươi có tin không?