Dưới sự giúp đỡ của Sở Hành Vân, Tuyết Khinh Vũ nhanh chóng chọn được vật như ý muốn.
Đó là một pháp môn thổ tức, đẳng cấp cũng không cao, thuộc phẩm cấp thánh giai cấp thấp .
Nhưng Sở Hành Vân nói cái pháp môn thổ tức này vừa vặn có thể cùng Ngự Âm Thạch phối hợp lẫn nhau giúp Tuyết Khinh Vũ có thể cảm ứng âm sát khí nhanh hơn, bước ra bước quan trọng nhất để đột phá cảnh giới.
Đối với lời nói của Sở Hành Vân, Tuyết Khinh Vũ không có chút nào nghi ngờ, ngay lập tức lấy pháp môn này rồi cùng Sở Hành Vân đi ra bên ngoài.
Thanh lão vẫn ngồi xếp bằng ở ngoài cửa như trước, thần sắc hiền hoà, miệng mỉm cười hòa ái. Hắn thấy Sở Hành Vân cùng Tuyết Khinh Vũ đi ra liền đứng dậy, cười nói:
-Chọn được rồi sao?
Sở Hành Vân cùng Tuyết Khinh Vũ gật đầu, sau đó đem Ngưng Linh Huyền Thạch cùng thổ pháp môn tức ra, đưa tới trước mặt của thanh lão.
Dựa theo quy định của Lăng Tiêu Các, sau khi chọn được vật vừa ý thì phải thông báo cho thanh lão để hắn ghi chép lại rồi mới có thể mang đi, tuyệt đối không thể tư tàng, nếu bị phát hiện sẽ bị trục xuất ra khỏi Lăng Tiêu Vũ Phủ.
Thanh lão nhìn lướt qua, khi thấy Ngưng Linh Huyền Thạch thì dừng lại trong chốc lát.
Nhưng hắn cũng không nói gì, cầm bút lên nhanh chóng ghi tên hai vật lên tờ giấy, sau đó trả lại cho Sở Hành Vân cùng Tuyết Khinh Vũ, nhẹ nhàng nói:
-Có thể đi.
-Đa tạ thanh lão.
Sở Hành Vân cùng Tuyết Khinh Vũ chắp tay cảm tạ thanh lão nhưng không có ngay lập tức rời khỏi mà đứng sang một bên, lẳng lặng chờ đợi.
-Hai người các ngươi còn có việc gì sao?
Thanh lão nghi ngờ hỏi.
Sở Hành Vân cùng Tuyết Khinh Vũ nhìn nhau, đều thấy được tiếu ý trong mắt đối phương, chỉ lắc đầu mà không nói.
Không có được đáp án, thanh lão mỉm cười bất đắc dĩ, trở lại chỗ ngồi của mình, tiếp tục ngồi xếp bằng.
Thời gian chậm rãi trôi qua, đã gần hết ba canh giờ.
Khi Tuyết Khinh Vũ cảm giác có chút kỳ quái thì bên trong cửa đá đột nhiên xuất hiện thân ảnh của Tô Trường Hưng, đầu ngẩng cao, sải bước, trên mặt có chút đắc ý chậm rãi bước tới chỗ thanh lão.
-Sao ngươi còn đứng ở đây?
Tô Trường Hưng liếc mắt thấy Sở Hành Vân, trong giọng nói tràn đầy khinh thường, ngoài ra còn mang theo vài phần cảm giác cao cao tại thượng.
-Chỉ là muốn nhìn xem Tô thiên tài chọn được bảo bối gì.
Sở Hành Vân lộ vẻ trấn định, Tuyết Khinh Vũ đứng bên cạnh đã cố nhịn cười, thân thể hơi run.
Lúc này, đệ tử Vũ Phủ xung quanh có chút ngạc nhiên tiến lại gần. Bọn họ thấy Tô Trường Hưng có vẻ đắc ý nên đều muốn nhìn xem hắn chọn được bảo bối gì.
-Ta thừa nhận ngươi có vài phần nhãn lực, nhưng so với ta thì vẫn còn kém xa.
Tô Trường Hưng cười ha hả vung bàn tay, đột nhiên một cái đế đèn Liên Hoa Đăng cao hơn hai thước xuất hiện ở trước mặt của mọi người, cực kỳ to lớn, lúc rơi xuống đất phát ra một âm thanh trầm đục.
-Đây là bảo bối gì?
Hầu hết đệ tử Vũ Phủ đều liếc mắt nhìn đế đèn Liên Hoa Đăng rồi lại nhìn Tô Trường Hưng đang dương dương đắc ý, trong lòng tràn đầy nghi hoặc.
Trong đám người này cũng có thân ảnh của đệ tử nòng cốt.
Những đệ tử nòng cốt này đều từng tiến nhập Lăng Tiêu Các, vừa thấy đế đèn Liên Hoa Đăng thì trong đầu bọn họ lập tức xuất hiện ý nghĩ: ” Đế đèn này không phải được đặt ở trung tâm Lăng Tiêu Các, chỉ có tác dụng chiếu sáng thôi sao?
“Đây rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?”
“Sao Tô Trường Hưng lại mang đến đèn Liên Hoa Đăng ra?”
-Tô Trường Hưng, ngươi có ý gì?
Thanh lão cũng hoàn toàn không biết được Tô Trường Hưng muốn nói cái gì, chỉ vào đế đèn Liên Hoa Đăng khổng lồ hỏi.
-Thanh lão, đế đèn Liên Hoa Đăng này chính là vật ta muốn chọn.
Tô Trường Hưng quay sang nói với thanh lão, rồi lại nhìn về phía Sở Hành Vân lộ vẻ tự đắc, tựa hồ là đang khoe khoang với hắn.
Trong Lăng Tiêu Các, Tô Trường Hưng dựa theo phương pháp Sở Hành Vân nói không ngừng đi tìm kiếm. Cuối cùng, hắn phát hiện đế đèn Liên Hoa Đăng khổng lồ này có thần hiệu giống như vậy, thậm chí công năng còn mạnh hơn.
Tô Trường Hưng vui mừng quá đỗi bèn trực tiếp mang đế đèn Liên Hoa Đăng đi, cảm giác mình có thể khiến Sở Hành Vân thất thố nên mới tạo nên cảnh tượng trước mắt này.
-Ngươi tốn nhiều thời gian như vậy liền chỉ vì chọn một cái đế đèn?
Thanh lão có cảm giác hơi choáng váng, thốt lên. Đệ tử Vũ Phủ xung quanh cũng đều giống như vậy, mắt trợn to, nín thở, vẻ mặt kinh ngạc.
-Ta không ngờ Tô Trường Hưng lại có thể lấy cái đế đèn Liên Hoa Đăng này, còn tự tin đến vậy.
Sở Hành Vân nuốt nước miếng một cái, kết quả như thế khiến ngay cả hắn cũng có cảm giác giật mình.
Ánh mắt mọi người lộ vẻ nghi ngờ khiến Tô Trường Hưng có cảm giác được mọi người chú ý, hắn hắng giọng một cái, cao giọng nói:
-Thanh lão, ngươi có biết Ngự Âm Thạch hay không?
Thanh lão chính là Thiên Linh Cảnh có kiến thức rộng rãi. Nghe Tô Trường Hưng hỏi, hắn lập tức gật đầu đáp:
-Đương nhiên là nhận thức. Ngự Âm Thạch là vật cực kỳ hiếm thấy, chỉ có nơi tụ tập âm sát khí mới có khả năng xuất hiện. Loại đá này có thể tự phóng xuất âm sát khí ra, võ giả đeo nó ở trên người liền có thể dễ dàng cảm ngộ âm sát lực hơn, cực kỳ có ích đối với đột phá cảnh giới.
-Còn có vật như vậy sao?!
Đoàn người nhất thời kinh ngạc hô lên. Có Ngự Âm Thạch trong tay, chẳng phải có thể dễ dàng bước vào cảnh giới Địa Linh Cảnh sao?
-Nếu thanh lão đã biết Ngự Âm Thạch, vì sao còn hỏi ngược lại ta?
Tô Trường Hưng nghe thanh lão giải thích xong, càng cảm giác vui vẻ, đưa tay vỗ vỗ đế đèn Liên Hoa Đăng, cười nói:
-Lẽ nào ngươi không phát hiện cái đế đèn Liên Hoa Đăng này được làm từ Ngự Âm Thạch?
Cái gì!
Đám người vây xem đột nhiên có cảm giác tim đập nhanh, mắt trừng lớn, gắt gao nhìn chằm chằm đế đèn Liên Hoa Đăng to lớn kia.
-Đế đèn Liên Hoa Đăng này lại được làm từ Ngự Âm Thạch!
-Đế đèn lớn như vậy, cuối cùng ẩn chứa không biết bao nhiêu Ngự Âm Thạch? Vận khí của Tô Trường Hưng cũng thật là tốt quá đi, đây quả thực là một khoản tài phú lớn a!
Đoàn người đều bắt đầu nghị luận, mỗi một câu nói, mỗi một ánh mắt Tô Trường Hưng đều nghe vào trong tai, nhìn ở trong mắt, khóe miệng nhếch lên cười thỏa mãn, ánh mắt nhìn Sở Hành Vân muốn có bao nhiêu đắc ý thì có bấy nhiêu.
-Tuồng vui này, ngươi thấy thế nào?
Sở Hành Vân cố nén cười, quay đầu lại phát hiện Tuyết Khinh Vũ đã không có cách nào nói chuyện, vẻ mặt đỏ bừng, muốn cười lớn tiếng nhưng lại cố gắng kìm nén, nhìn bộ dáng cực kỳ hài hước.
-Tô Trường Hưng.
Lúc này, thanh lão lên tiếng lần nữa, gọi Tô Trường Hưng lại. Trên khuôn mặt già nua kia không lộ vẻ kinh ngạc mà ngược lại nhíu chặt hai hàng lông mày lại, giọng nói nghi ngờ:
-Ngươi tựa hồ đã lầm.
Tô Trường Hưng sửng sốt, không rõ thanh lão có ý gì.
-Ngự Âm Thạch đích thật là trân bảo hiếm có. Vật ấy ta đã thấy, cũng từng may mắn cầm trên tay, ta có thể nói cho ngươi biết đế đèn Liên Hoa Đăng này cùng Ngự Âm Thạch không có bất kỳ quan hệ gì, nó ngoại trừ có tác dụng chiếu sáng ở ngoài thì không còn bất kỳ tác dụng nào khác.
Thanh lão nói không to lắm nhưng truyền vào ở đây trong tai của mỗi người lại vô cùng rõ ràng, nhất là trong tai Tô Trường Hưng.
Trong nháy mắt, hắn cảm giác trong đầu của mình nổ vang vài tiếng sấm, khiến hắn giật mình, cả người bắt đầu run rẩy, giọng nói ấp a ấp úng:
-Thanh lão, ngươi nói đế đèn Liên Hoa Đăng này cùng Ngự Âm Thạch không có chút quan hệ nào?
-Không sai.
Thanh lão gật đầu tỏ vẻ chắc chắc.
-Điều này sao có thể, ta nghe Sở Hành Vân nói, này...
Tô Trường Hưng nhất thời bối rối, hắn ngẩng đầu chỉ về phía Sở Hành Vân. Chính lần nhìn này, Tô Trường Hưng phát hiện trên tay của Sở Hành Vân xuất hiện một vật.
Vậy này cũng không phải là đế đèn, mà là một quả ngọc thạch có màu tro đen đã cũ kỹ, tầm thường, không có có bất kỳ chỗ nào đáng khen ngợi.
Nhưng chính quả ngọc thạch này khiến lời đến khóe miệng, Tô Trường Hưng mạnh mẽ nuốt xuống, hai mắt mờ đi, cảm giác toàn bộ thiên địa đều đang điên cuồng xoay tròn...