Tuyết Đương Không và Tuyết Khinh Vũ cùng biến sắc, trên mặt tràn đầy vẻ không tin.
Thiết Vô Tâm chính là điện chủ của Chấp Pháp Điện, tu vi cao cường, đã đạt đến cảnh giới Địa Linh Cảnh cửu trọng, chỉ còn một bước ngắn là có thể trở thành cường giả Thiên Linh Cảnh hàng đầu ở Lưu Vân Hoàng Triều.
Nếu như Tiêu Đình cùng Thiết Vô Tâm đánh một trận thì chỉ cần trong ba chiêu Tiêu Đình chắc chắn sẽ thảm bại.
Đối mặt với người mạnh như Thiết Vô Tâm mà Sở Hành Vân vẫn có biện pháp chém giết, điều này khiến Tuyết Đương Không khó có thể tin được. Theo lão, đối diện với thực lực tuyệt đối thì dù có dùng biện pháp nào cũng không có khả năng sống sót.
- Cả Lăng Tiêu Vũ Phủ chắc chỉ có mình ngươi mới mặt dày nói ra những lời này.
Tuyết Đương Không đảo ánh mắt qua đã thấy Sở Hành Vân không nói thêm lời nào, tuy nhiên trên mặt vẫn giữ dáng vẻ tự tin như đã nắm chắc mọi chuyện.
Điều này khiến cho Tuyết Đương Không không thể nói thêm lời nào nữa.
Không biết vì sao trong đầu của lão xuất hiện một ý nghĩ cổ quái, lão tin rằng Sở Hành Vân thật sự nắm con bài tẩy có thể một lần hành động chém giết Thiết Vô Tâm.
Cái ý niệm này vừa xuất hiện liền khiến cho lão giật nảy mình, biểu hiện vô cùng rối rắm.
- Gia gia.
Thấy Tuyết Đương Không trầm mặc không nói, Tuyết Khinh Vũ gọi một tiếng.
Tuyết Đương Không lấy lại tinh thần, ho khan nói:
- Không có việc gì, chúng ta đi thôi.
Nói xong, hai người liền cất bước rời đi.
Lúc sắp đi ra khỏi đình viện, Tuyết Đương Không cố ý quay đầu liếc nhìn Sở Hành Vân một cái, hai con ngươi lóng lánh không biết là đang nghĩ điều gì.
- Lão Tuyết Đương Không này tuy đã lớn nhưng tâm tính vẫn như một đứa con nít vậy, thật là thú vị.
Thấy một màn này Sở Hành Vân cũng cảm thấy buồn cười, tâm niệm khẽ động lập tức thu Vạn Thú Hỏa vào trong cơ thể.
Thật ra những lời Sở Hành Vân nói lúc nãy cũng không phải là nói dóc.
Vạn Thú Hỏa cường đại nhất cũng không phải linh thú oán khí mà là mồi lửa ở ngay trong trung tâm.
Mồi lửa này chính là cốt lõi của Vạn Thú Hỏa, sau khi linh thú tinh hạch bị thiêu đốt thì lực lượng tinh thuần nhất sẽ tụ lại ở mồi lửa này, tích lũy càng nhiều thì uy lực càng kinh khủng.
Lúc đó Sở Hành Vân khống chế Vạn Thú Hỏa phóng ra âm sát khí vô cùng tinh thuần, cổ sát khí này chính là lực lượng của mồi lửa, mạnh mẽ đến cực điểm, ngay cả Cổ Thanh Tùng khi nhìn thấy cũng phát ra sợ hãi đến từ nội tâm.
Tuy với tu vi hiện tại của Sở Hành Vân không thể nhẹ nhàng phát ra âm sát khí, nhưng hắn có thể sử dụng nhiều thủ đoạn nghịch thiên khống chế âm sát khí cho mình sử dụng.
Nếu như Thiết Vô Tâm thực sự ra tay đối phó hắn thì Sở Hành Vân sẽ không nương tay, hắn nhất định sẽ sử dụng cổ lực lượng kinh khủng này đánh ra một đòn kinh thiên giết chết tất cả địch nhân!
Tuy nhiên không đến lúc bất đắc dĩ thì Sở Hành Vân sẽ không vận dụng con bài chưa lật này.
Hạch tâm của ngọn lửa là tồn tại giống như trái tim của con người vậy, nếu có một ngày nó phóng ra hết tất cả lực lượng thì sẽ nhanh chóng khô kiệt, cuối cùng sẽ hóa thành mây khói, triệt để biến mất khỏi thế gian.
Trong số những loại hỏa diễm kỳ dị thì Vạn Thú Hỏa cũng có thể coi như một loại lửa cực kì bá đạo, sự tồn tại của nó giống như hấp thụ toàn bộ sinh vật trên thế giới này, bất kể là linh hạch, linh lực hay thậm chí là võ linh nó đều có thể đốt cháy, sau đó sẽ chuyển hóa thành lực lượng tinh thuần để tăng cao lực lượng của mình, thậm chí tiến hành lột xác.
Sở Hành Vân trong lúc đang quan sát Vạn Thú Hỏa ở trong linh hải thì vô số ý niệm xẹt qua trong đầu.
Tuy sau khi Vạn Thú Hỏa giải phóng oán khí thì lực lượng sẽ yếu đi rất nhiều, nhưng ngọn lửa lại tinh thuần hơn vô số lần, Sở Hành Vân có thể dễ dàng điều khiển mà không bị ảnh hưởng gì từ oán khí.
Kể từ đó Sở Hành Vân có thể phát huy ra hết được sự bá đạo của Vạn Thú Hỏa, đốt cháy vạn vật để cường hóa thân thể, nếu có thể lột xác đến tầng cao nhất thì ngay cả cường giả Âm Dương Cảnh cũng phải dè chừng.
- Trong quá trình bồi dưỡng Vạn Thú Hỏa không những cần vô số tâm huyết mà cũng cần tiêu hao tài lực khổng lồ. Ngọn Vạn Thú Hỏa trước mắt này đã tồn tại ở Mê Vụ Sâm Lâm hơn mười sáu năm, nuốt chững không biết bao nhiêu linh hạch nhưng cũng chỉ vừa ngưng tụ thành công mà thôi. Đó cũng là lý do mà đời ta đã nghe rất nhiều câu chuyện về việc bồi dưỡng hỏa diễm đến táng gia bại sản.
Sở Hành Vân cảm khái nói, nhưng hắn lại không cảm thấy bao nhiêu áp lực.
Võ giả bình thường muốn bồi dưỡng Vạn Thú Hỏa cần phải không ngừng sưu tầm thiên tài địa bảo, hoặc là tìm kiếm nơi linh thú tụ tập, đồng thời tiêu hao một lượng lớn thời gian mới đạt được, nhưng Sở Hành Vân thì không cần phải thế.
Hắn tu luyện Vô Danh công pháp có khả năng đem võ linh của người đã chết nhét vào trong cơ thể, đồng thời khiến cho võ linh được bảo tồn mà không có lập tức biến mất.
Dựa theo đặc điểm này thì Sở Hành Vân có thể thu thập võ linh sau đó đem đi nuôi dưỡng Vạn Thú Hỏa.
Dù sao số lượng võ giả ở Chân Linh Đại Lục quá nhiều, có thể đạt tới hàng trăm triệu người, Sở Hành Vân muốn thu thập võ linh thì vô cùng đơn giản không cần tốn nhiều sức!
Võ linh là thứ kết nối với trời đất, là nguồn năng lượng thuần túy nhất trong thiên địa, nếu đem nguồn năng lượng này cung cấp cho Vạn Thú Hỏa thì nó sẽ phát triển rất nhanh, nhưng làm cách nào để cung cấp võ linh cho Vạn Thú Hỏa thì ta chưa thử bao giờ.
Nghĩ đến đây, Sở Hành Vân cũng có chút mong đợi.
Lúc ở trên lôi đài chém giết Lý Dật và Tiêu Đình, hắn đã khởi động Vô Danh công pháp hút võ linh của hai người vào trong cơ thể.
Võ linh của Tiêu Đình chính là con Viên Hầu khổng lồ màu đen, thuộc về thú võ linh, phẩm cấp không cao, chỉ đạt đến tam phẩm, thực lực cũng không hề xuất sắc, phổ thông đến không thể phổ thông thêm nữa.
Võ linh như vậy nếu dung nhập vào linh kiếm cũng sẽ không gia tăng quá nhiều sức chiến đấu, lại còn có thể khiến linh kiếm bị pha tạp.
Nhưng nếu cứ vứt đi như vậy thì có chút lãng phí, lấy những thứ này làm tài nguyên nuôi dưỡng Vạn Thú Hỏa thì có thể tận dụng tất cả những gì cần thiết và loại bỏ chất thải.
Càng nghĩ thì Sở Hành Vân càng có cảm giác hiếu kì, hắn muốn lập tức tiến vào tu luyện mật thất để tiến hành thí nghiệm.
- Sở sư đệ!
Nhưng bất ngờ vào lúc này ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gọi ầm ĩ.
Sở Hành Vân quay lại nhìn thì thấy Diệp Hoan và Dương Phong đang cùng nhau đi đến, trên mặt đều nở nụ cười, hôm nay Sở Hành Vân đã dành cho bọn họ một niềm vui quá lớn.
- Ngươi cái tên này, lá gan đúng thật là không nhỏ, trước giết Lý Dật, sau lại diệt Tiêu Đình. Hiện tại năm đại Vũ Phủ đang bởi vì chuyện này mà bàn tán xôn xao.
Dương Phong nhìn Sở Hành Vân, có chút dở khóc dở cười nói:
- Lý gia cùng Tiêu gia đều là gia tộc có tiếng ở Hoàng Thành, thế lực không nhỏ, sau vụ này e rằng ân oán giữa ngươi và hai nhà này khó mà giải quyết.
- Ai kêu hai người bọn hắn cố tình đụng đến ta!
Sở Hành Vân nhún vai, tùy ý nói:
- Huống hồ, từ khi bọn họ bắt đầu ra tay với ta ở Mê Vụ Sâm Lâm thì giữa chúng ta đã xác định quan hệ kẻ sống người chết, cho dù ta không ra tay thì bọn họ cũng sẽ không từ bỏ ý đồ. Thay vì làm thịt cá trên thớt thì không bằng ra tay trước để chiếm quyền chủ động.
- Sở sư đệ nói không sai, người đuối lý là đối phương nên chúng ta không cần sợ hãi.
Diệp Hoan cũng tán thành lý giải của Sở Hành Vân, trải qua chuyện ngày hôm nay hắn đã vô cùng coi trọng Sở Hành Vân.
- Thật không biết nói thế nào với hai người các ngươi!
Dương Phong bất đắc dĩ cười cười, nói với Sở Hành Vân:
- Sau chuyện này thì trong ngoài Lăng Tiêu Vũ Phủ không còn người nào dám nghi ngờ thực lực của ngươi, tính ra cũng khá tốt, giúp ngươi tiết kiệm được không ít sức lực.
- Tuy nhiên cũng như lời ta nói lúc nãy, bây giờ ngươi đã đắc tội không ít thế lực ở Hoàng Thành, việc quan trọng nhất bây giờ là nhanh chóng tăng tu vi lên, chỉ có thực lực cường hãn mới có thể không phải sợ hãi bất cứ điều gì.
- Điều này ta rất rõ ràng!
Sở Hành Vân gật đầu, đối với bốn chữ “thực lực vi tôn” thì hắn có cảm ngộ sâu hơn bất cứ kẻ nào.
- Được rồi, ta và Diệp Hoan vừa rồi mới đi Hoàng Thành gặp sư tôn.
Dương Phong đột nhiên thay đổi ngữ điệu khiến cho ánh mắt Sở Hành Vân có chút ngưng đọng. Từ khi hắn đi tới Hoàng Thành đến bây giờ đã hơn nửa tháng, nhưng hắn chưa từng nhìn thấy mặt Dương Viêm.
- Trong hoàng cung hình như có chuyện lớn xảy ra, sư tôn nghe theo mệnh lệnh của quốc vương nên không có cách nào rời đi nửa bước, cho nên mới không xuất hiện. Chúng ta đã kể lại mọi chuyện cho sư tôn, ngài ấy đã vì chuyện này mà trực tiếp trao đổi với phủ chủ, sau này chắc chắn sẽ không có tình huống giống như vậy xảy ra.
Dương Phong chậm rãi mở miệng nói:
- Không chỉ Lăng Tiêu Vũ Phủ chúng ta mà tất cả bốn đại Vũ Phủ còn lại đều hứng chịu sự nổi giận của sư tôn, nhất là Vân Mộng Vũ Phủ thiếu chút nữa đã khiến sư tôn cãi lại vương lệnh mà chạy qua bên đó đòi một lời giải thích.
Sở Hành Vân vừa nghe đến đây thì khẽ cười một tiếng, lão già Dương Viêm này tính nết đúng là táo bạo, ngay cả năm đại Vũ Phủ mà lão cũng dám nổi giận gây chuyện. Sợ rằng trong cả Lưu Vân Hoàng Triều, người có can đảm làm như vậy không vượt quá mười người.
Trong lòng mặc dù nghĩ như vậy, nhưng Sở Hành Vân vẫn cảm nhận được một dòng nước ấm chảy qua tim, khóe miệng hiện lên một nụ cười.
- Mặc kệ là như thế nào, vụ việc lần này đã kết thức mỹ mãn, trong khoảng thời gian tới Sở sư đệ tốt nhất là nên tịnh dưỡng, chờ sau khi ngươi khỏe lại ta sẽ dẫn ngươi đi Lăng Tiêu Các.
Diệp Hoan thấy khí tức Sở Hành Vân rối loạn nên không tiếp tục quấy rầy, sau khi nói xong liền cùng Dương Phong đứng dậy rời đi.
Đợi hai người đi xa thì cả tòa đình viện đã trở nên yên tĩnh lại.
Thật ra trong lòng của Sở Hành Vân không phải là không mong mau mau đến Lăng Tiêu Các, hắn rất muốn nhanh chóng ra khỏi chỗ này rồi nắm vào tay món tu luyện chí bảo đó.
Nhưng bây giờ hắn đang đứng ở đầu gió, nếu như làm trái với môn quy thì sẽ bị nhiều phía công kích, làm như vậy sẽ có rất nhiều bất lợi cho kế hoạch sắp tới của hắn.
“Bảy ngày chắc vẫn còn kịp, ta vừa lúc có thể lợi dụng khoảng thời gian này một lần nữa gia tăng thực lực!”
Sở Hành Vân hạ xuống quyết tâm, hắn nhanh chóng đứng dậy đi về hướng mật thất tu luyện.