Bị Tuyết Khinh Vũ nhìn nhưng Sở Hành Vân cũng không xấu hổ, tâm tình vui vẻ, trêu ghẹo ngược lại một câu :
- Miếng ngọc thạch này rơi trên mặt đất, ta thấy nên nhặt nó lên, làm gì có chuyện cướp bóc ở đây?
Ngưng Linh Huyền Thạch, ngay từ đầu ở trên tay của Tô Trường Hưng, nhưng lúc giữa đường, Tô Trường Hưng đem Ngưng Linh Huyền Thạch ném đi.
Sau đó nghênh ngang đi tìm đồ vật khác còn nói là chưa bao giờ chọn lựa vật này.
Từ thời điểm đó, Ngưng Linh Huyền Thạch đã biến thành vật vô chủ, Sở Hành Vân nhặt lên hoàn toàn là hợp tình hợp lý, không phạm phải bất kỳ môn quy nào.
- Nếu như Tô Trường Hưng biết được chân tướng của câu chuyện, sợ rằng sẽ tức giận đến thổ huyết.
Tuyết Khinh Vũ bất đắc dĩ cười khổ nói. Trong lòng không có coi thường Sở Hành Vân, trái lại cảm thấy trút được cơn giận, cuối cùng cũng dành cho Tô Trường Hưng một chút dạy dỗ.
- Được rồi.
Bỗng Tuyết Khinh Vũ nhớ tới cái gì, quay sang hỏi Sở Hành Vân :
- Đế đèn vừa rồi ngươi cầm chắc không phải được tạo thành từ Ngự Âm Thạch, nhưng vì sao khi Tô Trường Hưng dựa theo cách nói của người thì trên mặt lại lộ ra cái loại vẻ mặt kinh ngạc này?
- Ngươi thử một chút thì biết.
Sở Hành Vân cười ha ha, đem đế đèn đưa cho Tuyết Khinh Vũ.
Tuyết Khinh Vũ mang theo vẻ nghi hoặc, dựa theo lời của Sở Hành Vân mà làm, đem một tia âm sát lực trong cơ thể thả ra ngoài, vận chuyển ba đại chu thiên, đột nhiên nàng cũng cảm giác được cả người sảng khoái, vui sướng không ngớt.
- Cái này...
Tuyết Khinh Vũ càng thêm nghi ngờ.
Sở Hành Vân cười thần bí:
- Không nên thôi động âm sát lực, chỉ đơn giản sử dụng linh lực thôi.
Tuyết Khinh Vũ gật đầu, đem linh lực rót vào đế đèn, sau đó thu hồi vận chuyển ba đại chu thiên.
Ông!
Ngay lập, Tuyết Khinh Vũ lần thứ hai cảm cảm nhận được sự sảng khoái, cùng cảm giác lúc trước hoàn toàn như nhau, không có chút khác biệt nào hết.
- Cái đế đèn này là được tạo ra từ một loại ngọc thạch tên là Trầm Hương Thạch, bất kể là âm sát lực hay là linh lực, chỉ cần rót vào trong đó, Trầm Hương Thạch đều có thể phát sinh một mùi thơm, cổ mùi thơm này có thể làm thư giản tâm hồn, làm cho võ giả sinh ra cảm giác sảng khoái.
Sở Hành Vân cười giải thích, tay duỗi một cái đem Ngưng Linh Huyền Thạch bỏ vào trong túi.
- Nguyên lai là Trầm Hương Thạch, khó trách ta cảm thấy có chút gì đó quen thuộc.
Tuyết Khinh Vũ bừng tỉnh nhận ra, nhưng vẫn cảm thấy có chút nghi hoặc :
- Tô Trường Hưng thường ngày mặc dù bá đạo, nhưng lấy chỉ số thông minh của hắn, làm sao có thể đơn giản bị ngươi lừa như vậy, hơn nữa lại là hai lần.
Tô Trường Hưng có thể bước vào Địa Linh Cảnh thì đương nhiên không thể nào là người ngu xuẩn được.
Hắn không nhận ra Ngưng Linh Huyền Thạch, bị Sở Hành Vân lừa cái này còn có thể lý giải, dù sao đối mặt với vật mình không biết, tất cả mọi người đều sẽ tương đối cẩn thận. Nếu không sẽ rất dễ bị lợi dụng.
Nhưng Trầm Hương Thạch này là loại ngọc thạch rất là thông thường, chỉ cần suy nghĩ một chút thì Tô Trường Hưng sẽ phát hiện ra mới đúng, ngược lại hắn lại tin lời Sở Hành Vân nói, còn đi tìm đế đèn. Quá khoa trương đi, cảm giác như là bị trúng tà.
- Nếu như là bình thường, Tô Trường Hưng chắc chắn sẽ không bị ta tính toán, nhưng hôm nay là ngoại lệ.
Sở Hành Vân lộ ra nụ cười nhàn nhạt nói:
- Tô Trường Hưng đối với ngươi có hảo cảm, tất cả cử động hôm nay, cũng là vì tạo niềm vui cho ngươi, nhưng khi ta xuất hiện, lần lượt làm hắn xấu mặt, ở trong nội tâm của hắn, nhất định đối với ta tràn đầy oán hận và căm tức.
- Dưới tình huống như vậy, ta ngay trước mặt ngươi nói khích hắn, hắn sẽ vì mặt mũi và lòng tự trọng của mình mà nhiều lần phản bác, thậm chí muốn lấy ta ra làm trò hề để phát tiết mối hận trong lòng, từ từ sẽ mất đi khả năng phán đoán cơ bản nhất.
- Ta cũng chỉ thêm chút thủ đoạn thì hắn sẽ hoàn toàn tin tưởng lời nói của ta.
Tuyết Khinh Vũ nghe được điều này thì hai tròng mắt co lại, nàng đang hồi tưởng lại chuyện lúc nãy, tựa như mỗi một câu nói của Sở Hành Vân, không chỉ có kích thích Tô Trường Hưng, mà còn âm thầm dẫn dắt nhân tâm, làm cho Tô Trường Hưng trong lúc vô tình rơi vào cái bẫy.
- Bất quá, lời ta nói chỉ có thể ảnh hưởng phán đoán của hắn, chân chính làm hắn tin tưởng đế đèn là Ngự Âm Thạch là chính hắn chứ không phải ta lừa bịp.
Âm thanh Sở Hành Vân nhẹ nhàng chậm chạp, quay đầu hướng về phía Tuyết Khinh Vũ cười.
- Lời này lại có ý gì?
Tuyết Khinh Vũ hoàn toàn bị vây ở trạng thái nghi hoặc, cảm giác suy nghĩ của mình lâm vào ở giữa vòng xoáy, không có cách nào phán đoán chính xác.
- Rất đơn giản, Tô Trường Hưng bị thương, hơn nữa còn bị thương bởi âm sát khí gây ra thương tích.
Sở Hành Vân nói xong câu này thì không cần phải nhiều lời nữa, chỉ cười tủm tỉm nhìn Tuyết Khinh Vũ.
Tuyết Khinh Vũ nhíu mày, trong đầu không ngừng suy tư về ý nghĩa câu nói này. Cuối cùng, mắt của nàng sáng ngời, cả người theo bản năng nhảy dựng lên, hai mắt sáng rực.
- Đoạn thời gian Tô Trường Hưng bước vào cảnh giới Địa Linh Cảnh, lúc đột phá, hắn đã bị âm sát khí gây thương tích, lần này tiến vào Lăng Tiêu Các, mục đích của hắn là tìm trân bảo có thể khôi phục thương thế của mình.
- Khi ngươi nói Ngự Âm Thạch có năng lực chữa trị tổn thương do âm sát khí mang tới, hắn nhất định tràn ngập vui mừng, muốn thí nghiệm một phen, cảm giác thấy tinh thần mình thư sướng thì rất có thể tin lời của ngươi.
- Thực sự cho rằng Ngự Âm Thạch có đủ năng lực trị liệu thương thế của bản thân, đồng thời tin đế đèn là do Ngự Âm Thạch luyện chế thành.
Tuyết Khinh Vũ nói xong, liên tục hít vào vài hơi khí lạnh.
Nàng từng nghe Tuyết Đương Không nói qua, người đang trong trong trạng thái vui mừng hay giận dữ thì thần trí trở nên không tỉnh táo, rất dễ làm ra phán đoán sai lầm.
Mới vừa rồi Tô Trường Hưng bị Sở Hành Vân nhục nhã liên tiếp, trong lòng giận tím mặt.
Bởi vì có Tuyết Khinh Vũ ở đây, Tô Trường Hưng phải áp chế tức giận nên bị Sở Hành Vân nắm mũi dẫn đi.
Lúc quan trọng nhất Sở Hành Vân lấy ra một tòa đế đèn, nói là do Ngự Âm Thạch luyện chế thành
Lợi dụng đặc tính của Trầm Hương Thạch, làm cho Tô Trường Hưng mừng như điên, cho rằng thật sự có thể trị liệu thương thế trên người của hắn.
Giận dữ, phản kích được lại cảm thấy vui vẻ, ba loại tâm tình đầy rẫy ở trong đầu, coi như là những kẻ cáo già nhất cũng sẽ mất đi năng lực phán đoán, bị Sở Hành Vân tính toán thấu triệt.
- Sở Hành Vân, ngươi rốt cuộc là thần thánh phương nào?
Tuyết Khinh Vũ hít sâu mấy hơi mới phục hồi được tinh thần, nàng cuối cùng cũng hiểu vì sao Tuyết Đương Không đối mặt với Sở Hành Vân lại đánh giá cao như vậy.
Hôm nay, nàng tự mình trải nghiệm một hồi, thẳng đến Sở Hành Vân đem tất cả nói rõ thì nàng mới hoàn toàn hiểu, chân chính cảm nhận được cái gì là bày mưu nghĩ kế, từng bước thôi diễn nhân tâm.
- Ngươi cái gì cũng đã biết, đừng tiết lộ ra ngoài, miễn cho bị Tô Trường Hưng phát hiện.
Sở Hành Vân đưa ngón tay lên miệng ra dấu hiệu im lặng sau đó bước ra, mở miệng nói:
- Đi thôi.
- Đi? Đi đâu?
Tuyết Khinh Vũ hỏi :
- Ta hiện tại nhàn rỗi buồn chán, muốn giúp ngươi chọn một chút kỳ trân dị bảo, coi như làm thù lao vừa rồi ngươi không vạch trần ta, đương nhiên, nếu như ngươi không vui coi như chưa nói gì.
Sở Hành Vân nhún vai, nhanh chân rời đi.
- Đi.
Tuyết Khinh Vũ kéo Sở Hành Vân lại, mới vừa đụng tới tay của Sở Hành Vân, bỗng giật mình rụt tay trở về, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng không ngớt, muốn nói chuyện lại không biết nói cái gì.
Sở Hành Vân bị cử động của Tuyết Khinh Vũ chọc cười.
Hắn không nghĩ tới, Lưu Vân Hoàng Triều đệ nhất mỹ nữ Tuyết Khinh Vũ sẽ làm ra vẻ mặt ngây ngô, hoàn toàn không giống khí chất lạnh lùng thường ngày, trái lại có vẻ bình dị gần gũi.
- Ta vừa rồi chỉ nói đùa mà thôi, đi nhanh đi, không lại làm trễ mất thời gian, chúng ta sợ là lại muốn bỏ qua một hồi kịch hay.
Sở Hành Vân nín cười, tiếp tục bước đến giá sách phía trước.
- Cái kịch hay gì?
Tuyết Khinh Vũ dậm chân, nhưng vẫn nhanh chóng đuổi kịp, hiếu kỳ hỏi.
- Hỏi nhiều như vậy để làm gì, đến lúc đó chẳng phải sẽ biết hay sao?
Sở Hành Vân quay lại cười thần bí với Tuyết Khinh Vũ, cũng không có giải thích nhiều, thần sắc nhàn nhã, không được tự nhiên.