Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 128: Vật Vô Dụng

Chương 128: Vật Vô Dụng




- Tự ta có quyết định, không cần phiền đến ngươi.

Tuyết Khinh Vũ liếc mắt nhìn Tô Trường Hưng, giọng nói lạnh lùng có phần phiền chán.

Tô Trường Hưng lại hồn nhiên không để ý, phất phất tay nói:

- Khinh Vũ, ta đã bước vào Địa Linh Cảnh, tầm mắt rất rộng, vật mà ta tự mình chọn cho nàng thì sẽ rất có ích sau này, nàng không cần khách khí như vậy.

Nói xong, Tô Trường Hưng nhìn về giá sách nằm bên cạnh, từ trên đó lấy xuống một quyển thư tịch cũ kĩ cổ xưa, trực tiếp đưa cho Tuyết Khinh Vũ, nói:

- Môn công pháp này gọi là Tinh Thần Băng Quyết, là thánh giai trung cấp công pháp, nếu nàng tu luyện công pháp này thì sẽ được rất nhiều lợi ích.

- Đa tạ, nhưng ta không cần.

Sắc mặt Tuyết Khinh Vũ khó chịu, xoay người muốn rời đi.

Tô Trường Hưng vẫn chưa từ bỏ ý định, vội vàng nói:

- Nếu Tinh thần Băng Quyết không thích hợp với nàng thì chúng ta có thể thử Vạn Hàn Băng Tâm Quyết, đây là thánh giai cao cấp công pháp, tu luyện tới cảnh giới viên mãn có thể sánh vai với thiên cấp công pháp.

Hắn vừa nói vừa lẽo đẽo đi theo Tuyết Khinh Vũ, hình như hắn vẫn không thấy vẻ mặt phiền chán của nàng nên vẫn bám sát phía sau.

Tuyết Khinh Vũ sắc mặt cực kì khó coi, nàng khẽ nạt:

- Ngươi nếu còn dây dưa như vậy thì đừng trách ta vô lễ!

- Khinh Vũ, nàng hiểu lầm rồi, ta làm như vậy cũng chỉ muốn giúp nàng. Dù sao ta đã bước vào Địa Linh Cảnh, nắm trong tay âm sát lực nên vừa vặn có thể giúp nàng một chút, ta chỉ có ý tốt muốn giúp đỡ mà thôi.

Hai mắt Tô Trường Hưng lấp lánh, tinh tế đánh giá thân thể hoàn mỹ của Tuyết Khinh Vũ, trong lòng hiện lên ý nghĩ tham lam.

- Ý tốt? Sao ta vẫn có cảm giác ngươi muốn hại Tuyết Khinh Vũ?

Lúc này một âm thanh châm chọc truyền tới khiến cho Tô Trường Hưng nhíu chặt lông mày, ở sâu trong nội tâm hiện ra một tia lãnh ý, tức giận quay đầu nhìn về phía Sở Hành Vân, quát lớn:

- Sở Hành Vân, ngươi đừng có ngậm máu phun người, ta làm sao có thể hại Khinh Vũ.

- Nếu như ngươi không hại Tuyết Khinh Vũ, vậy vật ngươi đang cầm trong tay là cái gì thế?

Sở Hành Vân chậm rãi đi tới, chỉ chỉ vào quyển công pháp cổ trên tay Tô Trường Hưng, tiếng cười xen lẫn châm chọc.

Tô Trường Hưng vừa nghe, nhất thời ngạc nhiên, cười nói:

- Những môn thánh giai công pháp này đều do ta tỉ mỉ chọn lựa, rất thích hợp với Khinh Vũ. Kẻ ngu xuẩn như ngươi sợ rằng ngay cả thánh giai công pháp cũng chưa từng thấy qua.

Nói xong Tô Trường Hưng liền cười haha vài tiếng, cảm giác được cả thể xác lẫn tinh thần vô cùng thoải mái.

Tuyết Khinh Vũ nháy mắt với Sở Hành Vân.

Nơi này là Lăng Tiêu Các, là cấm địa của Lăng Tiêu Vũ Phủ, nàng không muốn nhìn thấy Sở Hành Vân cùng Tô Trường Hưng xảy ra tranh chấp, làm như vậy sẽ rất dễ xúc phạm đến môn quy, sẽ bị Thanh lão đuổi ra.

Sở Hành Vân nhẹ nhàng cười với nàng, tiến lên nửa bước, gật đầu nói:

- Tô Trường Hưng, ngươi lựa chọn mấy môn công pháp này đúng là rất thích hợp với Tuyết Khinh Vũ, nhưng ngươi lại bỏ quên một điểm trọng yếu nhất.

- Hả?

Tô Trường Hưng không tiếp tục cười, có chút nghi ngờ nhìn Sở Hành Vân.

- Tuyết Khinh Vũ hôm nay đã là Tụ Linh Cảnh cửu trọng, việc quan trọng nhất là dùng ưu thế của Hàn Tuyết Võ Linh để dung nhập vào thiên địa, cảm ứng âm sát khí, đột phá xiềng xích tu vi để bước vào Địa Linh Cảnh.

- Mấy môn công pháp ngươi chọn đều là thánh giai, độ khó tu luyện rất cao nên cần tốn rất nhiều thời gian. Ta muốn hỏi một câu, ngươi muốn Tuyết Khinh Vũ dành nhiều thời gian cho tu luyện công pháp thì còn đâu thời gian đi cảm ứng âm sát khí?

Trong con ngươi Sở Hành Vân tràn ngập sự cười nhạo, nói:

- Cách làm hiện tại của ngươi không chỉ không giúp được gì cho Tuyết Khinh Vũ mà còn làm lãng phí thời gian của nàng, làm lỡ mất cơ hội đột phá, điều này không phải là hại nàng hay sao?

Dứt lời, ánh mắt Tuyết Khinh Vũ đột nhiên đọng lại, phóng ra vài phần hàn ý khiến sắc mặt Tô Trường Hưng dại ra, vội vàng giải thích:

- Khinh Vũ, nàng đừng hiểu lầm, ta chỉ muốn giúp nàng cho nên mới quên để ý đến những điều này.

- Theo ta thì không phải ngươi quên chú ý đến vấn đề này mà bởi vì bản thân ngươi vốn đã là một thằng ngu cho nên làm ra những hành động như vậy cũng đúng thôi.

Sở Hành Vân nhún vai, lại bổ sung một câu.

Nhất thời khiến cho Tô Trường Hưng nhịn không được, hai mắt tràn đầy lửa giận, quát:

- Sở Hành Vân, ngươi câm miệng cho ta!

Không lâu trước đó, Tô Trường Hưng cũng bởi vì Sở Hành Vân mà bị lăng nhục trước mặt Tuyết Khinh Vũ, lại còn bị mọi người cười nhạo, trở thành trò cười.

Hiện tại, Sở Hành Vân lại lên tiếng nói hắn ngu xuẩn.

Hai cổ lửa giận này gần như muốn đốt cháy toàn bộ lý trí của Tô Trường Hưng nhưng hắn vẫn cố gắng không ra tay.

Cảm giác được sự phẫn nộ của Tô Trường Hưng, Sở Hành Vân âm thầm vui vẻ, trên mặt vẫn giữ nguyên bộ dạng mỉa mai nói:

- Mình tự làm chuyện ngu xuẩn, chẳng lẽ còn không cho người khác nói?

- Đem một khối Lãnh Ngưng Thạch cho là bảo vật quý hiếm, còn cẩn thận từng li từng tí bảo quản ở trong tay thực sự khiến ta cười lăn, việc này nếu như truyền đi chỉ sợ tất cả uy danh của Tô gia sẽ bị hủy hoại trong phút chốc.

Sở Hành Vân nhìn về phía Ngưng Linh Huyền Thạch trong tay Tô Trường Hưng, đầu ngẩng cao, trong con mắt lộ ra một tia xem thường.

- Lãnh Ngưng Thạch? Vật vô dụng?

Nghe Sở Hành Vân nói, Tô Trường Hưng bỗng nhiên ngẫn cả người.

Thật ra hắn không hề nhận biết Ngưng Linh Huyền Thạch, sở dĩ nắm trong tay là vì vừa rồi trong lúc đi dạo thì vô ý phát hiện viên ngọc thạch có thể phun ra nuốt vào linh lực, cảm thấy rất là hiếm lạ.

Bởi vì tò mò nên hắn mới cầm lấy nó, chuẩn bị muốn nghiên cứu xem thế nào.

Nhưng lúc này, Sở Hành Vân lại nói viên ngọc thạch này là Lãnh Ngưng Thạch, là vật vô dụng. Điều này làm cho Tô Trường Hưng cảm thấy kinh ngạc, trái tim càng co thắt cực kì khó chịu.

- Ngươi dám nói năng bậy bạ, đừng tưởng lừa được ta.

Tô Trường Hưng cười lạnh một tiếng, nghĩ là Sở Hành Vân đang cố ý lừa hắn.

Sở Hành Vân không thèm để ý lời chửi rủa của Tô Trường Hưng, thẳng thắn nói:

- Lãnh Ngưng Thạch chính là ngọc thạch cấp một, ánh sáng màu tro đen, cầm vào tay có cảm giác mát lạnh, nếu ngươi nghĩ ta đang lừa ngươi thì ngươi hãy thử truyền linh lực vào Lãnh Ngưng Thạch xem sao, nhanh thì chỉ trong chớp mắt, chậm thì sau ba lần hô hấp linh lực của ngươi sẽ bị bắn ngược trở về.

Tô Trường Hưng trong lòng khẽ run, âm thầm truyền vào một tia linh lực yếu ớt, quả nhiên không lâu sau đó cổ linh lực đã bị bắn ngược trở về, bàn tay còn cảm giác một tia mát lạnh.

Hai hiện tượng này giống hệt những gì Sở Hành Vân vừa nói!

- Ngay cả Lãnh Ngưng Thạch cũng không nhận ra mà còn dám trợ giúp Tuyết Khinh Vũ chọn công pháp, Tô Trường Hưng ngươi thật đúng là khiến ta mở rộng tầm mắt.

Sở Hành Vân cười ha ha khiến cho Tô Trường Hưng cảm giác trên mặt tối đen, hai má có chút đỏ lên.

- Ai nói ta không nhận ra Lãnh Ngưng Thạch!

Bỗng Tô Trường Hưng ngẩng đầu, âm thanh tăng lên, chỉ vào Ngưng Linh Huyền Thạch nói:

- Ta cầm khối Lãnh Ngưng Thạch này vì thấy hình dáng của nó có chút kỳ lạ, muốn cầm lên xem thử mà thôi, ta nói muốn lấy vật ấy bao giờ?

- Thực không?

Sở Hành Vân nhíu mày, khóe miệng vẫn còn nụ cười giễu cợt.

- Tô Trường Hưng ta là nhân vật gì, từ trước đến nay là nói một không bao giờ hai, cho dù ngươi không nói ra thì ta cũng biết viên ngọc thạch này là Lãnh Ngưng Thạch phế thải.

Tô Trường Hưng liếc mắt trộm nhìn Tuyết Khinh Vũ, bàn tay trực tiếp đem Ngưng Linh Huyền Thạch ném xuống đất, khuôn mặt lộ vẻ coi thường.

Dịch giả: Hào Ca

Biên tập: Mei_hnmn

Nhóm dịch Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch