Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 129: Tiếp Tục Lừa Gạt

Chương 129: Tiếp Tục Lừa Gạt




Thấy hành động của Tô Trường Hưng, trong lòng Sở Hành Vân vô cùng mừng rỡ. Bởi vì từ đầu tới cuối hắn chưa từng liếc mắt nhìn Ngưng Linh Huyền Thạch, cũng không có bất kì biểu hiện kì lạ nào nên mới che giấu được tốt như vậy.

- Thật không thú vị chút nào!

Sở Hành Vân nhếch môi biểu hiện bộ dạng chán ghét, muốn nhanh chóng rời khỏi chỗ này.

- Chậm đã!

Lúc này, Tô Trường Hưng đột nhiên chặn tay ở trước người Sở Hành Vân.

Chỉ thấy hắn lộ vẻ mặt lạnh lùng, quan sát từ trên xuống dưới vài lần, nhàn nhạt nói:

- Sở Hành Vân, vừa rồi ngươi nhiều lần châm chọc ta, lại còn dám nói ta là loại người ngu xuẩn, đã như vậy ngươi có thể cho ta xem vật ngươi lựa chọn là gì để ta được mở rộng tầm mắt.

Liên tiếp bị châm chọc hai ba lần đã khiến Tô Trường Hưng giận đến đầu óc choáng váng.

Hắn hiện tại muốn xem Sở Hành Vân lựa chọn vật gì, sau đó sẽ trắng trợn châm chọc để giải tỏa sự tức giận, đồng thời có thể lấy lại vài phần hình tượng trong mắt Tuyết Khinh Vũ.

- Không thành vấn đề.

Sở Hành Vân sảng khoái đáp ứng, bàn tay khẽ lật lấy ra một cái đế đèn bằng đá.

Đế đèn này chỉ cao chừng một thước, toàn thân bao phủ bởi sắc xanh giống như tồn tại đã lâu, cả tòa đế đèn tỏa ra khí tức cũ kĩ trông rất bình thường.

- Ngươi lựa chọn lâu như vậy mà cuối cùng lại chọn cái đế đèn này?

Tô Trường Hưng đầu tiên là sửng sốt, sau đó điên cuồng cười, thanh âm cực lớn khiến cả tòa Lăng Tiêu Các đều có thể nghe rõ ràng.

Tuyết Khinh Vũ đồng dạng ngây ngốc, tràn đầy nghi ngờ nhìn đế đèn, duy chỉ có mỗi mình Sở Hành Vân vẫn bình tĩnh, nét mặt mang vài phần thần bí.

- Đế đèn như vậy ở trong Lăng Tiêu Các không có 1000 thì cũng hơn 800 cái giống vậy, chỉ dùng để chiếu sáng. Đừng nói là Lăng Tiêu Các, ngay cả lũ người hầu của Tô gia ta cũng nhìn thấy thường xuyên.

Tô Trường Hưng hít sâu mấy hơi mới có thể ngừng cười, vươn ngón cái về hướng Sở Hành Vân:

- Sở Hành Vân, ánh mắt của ngươi thật sự là đã thuyết phục được ta, Tô Trường Hưng ta nguyện chịu thua!

Mới vừa nói xong, Tô Trường Hưng lại nhịn không được mà cười ha hả.

Lúc này tức giận trong lòng hắn đã hoàn toàn biến mất, cảm giác vô cùng thoải mái, hắn thậm chí muốn ngay lập tức rời khỏi Lăng Tiêu Các, đem việc này nói ra ngoài để cho thanh danh của Sở Hành Vân hoàn toàn mất hết.

Đệ tử nòng cốt của Lăng Tiêu Vũ Phủ sau khi tiến vào Lăng Tiêu Các, vắt hết óc suy nghĩ mà cuối cùng lại chọn một tòa đế đèn, tin tức này quá kinh khủng khiến người nghe không thể nhịn được mà cười lăn.

- Nói ngươi ngu xuẩn cũng quá đúng mà.

Sở Hành Vân đột nhiên nói một câu khiến Tô Trường Hưng lập tức ngừng cười, cả bầu không khí bỗng yên tĩnh trở lại.

- Nhìn từ biểu hiện bên ngoài thì cái đế đèn này đúng là rất bình thường, thậm chí có thể nói là rất dễ gặp ở mọi nơi. Nhưng ta có thể nói cho ngươi biết, cái đế đèn này được luyện chế từ Ngự Âm Thạch, giá trị thật sự còn ở trên thánh giai công pháp!

Sở Hành Vân hít sâu một hơi chỉ vào đế đèn giải thích, âm thanh hắn như tiếng sấm nổ ầm ầm trong đầu của Tô Trường Hưng cùng Tuyết Khinh Vũ khiến hai người trợn mắt há mồm.

Tô Trường Hưng vô cùng kinh ngạc, tràn đầy tò mò đánh giá đế đèn trong tay Sở Hành Vân. Ngự Âm Thạch hắn từ trước tới giờ chưa nghe nói đến, thật sự trân quý hơn so với thánh giai công pháp?

Tuyết Khinh Vũ thì vô cùng khó hiểu.

Nàng không hề cảm thấy xa lạ với Ngự Âm Thạch, gần như mỗi lần tu luyện chỉ cần cầm ở trong lòng bàn tay là có thể dễ dàng hấp thu âm sát khí, có thể nói nàng vô cùng quen thuộc với nó.

Nhưng Sở Hành Vân lại nói đế đèn trong tay của hắn là do Ngự Âm Thạch chế tạo thành, điều này làm cho Tuyết Khinh Vũ khó có thể tiếp nhận, nàng hoàn toàn không thể cảm giác được khí tức huyền diệu của Ngự Âm Thạch từ trên đế đèn này.

Sở Hành Vân bất ngờ nháy mắt với Tuyết Khinh Vũ khiến nàng bừng tỉnh, trong con ngươi xinh đẹp tỏa ra ánh sáng giống như đã hiểu rõ điều gì.

- Ngự Âm Thạch là loại ngọc thạch vô cùng hiếm thấy, loại thạch này chỉ có thể tìm thấy ở nơi có âm sát khí, chỉ cần thoáng rót vào linh lực thì nó sẽ phóng xuất ra âm sát lực. Loại ngọc thạch này đối với việc tu luyện thường ngày hay bế quan cảm ngộ của võ giả Địa Linh Cảnh đều có rất nhiều tác dụng.

Sở Hành Vân vuốt vuốt đế đèn trong tay, cười nói:

- Điều quan trọng hơn là chỉ cần mang theo Ngự Âm Thạch bên người thì có thể chữa trị mọi tổn thương do âm sát khí gây ra, công hiệu hoàn mỹ, đây chính là chí bảo vô thượng trong lòng tất cả võ giả Địa Linh Cảnh.

- Sao? Lẽ nào ngay cả điều này ngươi cũng không biết?

Sở Hành Vân đột nhiên đặt câu hỏi khiến thân thể Tô Trường Hưng không tự chủ được mà run lên, hừ lạnh một tiếng nói:

- Ta đã bước vào Địa Linh Cảnh, thứ như vậy làm sao ta có thể không biết!

- Tuy nhiên...

Tô Trường Hưng thay đổi ngữ điệu, cười lạnh nói:

- Ngươi mới vừa nói Ngự Âm Thạch đủ khả năng chữa trị tổn thương gây ra do âm sát khí, điều này ta chưa bao giờ nghe nói tới, có phải ngươi tự mình bịa ra hay không?

Hai tròng mắt Sở Hành Vân khẽ giật, ném đế đèn về phía Tô Trường Hưng, làm ra bộ dạng tùy ý nói:

- Nín thở ngưng thần, đem một tia âm sát khí rót vào trong đó, sau khi thu hồi thì vận chuyển ba đại chu thiên quanh cơ thể.

Nghe vậy, Tô Trường Hưng cúi đầu liếc nhìn đế đèn, sau đó dựa theo phương pháp Sở Hành Vân nói đem âm sát khí phóng ra, rót vào trong đế đèn, bắt đầu vận chuyển ba đại chu thiên.

Ông!

Tô Trường Hưng cảm giác thân thể khẽ run, có một cổ lực lượng yếu ớt từ trong nguyên hải tràn ra, theo kinh mạch đi khắp cơ thể, tuy chậm chạp nhưng khiến cho tinh thần sảng khoái.

- Tự cảm nhận đi.

Sở Hành Vân cười nói:

- Đây là Ngự Âm Thạch, là tồn tại rất thần kì, kẻ đáng thương như ngươi có trân bảo đặt ở trước mắt mà cũng không biết, còn hồn nhiên nói đó là vật vô dụng, thật sự rất đáng buồn nha!

Sau khi nói xong, Sở Hành Vân lấy lại đế đèn, thận trọng nâng niu ở trong tay, trước khi rời đi còn không quên cười châm chọc, kiêu ngạo đến cực điểm.

- Thật là chó má!

Tô Trường Hưng tức giận đến cắn răng nghiến lợi, nhưng lúc này hắn cũng không dám đuổi theo xung đột mà xoay người rời khỏi chỗ đang đứng, ánh mắt liên tục nhìn xung quanh như đang tìm kiếm cái gì đó.

Đợi sau khi Tô Trường Hưng rời đi, chỗ cũ lại xuất hiện hai thân ảnh, một nam một nữ, đúng là Sở Hành Vân và Tuyết Khinh Vũ.

Sở Hành Vân khoái chí bước vài bước, duỗi tay nhặt Ngưng Linh Huyền Thạch lên, trên mặt nở một nụ cười, tảng đá trong lòng cũng được nhẹ nhàng gỡ xuống.

- Ngươi cái tên này, nói nhiều như vậy mục đích chắc cũng chỉ vì viên linh thạch này phải không?

Tuyết Khinh Vũ chậm rãi đứng bên cạnh, trên mặt vẫn còn vẻ dở khóc dở cười.

Lúc Sở Hành Vân nháy mắt thì nàng đã đoán được Sở Hành Vân đang âm thầm tính toán gì đó, bằng không hắn cũng sẽ chẳng cầm một tòa đế đèn bình thường mà nói là Ngự Âm Thạch.

Điều quan trọng hơn, trải qua khoảng thời gian tiếp xúc này Tuyết Khinh Vũ cũng hiểu khá nhiều về Sở Hành Vân.

Theo nàng, tâm tư của Sở Hành Vân kín đáo, mưu lược vô song, bất cứ một cử chỉ hành động đều ẩn chứa thâm ý, hắn không bao giờ làm không công chuyện gì.

Vừa rồi, lúc Sở Hành Vân đối mặt với Tô Trường Hưng, đầu tiên là châm chọc, sau đó lại giải thích, thậm chí còn chỉ cho Tô Trường Hưng làm sao để vận chuyển âm sát khí. Những hành động này nếu nói không có tính toán, không có mục đích thì ai mà tin được?

Dịch giả: Hào Ca

Biên: Mei_hnmn

Nhóm dịch Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch