Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 133: Ai Cũng Không Giúp

Chương 133: Ai Cũng Không Giúp




Những người tụ tập ở Lăng Tiêu Các ánh mắt nhìn nhau, trái tim không nhịn được mà nhảy lên.

- Tên Sở Hành Vân này thật sự quá sắc xảo, không cần ra tay mà chỉ bằng vào vài câu nói đã khiến Tô Trường Hưng tức giận đến hộc máu hôn mê, hèn chi lúc ở Phong Vân Lôi Đài hắn có thế gây ra sóng gió lớn đến thế.

- Người này ngôn từ sắc bén, rõ ràng rơi vào thế hạ phong mà vẫn lật ngược thế cờ, khiến cho Tô Trường Hưng tức tưởi ngất đi; sau này tốt nhất không nên trêu chọc hắn.

Không ít đệ tử đều xì xào bàn tán, trong lời nói mang theo một chút kinh hãi, ngay cả vài tên đệ tử nòng cốt đều sợ sệt, ánh mắt không dám nhìn thẳng Sở Hành Vân.

Những lời này nghe vào trong tai của Sở Hành Vân thì hắn lại không cho là đúng.

Bên ngoài Lăng Tiêu Các, Tô Trường Hưng đột nhiên ra tay, coi hắn là đá kê chân, muốn ở trước mặt Tuyết Khinh Vũ và những đệ tử khác biểu hiện ra bộ dạng uy phong của mình.

Đối với loại người như vậy, hành động của Sở Hành Vân cũng chỉ là đáp trả mà thôi.

- Yên lặng!

Lúc này Thanh lão cũng mở miệng quát một tiếng, lập tức tất cả tiếng nghị luận lập tức biến mất, mọi người đều dời ánh mắt sang phía bên này.

Chỉ thấy sắc mặt Thanh lão rất khó coi, liếc mắt nhìn Tô Trường Hưng đã ngã xuống hôn mê, miệng khẽ nhếch, muốn nói điều gì đó nhưng không biết phải nói như thế nào.

Thật ra Thanh lão cũng rất rõ ràng, Tô Trường Hưng rơi vào tình trạng như vậy không thoát khỏi liên quan đến Sở Hành Vân.

Nếu mà thẳng tay truy cứu thì Sở Hành Vân sẽ phải mang hết tất cả tội danh, điều này là không thể nghi ngờ.

Nhưng Thanh lão không biết phải mở miệng như thế nào.

Chính xác theo như lời của Sở Hành Vân, Tô Trường Hưng buông tha Ngưng Linh Huyền Thạch mà lựa chọn đế đèn hoa sen, hai chuyện này đều là sự lựa chọn của riêng bản thân Tô Trường Hưng.

Điều Sở Hành Vân đã làm chỉ là nói thêm và châm chọc vài câu mà thôi, không thể nói là hắn đã lừa gạt, càng không thể nói hắn đã vi phạm môn quy.

Về việc Tô Trường Hưng hộc máu hôn mê thì càng khó khăn cho lão để làm ra quyết định.

Dù sao toàn bộ quá trình đều bắt nguồn từ Tô Trường Hưng gây sự trước, hắn nói Sở Hành Vân lừa gạt hắn, thậm chí hắn còn đe dọa sẽ đem Sở Hành Vân chém giết để trừ mối hận trong lòng.

Ngược lại, khi Sở Hành Vân đối mặt với những lời điên cuồng của Tô Trường Hưng lại biểu hiện rất là bình thản, ngôn ngữ lời nói đều thuyết phục được mọi người, không cách làm tìm ra sơ hở.

Điều này khiến Thanh lão rất khó xử, không biết phải bắt đầu nói từ đâu.

Trong lúc Thanh lão vẫn còn đang lưỡng lự, Sở Hành Vân đột nhiên mở miệng:

- Việc xảy ra ngày hôm nay cũng là do Tô Trường Hưng ghi hận ta, muốn khiến ta phải mất mặt, lúc này hắn đã hôn mê, coi như nhận đủ hình phạt rồi, ta cũng không muốn tiếp tục truy cứu, việc này cứ kết thúc ở đây đi!

- A?

Lời này khiến tất cả phải ngây người một lần nữa.

Nguyên nhân bắt nguồn từ Sở Hành Vân mà Tô Trường Hưng đã lãng phí một cơ hội quý báu tiến vào Lăng Tiêu Các, hắn lại còn bị tức giận đến hộc máu hôn mê, bất tỉnh nhân sự tại chỗ.

Kết quả, Sở Hành Vân lại nói mình không muốn tiếp tục truy cứu, sự việc cứ như vậy kết thúc.

Nếu như Tô Trường Hưng còn thanh tỉnh mà nghe được những lời này chắc cũng tức đến chết!

Thanh lão ho khan vài cái mới khiến mọi người bình tĩnh lại, mở miệng nói:

- Nếu chuyện xuất phát từ ân oán cá nhân giữa ngươi mà Tô Trường Hưng, ta mạnh mẽ nhúng tay vào thì sẽ không tiện, vậy cứ theo như lời ngươi nói mà kết thúc ở đây đi.

- Ngày sau nếu có ai còn dám làm loạn ở Lăng Tiêu Các thì ta sẽ không tha cho cả hai phía!

Thanh lão dừng một chút, lại bổ sung một câu.

Dù sao hắn đã sống hơn nửa đời người, từng trải bao nhiêu chuyện, vụ việc bữa nay nếu càng đi sâu vào sẽ càng rối rắm, đến cuối cùng sẽ khó có cách nào kết luận ai đúng ai sai.

Đã vậy thì Thanh lão thấy tốt nhất vẫn theo lời Sở Hành Vân nói, dù sao kết quả cũng không gán bất kì tội danh nào cho Sở Hành Vân, cũng không cần phải truy cứu hành động vô lễ của Tô Trường Hưng.

- Tạ Thanh lão đã xem xét!

Sở Hành Vân chắp tay với Thanh lão khiến cho người xung quanh dở khóc dở cười, trong lòng đều thở dài, Tô Trường Hưng thật là không may, tội cũng đã đền, máu cũng đã ói ra, ai bảo hắn lại trêu chọc phải người không nên trêu chọc.

Rất nhanh liền có đệ tử lôi Tô Trường Hưng đi, bắt đầu quét dọn vết máu trước sân.

Bởi vì Lăng Tiêu Các có quy định là người không phận sự thì cấm vào cho nên những đệ tử bên ngoài cũng không biết đã có chuyện gì xảy ra, khi bọn hắn thấy Tô Trường Hưng bị mang đi ra thì đều mở to hai mắt đầy kinh ngạc.

- Sở sư đệ!

Sở Hành Vân cùng Tuyết Khinh Vũ vừa rời khỏi Lăng Tiêu Các, Diệp Hoan nhanh chóng đi tới, chỉ vào Tô Trường Hưng đang hôn mê, tràn đầy nghi ngờ hỏi:

- Ở trong Lăng Tiêu Các đã xảy ra chuyện gì? Sao ta lại nghe nói đệ với Tô Trường Hưng xảy ra xung đột, đệ không có bị thương chứ?

- Không có bị thương, càng không có xảy ra bất kì xung đột gì, mọi chuyện đều rất bình thường.

Sở Hành Vân bĩu môi, thể hiện bộ dạng không hề biết chuyện gì xảy ra.

Thấy thế Tuyết Khinh Vũ cũng không nhịn được mà phát ra tiếng cười trong trẻo.

Tiếng cười này khiến Diệp Hoan càng khó hiểu hơn, trừng mắt nhìn hai người, cảm giác như mình đã bỏ qua một màn kịch hay nào đó.

Ở bên ngoài Lăng Tiêu Các ngây người trong chốc lát Tuyết Khinh Vũ cũng phải rời đi.

Lần này mục đích chính của nàng khi vào Lăng Tiêu Các là để nhanh chóng cảm ngộ âm sát khí, bước vào Địa Linh Cảnh.

Sở Hành Vân tự mình giúp nàng lựa chọn một phương pháp thổ nạp, còn cẩn thận tỉ mỉ giảng giải một lượt khiến cho Tuyết Khinh Vũ có chút nóng lòng không kịp chờ đợi mà muốn nếm thử.

Tuyết Khinh Vũ đi rồi, Sở Hành Vân cùng Diệp Hoan cũng rời đi, hai người tiến về khu vực nhà ở.

Trên đường, Sở Hành Vân đem chuyện xảy ra trong Lăng Tiêu Các nói cho Diệp Hoan khiến biểu tình của hắn liên tục biến ảo, đầu tiên là khiếp sợ, sau đó tức giận, cuối cùng lại hô to vui sướng, hoàn toàn lâm vào trạng thái điên cuồng.

- Trải qua việc này, Tô Trường Hưng không chỉ bị lăng nhục, sợ rằng trong nội tâm còn lưu lại một bóng ma, thật sự là quá tốt, người bá đạo cuồng vọng như vậy nên chịu hình phạt thích đáng!

Diệp Hoan cười ha ha, nhưng rất nhanh thần sắc hắn có chút ngưng trọng, thấp giọng nói:

- Tuy nhiên nếu việc này truyền ra ngoài, lấy tính cách có thù sẽ báo của Tô Trường Hưng chắc chắn sẽ không từ bỏ ý đồ, Sở sư đệ ngươi cần phải cẩn thận chút.

- Được.

Sở Hành Vân biết Diệp Hoan có ý tốt nhắc nhở, cũng không nói gì mà chỉ gật đầu cười.

Hắn cúi đầu, liếc nhìn Ngưng Linh Huyền Thạch trên tay, trong con ngươi hiện lên vẻ hài lòng.

Hiện tại đã đoạt được Ngưng Linh Huyền Thạch tới tay, chỉ cần hoàn toàn kích hoạt thì tốc độ tu luyện của Sở Hành Vân sẽ nhanh chóng tăng lên tới mức độ khó có thể miêu tả bằng lời.

Còn về phần Tô Trường Hưng, cho tới bây giờ Sở Hành Vân vẫn không thèm để vào mắt, hắn chân chính để ý chính là Vân Mộng Vũ Phủ, là Cửu Hàn Cung, và cuối cùng là đầu xỏ khiến hắn phải hồn lìa khỏi xác ở kiếp trước – Tiêu Hình Thiên.

Suy nghĩ liên tiếp xoay vòng trong đầu, không biết từ bao giờ Sở Hành Vân đã đi đến nơi ở của mình.

Đó là một tòa đình viện diện tích khá lớn, bên trong có xây dựng tu luyện mật thất, diễn võ trường, hoa viên, lầu các, ... cái gì cũng có.

Mới vừa bước vào Sở Hành Vân đã thấy Lạc Lan.

Lúc này nàng đang ngồi xếp bằng tu luyện, võ linh Cửu Tinh Thụy Liên đang trôi nổi ở giữa không trung, tỏa ra ánh sáng xanh nhàn nhạt, tạo cảm giác có vài phần sức sống.

- Ngắn ngủi bảy ngày mà đã tu luyện nhập môn, xem ra phán đoán của ta không sai, Lạc Lan rất thích hợp tu luyện Thanh Liên Võ Điển.

Sở Hành Vân nói thầm trong lòng, cũng không đánh thức Lạc Lan mà rón rén đi vào phòng, chuẩn bị kích hoạt Ngưng Linh Huyền Thạch.

Dịch giả: Hào Ca

Biên tập: Mei_hnmn

Nhóm dịch Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch