Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 132: Hộc Máu Hôn Mê

Chương 132: Hộc Máu Hôn Mê




- Sở Hành Vân, nhà ngươi được lắm, dám lừa gạt ta!

Cho tới lúc này Tô Trường Hưng mới hiểu rõ tất cả vấn đề, hai mắt căm tức nhìn Sở Hành Vân, nghiến răng răng rắc, sắc mặt lạnh lùng đến nỗi người khác phải bỡ ngỡ.

- Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?

Thấy Tô Trường Hưng như vậy, Thanh lão cũng đoán được chút ít, nhưng vẫn không hoàn toàn lý giải được việc đang diễn ra, ánh mắt không ngừng quét qua Tô Trường Hưng và Sở Hành Vân.

Một màn này tất cả trưởng lão và đệ tử đều tận mắt nhìn thấy, trong lòng tràn đầy khó hiểu không biết chuyện gì đang xảy ra.

- Khởi bẩm Thanh lão, đoạn thời gian trước, lúc ta đột phá vách ngăn tu vi để bước vào Địa Linh Cảnh đã không cẩn thận bị âm sát khí gây thương tích, nguyên nhân ta tiến vào Lăng Tiêu Các là vì muốn kiếm linh tài để chữa trị thương thế.

- Sau khi vào trong Lăng Tiêu Các, ta có ý tốt muốn giúp Tuyết Khinh Vũ lựa chọn công pháp, ai ngờ lúc này Sở Hành Vân lại xuất hiện, đột nhiên nói xấu ta là đang có ý hãm hãi Khinh Vũ, khiến ta thành loại người bất nghĩa, sau đó lại còn thừa cơ hội cướp đi vật mà ta hết lòng ngưỡng mộ, vật ấy chính là miếng ngọc thạch này!

Tô Trường Hưng chỉ vào Ngưng Linh Huyền Thạch trên tay Sở Hành Vân, âm thanh vô cùng lạnh lùng, đem tất cả trách nhiệm đổ lên trên người của Sở Hành Vân, biến mình thành người bị hại.

- Thật là một tên hèn hạ!

Sắc mặt Tuyết Khinh Vũ bỗng trở nên lạnh lùng, nàng cũng có mặt ở đó lúc mọi việc xảy ra nên rất rõ ràng, cái tên Tô Trường Hưng này không ngờ lại đê tiện như vậy, vặn vẹo hoàn toàn sự thật.

- Đừng nóng vội, cứ để hắn nói tiếp đi.

Thấy biểu lộ của Tuyết Khinh Vũ, Sở Hành Vân cũng cười ngăn nàng lại, ánh mắt tràn đầy suy tư tiếp tục nhìn về phía Tô Trường Hưng.

- Hai chuyện này ta cũng không thèm để ý, nhưng trăm triệu lần không nghĩ tới Sở Hành Vân lại muốn hại người, hắn tiện tay cầm lên một tòa đế đèn, còn nói là làm từ Ngự Âm Thạch vô cùng trân quý, mang theo trên người có thể trị tổn thương do âm sát khí gây ra. Lời nói của hắn tràn đầy dụ dỗ cùng mê hoặc khiến ta bị cuốn vào trong mà lựa chọn vật này...

Nói đến đây, vẻ mặt Tô Trường Hưng có chút xấu hổ, quay sang Thanh lão khom người nói:

- Người này quỷ kế đa đoan, tâm tính vô cùng ngoan độc, thỉnh Thanh lão trực tiếp đuổi hắn ra khỏi Vũ Phủ, nếu không sẽ xảy ra đại loạn mất!

Nghe xong câu chuyện, không ít đệ tử đều cảm thấy bất ngờ, hèn gì Tô Trường Hưng lại chọn một tòa đế đèn vô dụng, thì ra hắn có những trải nghiệm như vậy.

Vùng xung quanh lông mày của Thanh lão hơi nhíu lại, đầy thâm ý hỏi Sở Hành Vân:

- Việc này có đúng sự thật không?

- Tổng quan những chuyện đã xảy ra thì giống với lời Tô Trường Hưng miêu tả, nhưng hắn nói ta muốn hãm hại hắn là đang muốn bêu xấu ta, về phần bẫy rập gì đó càng là lời nói vô căn cứ.

Sở Hành Vân phất tay áo làm ra bộ dạng vô tội.

- Chuyện đã thành ra như vậy mà ngươi còn muốn chối?

Tô Trường Hưng mắt đỏ ngầu, cao giọng gào thét.

Sở Hành Vân không để ý đến hắn, đi tới trước mặt Thanh lão, nhẹ nhàng trình bày:

- Xin hỏi Thanh lão, lúc người ở Tụ Linh Cảnh cửu trọng, phương hướng tu luyện chủ yếu là học tập công pháp cao siêu hơn hay là cảm ngộ âm sát khí, đột phá vách ngăn tu vi?

Thanh lão sửng sốt, lập tức có câu trả lời:

- Tự nhiên là cảm ngộ âm sát khí, vào thời điểm quan trọng như vậy mà chuyển đổi sang công pháp khác chỉ lãng phí thời gian.

- Vậy theo như lời của Thanh lão, Tô Trường Hưng trợ giúp Tuyết Khinh Vũ chọn công pháp cao siêu hơn có phải coi là đang hại nàng hay không? Ta ra tay ngăn lại có sai hay không?

Sở Hành Vân vừa hỏi khiến ánh mắt Thanh lão nhất thời co lại.

Không chỉ mỗi Thanh lão mà tất cả trưởng lão cùng đệ tử xung quanh đều như vậy, không ngừng gật đầu đồng ý. Từ góc độ lợi tích cho Tuyết Khinh Vũ mà xem xét thì Sở Hành Vân không có sai, người sai chính là Tô Trường Hưng.

- Còn nữa, ta chẳng bao giờ cướp đi vật mà Tô Trường Hưng yêu thích, miếng ngọc thạch này Tô Trường Hưng đã vất xuống đất nên ta mới nhặt lên, cả quá trình ta không hề ra tay, cũng không cưỡng ép hắn. Chuyện này Tuyết Khinh Vũ có thể làm chứng giúp ta.

Sở Hành Vân đã sớm chuẩn bị xong lý do để biện hộ, lúc trả lời không hề có chút áp lực nào.

- Nếu như ngươi không có lừa gạt thì làm sao ta lại vất miếng ngọc thạch này đi!

Tô Trường Hưng tức giận chỉ thẳng người Sở Hành Vân, âm thanh như tiếng sấm.

Ánh mắt Sở Hành Vân híp lại quan sát Tô trường Hưng, cười lạnh nói:

- Thứ nhất, từ đầu tới đuôi ta cũng chỉ nói ra cách nhìn của mình, cho tới bây giờ vẫn không hề ép ngươi phải tin; Thứ hai, ngươi lựa chọn cái gì, bỏ qua cái gì, tất cả đều do ngươi tự mình quyết định, không hề có bất cứ quan hệ gì với ta. Xin hỏi, cái này gọi lừa bịp sao?

- Điều này...

Tô Trường Hưng nhất thời nghẹn họng.

Hắn tinh tế nghĩ lại lúc ở trong Lăng Tiêu Các, Sở Hành Vân đúng là không có có kêu hắn vứt bỏ miếng ngọc thạch ấy, càng không có kêu hắn chọn cái đế đèn này, tất cả mọi chuyện đều là do Tô Trường Hưng tự quyết định.

- Ngươi tại sao không nói tiếp?

Thấy Tô Trường Hưng trầm mặc, vùng lông mày của Sở Hành Vân dãn ra, cười lớn nói:

- Tự mình có mắt không tròng, lựa chọn vật vô dụng lại còn đổ hết trách nhiệm lên đầu người khác, Tô Trường Hưng ngươi không cảm thấy hành động của mình rất buồn cười sao?

- Sở Hành Vân, ngươi câm miệng lại cho ta!

Tô Trường Hưng tức giận đến cả người nhảy dựng lên, tức miệng mắng to:

- Ngươi có tư cách gì nói chuyện với ta, thứ rác rưởi như ngươi ta tiện tay đều có thể bóp chết, nếu như ngươi lại nói thêm một câu thì ta sẽ trực tiếp chém chết ngươi ở đây!

Tê ——

Lời nói vừa ra khiến cho tất cả mọi người hít một hơi khí lạnh, ánh mắt Thanh lão cũng trở nên lành lạnh.

Phải biết rằng nơi này chính là Lăng Tiêu Các, là cấm địa thần bí nhất của Lăng Tiêu Vũ Phủ, cho dù là phủ chủ cũng phải tuân theo quy định, không được gây sự ở đây, lại càng không thể chém giết lẫn nhau.

Nhưng mà Tô Trường Hưng không chỉ uy hiếp Sở Hành Vân mà còn tuyên bố sẽ chém giết hắn tại chỗ; ngôn ngữ như vậy đúng là không hề đặt Thanh lão vào mắt, lại càng không nghe theo môn quy!

- Thanh lão, ngài hiểu lầm rồi, những lời vừa rồi của ta cũng không có ý định mạo phạm.

Tô Trường Hưng cũng nhận ra được sai lầm của mình, thần sắc hốt hoảng như muốn giải thích điều gì.

- Nói cũng là ngươi nói, cho tới bây giờ chưa người nào ép ngươi nói.

Sở Hành Vân nhún vai, cười nhạo nói:

- Chẳng lẽ ngươi lại muốn đem trách nhiệm này đổ lên đầu của ta, muốn nói là do ta lừa gạt ngươi nên mới dẫn đến sai phạm này?

Nghe vậy khiến Tô Trưởng Hưng bất ngờ cảm thấy cơn giận xông thẳng lên ngực, lúc đầu hắn chỉ hơi run rẩy do giận dữ giờ đã thành máu huyết toàn thân sôi trào.

Ngực của hắn trở nên phập phồng, định mở miệng nhưng chưa kịp nói lời nào đã phun ra một ngụm máu.

Tràng cảnh như vậy khiến mọi người khó tin được vào mắt mình.

Điều này sao có thể!

Tô Trường Hưng đường đường là cường giả Địa Linh Cảnh mà lại bị tức đến hộc máu!

Thanh lão cũng hơi ngây người, nhưng rất nhanh phản ứng kịp, đang định nói đã thấy Sở Hành Vân bước tới vài bước, vẻ mặt đầy cảm xúc.

- Thật không hổ là nhân vật thiên tài thanh danh hiển hách, quả nhiên lại quyết đoán như vậy, vì để cho ta gánh chịu tội danh mà không tiếc thân mình hộc máu, tranh thủ được sự đồng cảm của mọi người. Ngươi thật khiến ta phục sát đất!

Lúc nói, Sở Hành Vân còn giơ ngón tay cái về phía Tô Trường Hưng, mỗi một câu một chữ đều giống như có ma lực, ở trong đầu Tô Trường Hưng không ngừng lượn lờ.

Tô Trường Hưng vẫn không thể nói được câu nào, cả người liên tiếp lui về phía sau vài bước, thần quang trong con ngươi chậm rãi biến mất.

Lùi được vài bước, hai mắt hắn đột nhiên nhắm lại, cả người ngã bịch xuống đất, trực tiếp ngất đi.

Dịch giả: Hào Ca

Biên tập: Mei_hnmn

Nhóm dịch Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch