Thấy Tần Thiên Vũ bình yên tỉnh lại, Tần Vũ Yên kích động đến nước mắt giàn giụa, ôm lấy Tần Thiên Vũ, khóc lóc nói:
- Cha cuối cùng cũng tỉnh!
- Vũ Yên?
Tần Thiên Vũ nhìn về phía Tần Vũ Yên đồng thời cũng nhìn thấy Sở Hành Vân, vẻ mặt đầy nghi hoặc:
- Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, ta vì sao lại ở chỗ này hơn nữa vị công tử này là người nào?
Tần Vũ Yên vội vàng lau nước mắt đi đem đầu đuôi sự việc nói cho Tần Thiên Vũ biết.
- Thì ra là thế, lần này thật đúng là ít nhiều nhờ Sở công tử xuất thủ cứu giúp.
Tần Thiên Vũ nhất thời bừng tỉnh, từ khi độc tố dời đi hắn cảm giác thoải mái cùng thả lỏng trước nay chưa từng có, thân thể cũng không còn suy yếu nữa vội vàng đứng dậy hành lễ bái tạ đối với Sở Hành Vân.
- Tần gia chủ không cần nói lời cảm tạ, đây là ta nợ các ngươi.
Sở Hành Vân cười nhạt đáp lại.
Lúc trước kia (tại đời trước của hắn) hắn cực kỳ vất vả, nếu không phải được Tần Thiên Vũ trợ giúp không chừng hắn đã bị vệ binh thành đánh chết tươi. Hiện tại hắn xuất thủ cứu giúp cũng là báo đáp ân tình.
Huống chi hắn chiếm được Minh Hàn Cổ Độc nhiều như vậy đối với việc tu luyện sau này của hắn có lợi ích rất lớn, nếu bàn về lợi ích thì chính Sở Hành Vân được lợi lớn nhất.
- Không cần phải để ý đến hắn, tính cách của hắn chính là như vậy.
Tần Vũ Yên vui cười đi tới bên cạnh Tần Thiên Vũ, hừ một tiếng nói:
- Cha, Tần Thiên Phong vì mưu đoạt vị trí gia chủ không tiếc tới ám toán hạ độc ngươi, thù này chúng ta bất chấp như thế nào cũng đều phải báo.
- Ta đã cùng Sở Hành Vân thương lượng xong, chỉ cần ngươi bình yên tỉnh lại chúng ta liền liên thủ hợp tác.
- Thành lập thương hội hoàn toàn mới lấy chỗ này tới đối kháng Tần Thiên Phong, nhất định phải để cho hắn phải bỏ ra cái giá thê thảm thật lớn!
Tần Vũ Yên hai tròng mắt trầm xuống, trong tiếng nói lộ ra ý kiên quyết.
Hôm nay, nếu không phải Sở Hành Vân ra tay không chỉ có Tần Thiên Vũ phải chết, sợ rằng ngay cả nàng cũng đều sẽ gặp phải độc thủ của Tần Thiên Phong.
Đối mặt với người độc ác như Tần Thiên Phong thì Tần Vũ Yên hoàn toàn không còn tình đồng tộc. Trong lòng đã làm ra quyết định muốn liên thủ với Sở Hành Vân mở một con đường máu Phá Rồi Lại Lập.
- Cái gì?
- Các ngươi muốn thành lập thương hội đối kháng với Tần Thiên Phong!
Tần Thiên Vũ trước mắt thu hồi lại vẻ mặt vui vẻ sau đó với một dáng vẻ bất đắc dĩ thở dài nói:
- Vũ Yên, chuyện này coi như là xong đi, Tần Thiên Phong mặc dù lòng dạ ác độc, nhưng dù sao hắn cũng là người của Tần gia chúng ta.
- Hắn đoạt đi quyền lợi của ngươi ngay cả ngươi cũng dám hạ độc ám sát, chẳng lẽ người nhịn được mối thù này?
- Mối thù này ta tất nhiên không thể nhẫn nhịn được nhưng mà ta bây giờ còn có sự lựa chọn nào?
- Tần Thiên Vũ đầu tiên là giận dữ, sau đó bộ dạng bất đắc dĩ sâu hơn thở dài nói:
- Ở khoảng thời gian ta hôn mê Tần Thiên Phong đã lợi dụng rất nhiều thủ đoạn đem sản nghiệp cùng tài nguyên của Tần gia bỏ vào trong túi.
- Bây giờ toàn bộ Tần gia hầu như đều ủng hộ hắn, lấy hắn làm trung tâm, cái chức gia chủ này ta ngồi chỉ sợ là hữu danh vô thực(1) bất kể có nói cái gì cũng không hề có tác dụng.
- Huống chi, Tần gia trải qua trăm năm phát triển đã tại Lưu Vân Hoàng Triều cắm rễ sâu, muốn lật đổ hoàn toàn gần như không có bất kỳ khả năng.
- Hơn nữa bất kể nói thế nào đây đều là trăm năm cơ nghiệp của Tần gia.
- Ta thân là người của Tần gia, cho dù hắn đối với ta bất nhân bất nghĩa nhưng ta lại không thể nào vật lộn sống mái, vô tận phân tranh với hắn, sẽ để cho Tần gia hoàn toàn sa sút.
- Phụ thân!
Tần Vũ Yên phát ra âm thanh khuyên can nhưng Tần Thiên Vũ khoát tay, liên tục than thở mấy tiếng.
Sở Hành Vân vẫn không có nói chuyện, đôi mắt như ngôi sao lóe lên tinh mang, lắc đầu nói:
- Tần gia chủ, ngươi có ý nghĩ như vậy chứng tỏ ngươi là người trung nghĩa song toàn, nhưng với nguyên nhân như thế ngươi càng phải đứng ra đối kháng Tần Thiên Phong.
- Cơ nghiệp trăm năm của Tần gia có được không dễ nhưng khi rơi vào trong tay Tần Thiên Phong nhất định sẽ đi về hướng suy sụp, thậm chí còn diệt vong.
- Ngươi thân là gia chủ Tần gia, không muốn đồng tộc tranh đấu càng không muốn chém giết lẫn nhau.
- Nhưng ta muốn hỏi ngươi, Tần Thiên Phong cùng những loại người nịnh nọt kia không ngừng moi ra gia sản Tần gia, vi phạm di huấn của tổ tiên, bọn họ còn có tư cách tự xưng là người của Tần gia sao?
Tần Thiên Vũ nghe được trợn mắt há mồm.
Sở Hành Vân mỗi một câu nói âm thanh như châm như lôi, ở trong đầu hắn không ngừng vang vọng, để cho hắn cả người đều không ngừng run rẩy.
- Sống ở đời này không thẹn với lương tâm, ngươi thân là gia chủ Tần gia, nên lấy việc chấn hưng Tần gia làm mục tiêu. Hạng người như Tần Thiên Phong không chết Tần gia tất sẽ diệt vong.
- Đến lúc đó, ngươi nên đối mặt với liệt tổ liệt tông Tần gia như thế nào!
Sở Hành Vân chữ nào cũng là châu ngọc, âm thanh càng lúc càng trở nên cao vút nói:
- Huống chi, ta tìm Tần gia chủ hợp tác không chỉ là đối kháng Tần Thiên Phong. Ta còn muốn sáng tạo một cái thương nghiệp đế quốc khổng lồ hùng bá Chân Linh Đại Lục!
Nói tới đây trên người Sở Hành Vân tản mát ra một cổ hùng tài sách lược, trong lúc giơ tay nhấc chân phảng phất không khí đều sôi trào làm cho vị gia chủ Tần gia không nhịn được lạnh run, trong lòng càng dâng lên cơn sóng gió động trời.
Tần gia hao phí hơn trăm năm dài vất vả lắm mới trở thành cự đầu đệ nhất trong Lưu Vân Hoàng Triều. Thành quả như thế đã làm cho Tần Thiên Vũ rất hài lòng, cảm thấy cuộc đời này không còn gì tiếc nuối nữa.
Nhưng Sở Hành Vân lại nói, mục đích cuối cùng của hắn là muốn thành lập thương nghiệp đế quốc hùng bá cả tòa Chân Linh Đại Lục!
Chuyện như vậy ngay cả nghĩ hắn cũng không dám nghĩ!
- Người này rốt cuộc là thần thánh phương nào, trên người hắn tản mát ra cổ hơi thở phảng phất như là hoàng giả đỉnh phong của phiến thiên địa này.
- Ta ngay trước mặt hắn thậm chí ngay cả con kiến hôi cũng không bằng!
Tần Thiên Vũ cặp mắt tràn đầy mê mang, cảm giác được Sở Hành Vân giống như là một đoàn sương mù, căn bản là không có cách nào hoàn toàn thấy rõ.
Bất quá, lời Sở Hành Vân mới nói cũng làm cho Tần Thiên Vũ có cảm giác loại sáng tỏ thông suốt, hùng tâm sớm đã yên tĩnh bắt đầu dần dần tỉnh lại như một đám lửa hừng hực đang cháy ở trong lòng.
- Sở Hành Vân nói rất đúng, Tần Thiên Phong đào rỗng Tần gia căn bản không có tư cách tự xưng là người Tần gia. Chúng ta vừa lúc này có thể nương cái cơ hội tốt vì Tần gia thanh lý môn hộ.
Tần Vũ Yên đối với Tần Thiên Phong hận thấu xương, âm thanh cũng lộ ra lành lạnh hàn ý.
Tần Thiên Vũ trầm tư một hồi lâu sau đó hắn ngẩng đầu lên hướng về phía Sở Hành Vân hỏi:
- Ta có thể nghe trước một chút cái nhìn của ngươi đối với việc xây dựng lại thương hội?
Hắn có vài chục năm ngang dọc trên thương trường tâm tư so với Tần Vũ Yên càng thâm trầm.
Bây giờ tại Lưu Vân Hoàng Triều, toàn bộ tài nguyên thương hội đều bị người khác nắm ở trong tay, nếu muốn một lần nữa mở ra độ khó cực cao.
Huống chi, Tần Thiên Phong biết chuyện này nhất định sẽ xuất thủ chèn ép.
Đến lúc đó, bọn họ không chỉ phải đối mặt một cái Tần gia thậm chí còn có rất nhiều thế lực gia tộc cũng sẽ ra mặt, như vậy sẽ gặp phải tình thế vô cùng nguy hiểm.
Tần Thiên Vũ thật tò mò không biết Sở Hành Vân rốt cuộc có ý kiến gì.
- Tần Vũ Yên cũng rất là tò mò nhìn Sở Hành Vân, sự nghi ngờ này trong tồn tại trong lòng nàng rất lâu.
Cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của hai người, Sở Hành Vân cười nhạt một tiếng nói:
- Tần gia có thể ở Lưu Vân Hoàng Triều sừng sững trăm năm làm ăn dựa vào đan dược, chúng ta muốn đối kháng đương nhiên cũng ra tay từ phương diện luyện đan.
(1) Hữu danh vô thực : chỉ là trên danh nghĩa làm gia chủ chứ không có quyền lực gì.