Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 125: Chướng Ngại Vật

Chương 125: Chướng Ngại Vật




- Cuối cùng cũng đến rồi!

Nhìn thấy tòa lầu các cổ xưa gần ngay trước mắt, Sở Hành Vân thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Trân bảo mà hắn muốn lấy đi từ Lăng Tiêu Các chính là Ngưng Linh Huyền Thạch.

Đây là bảo thạch vô cùng đặc biệt, nó có thể gia tăng tốc độ tu luyện, được võ giả gọi là đệ nhị linh hải.

Ai cũng biết trong đan điền của võ giả đều tồn tại một cái linh hải.

Linh hải chính là tu luyện hạch tâm, và cũng là nơi lưu trữ linh lực, tất cả linh lực sẽ từ linh hải truyền ra, đồng thời hấp thụ linh lực bên ngoài thân thể vào bên trong tạo thành vòng tuần hoàn linh lực.

Ngưng Linh Huyền Thạch có tác dụng rất giống với linh hải, nó có thể hấp thu thiên địa linh lực rồi dự trữ, một khi sử dụng sẽ phóng thích linh lực ra ngoài, vừa hấp thụ vừa phóng thích tạo thành một vòng tròn.

Từ đó người nắm trong tay Ngưng Linh Huyền Thạch giống như sở hữu hai cái linh hải, có thể cùng lúc vận chuyển, hấp thu lượng lớn linh lực mà không có bất kì tác dụng phụ nào.

- Trước đây lúc Ngưng Linh Huyền Thạch xuất hiện đã khiến cả tòa Hoàng Thành xảy ra phân tranh, năm đại Vũ Phủ, các đại gia tộc, thậm chí ngay cả cường giả lánh đời đều ra tay. Nếu như không ra tay sớm thì đợi đến khi Ngưng Linh Huyền Thạch hoàn toàn kích hoạt thì ta sẽ không còn cơ hội

Sở Hành Vân rất rõ ràng thực lực của mình, hắn không có khả năng đối mặt trực tiếp với nhiều cao thủ như vậy, muốn chiếm được Ngưng Huyền Linh Thạch thì phải đoạt được nó trước tên đệ tử nòng cốt kia.

May mà dựa theo tình huống hiện tại mà phán đoán thì Ngưng Linh Huyền Thạch còn chưa bị lấy đi, thời gian vẫn còn kịp.

- Đi thôi.

Sở Hành Vân thúc giục một câu, chuẩn bị đi vào trong thì một thân ảnh quen thuộc bỗng xuất hiện trong tầm mắt hắn.

Đây là một cô gái, một cô gái tuyệt đẹp mặc bộ xiêm y màu tuyết trắng gọn gàng sạch sẽ, khuôn mặt giống như trải qua sự mài dũa kỹ lưỡng nên không một chút tì vết, giống hệt tiên nữ hạ phàm.

Cô gái này không phải Tuyết Khinh Vũ thì còn ai nữa.

Lúc Sở Hành Vân thấy Tuyết Khinh Vũ thì nàng cũng đã nhìn thấy Sở Hành Vân, trên mặt hiện lên một nụ cười nhẹ nhàng làm rung động lòng người, có thể khiến cho trăm hoa đều phải ganh sắc.

- Thật là hồng nhan họa thủy.

Sở Hành Vân đã từng đi vô số nơi trên Huyền Thiên Đại Lục, thấy qua vô số mỹ nữ tuyệt sắc, nhưng dung mạo của Tuyết Khinh Vũ cũng có thể xếp vào hàng đầu khiến cho tâm hồn hắn nhộn nhạo.

Lúc này Sở Hành Vân bỗng đảo mắt phát hiện phía sau Tuyết Khinh Vũ có một gã thanh niên mặc cẩm bào đang đi theo, lông mày gã co lại, đôi mắt âm trầm làm cho người khác có cảm giác vô cùng lạnh lùng.

Điều làm cho Sở Hành Vân kinh ngạc chính là khuôn mặt của tên thanh niên này hắn thấy có vài phần quen thuộc, hình như hắn đã gặp ở đâu rồi.

- Thế nào lại đụng mặt kẻ này.

Diệp Hoan đột nhiên nói một câu, sắc mặt có chút khó coi.

- Hắn là ai vậy?

Sở Hành Vân hiếu kỳ hỏi.

- Hắn tên là Tô Trường Hưng, cũng là đệ tử nòng cốt của Lăng Tiêu Vũ Phủ giống như chúng ta, hắn đã vào Lăng Tiêu Vũ Phủ được mấy năm, thiên phú cực cao, trước đây một đoạn thời gian đã bước vào Địa Linh Cảnh

Sắc mặt Diệp Hoa ngưng trọng, trầm giọng nói:

- Tính tình Tô Trường Hưng rất bá đạo, mọi cử chỉ hành đều vô pháp vô thiên (đi ngược lại mọi luật lệ), hắn ỷ vào thực lực cùng thân phận của mình mà thường xuyên khi dễ người khác. Điều quan trọng nhất hắn chính là trưởng tử của Tô gia, Tô Trường Dương là thân đệ đệ của hắn.

- Tô Trường Dương?

Nghe đến đây, Sở Hành Vân nhất thời nghĩ tới Mê Vụ Sâm Lâm.

Lúc ở Mê Vụ Sâm Lâm có tên am hiểu điều khiển thú, hắn dựa vào điều khiển Hắc Lang Vương mà khống chế cả bầy sói, suýt nữa khiến Sở Hành Vân phải rơi vào hiểm cảnh. Người nọ hình như gọi là Tô Trường Dương.

- Khó trách ta lại nhìn hắn quen mắt như vậy, thì ra hai người là thân huynh đệ.

Sở Hành Vân nhất thời hiểu ra vấn đề.

- Chuyện xảy ra ở Mê Vụ Sâm Lâm cũng có sự tham gia của Tô Trường Dương, cho nên đối với cái chết của hắn Vũ Phủ đã không truy cứu trách nhiệm từ ngươi, nhưng Tô gia lại đối với việc này không phục, nhất là cái tên Tô Trường Hưng này, hắn đã náo loạn rất nhiều lần.

Diệp Hoan cũng thở dài, trong lòng vẫn cảm giác không may, tại sao ở thời điểm mấu chốt lại gặp phải chướng ngại vật này.

Sở Hành Vân cũng không nghĩ quá nhiều, tiếp tục đi về hướng Lăng Tiêu Các.

- Bị cấm đoán bảy ngày, ngày hôm nay vừa vặn kết thúc mà ngươi đã vội vã đến Lăng Tiêu Các, có phải ngươi sợ đồ vật mình để ý bị kẻ khác cầm đi không?

Trải qua chuyện lúc trước, quan hệ giữa Tuyết Khinh Vũ và Sở Hành Vân gia tăng không ít, hai người nói chuyện qua lại với nhau cũng không còn cảm giác xa lạ.

Hơn nữa sau lần gặp gỡ Sở Hành Vân mấy ngày trước, trong đầu Tuyết Khinh Vũ không biết vì sao hay nghĩ đến những gì hai người đã trải qua, ngay cả nàng cũng không hiểu vì sao mình lại nghĩ như vậy, thật đúng là kỳ quái.

Hôm nay gặp lại Sở Hành Vân thì nàng rất là tự nhiên nói chuyện, lại còn trêu ghẹo hắn, hoàn toàn mất đi vẻ lạnh lùng thường ngày.

- Cũng có thể nói là như vậy đi.

Sở Hành Vân tùy ý đáp rồi gia tăng tốc độ, hắn muốn nhanh chóng tiến vào Lăng Tiêu Các thì bỗng cảm giác được một cổ kình phong quét ngang, mang theo khí tức cuồng bạo.

Thân thể Sở Hành Vân nhanh chóng nhảy qua một bên, dễ dàng tránh né cổ kình phong này, ánh mắt lạnh lùng nhìn lại thì phát hiện người ra tay chính là Tô Trường Hưng.

- Ngươi muốn cái gì?

Sở Hành Vân nhìn về phía Tô Trường Hưng, trong lời nói mang theo một tia lãnh ý.

- Khinh Vũ chính chính là đệ nhất mỹ nữ của Lưu Vân Hoàng Triều chúng ta, nàng giống như là tiên nữ hạ phàm vô cùng tôn quý, nàng đã chủ động nói chuyện với ngươi thì ngươi nên lấy đó làm vinh hạnh, nhưng kết quả thì ngươi lại lạnh lùng trả lời cho có lệ, hôm nay ta phải nghiêm khắc trừng trị ngươi.

Tô Trường Hưng đầu tiên là nhìn về phía Tuyết Khinh Vũ nở một nụ cười, sau đó ánh mắt nhìn chằm chằm vào Sở Hành Vân, lạnh như băng nói:

- Ngoài ra, ta vì sao phải ra tay với ngươi thì ngươi chắc hẳn phải hiểu rõ hơn ai khác.

- Việc xảy ra ở Mê Vụ Sâm Lâm thì Chấp Pháp Điện đã ra quyết định cuối cùng, ngươi nếu không phục thì có thể đến đó khiếu nại, nơi này là Lăng Tiêu Các, ngươi nếu gây sự ở đây thì không ai bảo vệ được ngươi đâu!

Diệp Hoan đi tới bên cạnh Sở Hành Vân, thần sắc tức giận, cái tên Tô Trường Hưng này dám ở cửa Lăng Tiêu Các ra tay, đúng là coi trời bằng vung.

Sở Hành Vân nhìn sang Tuyết Khinh Vũ hỏi:

- Hắn là hộ hoa sứ giả của ngươi?

Đôi mi thanh tú của Tuyết Khinh Vũ co lại, có chút chán ghét nói:

- Ta với hắn không quen biết, hắn cứ lẽo đẽo đi theo ta mà không biết ngượng!

- Thì ra là thế.

Sở Hành Vân nhẹ nhàng cười, vỗ vỗ vai của Diệp Hoan, cười nói:

- Kẻ đáng thương như vậy chúng ta không nên tính toán, coi như chừa cho hắn vài phần mặt mũi đi.

- Ta là kẻ đáng thương?

Tô Trường Hưng giống như nghe được một điều gì đó vô cùng mắc cười, hắn ha ha cười lớn, ngẩng cao đầu, hướng chóp mũi về phía Sở Hành Vân, lớn lối không gì sánh được nói:

- Tô Trường Hưng ta chính là Tô gia đệ nhất thiên tài, ở trong Lăng Tiêu Vũ Phủ thiên phú cũng có thể xếp trước mười, tuổi gần hai mươi đã bước vào Địa Linh Cảnh, đã hai lần tiến vào Lăng Tiêu Các.

- Nhân sinh của ta rất phong phú, muốn thân phận có thân phận, cần địa vị có địa vị, được rất nhiều người kính ngưỡng. Mà ngươi lại nói ta là kẻ đáng thương, lẽ nào bảy ngày cấm đoán ngắn ngủi đã khiến đầu óc của ngươi bị ứ nước, thần trí không còn bình thường?

Tô Trường Hưng cố ý gia tăng âm điệu khiến cho đệ tử xung quanh đều có thể nghe rõ ràng.

Đột nhiên rất nhiều ánh mắt nhìn về phía bên này khiến cho Tô Trường Hưng càng đắc ý, hôm nay hắn muốn lăng nhục Sở Hành Vân để hắn không còn mặt mũi nào tồn tại ở Lăng Tiêu Vũ Phủ!

Dịch giả: Hào Ca

Biên: Mei_hnmn

Nhóm dịch Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch