Thời điểm ở Lăng Tiêu Vũ Phủ, Sở Hành Vân đã cảnh báo nàng.
Tần Thiên Vũ chính là cường giả Địa Linh Cảnh, toàn thân khí lực đã được trải qua âm sát khí rèn luyện trở nên cực kỳ cô đọng, ít thấy bị bệnh, càng không có khả năng bệnh nặng đến mức phải nằm liệt không thể gượng dậy nổi.
Quả nhiên trải qua sự kiểm tra kỹ càng của Sở Hành Vân, đã phát hiện Tần Thiên Vũ không phải là bị bệnh, mà bị trúng độc!
- Người duy nhất được lợi khi mà cha nàng bị bệnh chính là Tần Thiên Phong, nhất định là hắn đã bỏ thuốc độc.
Tần Vũ Yên nghiến răng, quay đầu nhìn về phía Sở Hành Vân nói:
- Minh Hàn Cổ Độc này ngươi biết được cách giải không?
Sở Hành Vân lắc đầu:
- Minh Hàn Cổ Độc là một loại kỳ độc, vô sắc vô vị, có thể không hề hay biết xâm nhập vào trong thân thể con người, hơn nữa độc này đã xâm nhập vào sâu trong lục phủ ngũ tạng rồi, trừ khi cha người đạt được Âm Dương Cảnh không thì không có biện pháp trừ độc ra khỏi cơ thể.
Nghe vậy, hai mắt Tần Vũ Yên ngưng trọng, trong lòng thấp thỏm buồn bã lo âu.
Nàng biết Sở Hành Vân có kiến thức rộng rãi, cho dù Dương Viêm đều không thể sánh bằng. Lúc này mà Sở Hành Vân nói Minh Hàn Cổ Độc không có phương pháp giải độc, nàng liền cảm giác được Tần Thiên Vũ không có khả năng vượt qua.
- Ngươi trước tiên đừng khóc, ta chỉ nói là Minh Hàn Cổ Độc không có phương pháp giải độc chứ không có nói cha ngươi chắc chẳn phải chết.
Thấy Tần Vũ Yên khóc lóc nỉ non, Sở Hành Vân cảm giác choáng váng nhức đầu.
- Vậy là ngươi có biện pháp giúp cha ta áp chế độc tố?
Tần Vũ Yên trong lòng dâng lên niềm hi vọng.
Sở Hành Vân lắc đầu, tỉ mỉ nói:
- Minh Hàn Cổ Độc là một loại độc có thuộc tính mạnh, chỉ cần còn sót lại ở trong người sẽ tạo thành thương thế cực lớn cho lục phủ ngũ tạng, cho dù tạm thời ngăn chặn cũng là một cái mối nguy hiểm trong cơ thể, cuối cùng nếu muốn cứu cha ngươi, nhất định phải đem tất cả độc tố dời ra bên ngoài cơ thể.
Tần Vũ Yên càng nghe càng khó hiểu, hoàn toàn không biết ý nghĩa trong lời nói của Sở Hành Vân, Minh Hàn Cổ Độc này là độc tố không cách nào giải được, cũng không thể áp chế nhưng lại có thể dời ra bên ngoài cơ thể, điều này hình như có chút vượt qua lẽ thường.
Cảm nhận Tần Vũ Yên không cách nào giải đáp được, Sở Hành Vân đảo cặp mắt trắng dã, nói:
- Chuyện dễ dàng thôi, chỉ cần đem tất cả độc tố từ cơ thể của cha ngươi dời ra, chuyển đến trên một người khác thì tất cả mọi vấn đề đều được giải quyết.
- Vậy muốn chuyển dời đến trên người của ai?
Tần Vũ Yên lại hỏi, kỳ độc kinh khủng như vậy mặc kệ chuyển dời đến trên người của bất kỳ ai thì người đó sẽ bị đau đớn dầy vò.
- Tự nhiên là chuyển đến trên người của ta.
Sở Hành Vân bình thản nói. Lời nói vừa dứt, hai mắt Tần Vũ Yên trừng lớn cho là mình đã nghe nhầm, Sở Hành Vân muốn đem Minh Hàn Cổ Độc chuyển dời đến trên chính bản thân hắn?
Không đợi cho nàng phục hồi lại tinh thần, Sở Hành Vân tiến lên phía trước hai bước, vươn tay phải ra, nhẹ nhàng đặt tại mi tâm của Tần Thiên Vũ, đồng thời một đạo hàn khí âm u tràn ra, làm cho không khí đông lại tạo thành từng vòng sương trắng.
“Tần Thiên Phong thật là ác độc, không ngờ hắn lại sử dụng Minh Hàn Cổ Độc nhiều đến như vậy, xem ra hắn nhất định phải đưa Tần Thiên Vũ vào chỗ chết, sau đó chiếm đoạt vị trí gia chủ Tần gia. Chỉ tiếc rằng hết thảy đều tiện nghi cho ta.” Sở Hành Vân bình đạm cười nhẹ, trong mắt tràn đầy niềm vui.
- Sở Hành Vân, ngươi hình như rất vui vẻ?
Tần Vũ Yên chú ý tới Sở Hành Vân đang vui mừng, xung quanh lông mày hơi nhíu lại nhăn nhó.
- Minh Hàn Cổ Độc là loại kỳ độc chỉ có thể gặp mà không thể cầu. Theo suy nghĩ của ta Tần Thiên Phong nhất định phải sử dụng rất nhiều biện pháp lớn mới có được loại độc này. Hiện tại làm tiện nghi cho ta, ta làm sao có thể không vui?
Sở Hành Vân nhún vai, nâng Tần Thiên Vũ dậy, đồng thời ngồi xếp bằng ở trước người của hắn.
- Tiện nghi ngươi...
Tần Vũ Yên cảm thấy ngạc nhiên còn chưa kịp đặt câu hỏi thì đã thấy Sở Hành Vân đem hai tay kề sát trên ngực của Tần Thiên Vũ, từng đạo khí đen âm lãnh tuôn ra theo cánh tay tràn vào thân thể hắn, thậm chí làm cho da thịt toàn thân hắn đều trở nên ngăm đen.
Đồng thời sắc mặt Tần Thiên Vũ cũng bắt đầu chuyển biến tốt đẹp, sinh cơ suy yếu giờ cũng dần dần tràn đầy, thấy được cảnh này Tần Vũ Yên trong lòng tràn đầy cảm động, khuôn mặt tuôn trào hai hàng thanh lệ.
Nàng thân là con gái của gia chủ Tần gia, vừa sanh ra đã có vô số người có tâm niệm muốn kiếm chỗ tốt từ trên người nàng, cho tới bây giờ không ai như Sở Hành Vân, không muốn hồi báo, thậm chí còn vì nàng không để ý lo lắng đến tính mạng.
“Chỉ cần cha có thể bình yên tỉnh lại, mặc kệ Sở Hành Vân muốn ta làm chuyện gì, ta cũng sẽ không từ chối!” Tần Vũ Yên ở trong lòng yên lặng nói, đồng thời vẫn đang cầu khẩn hai người có thể gặp dữ hóa lành.
Sở Hành Vân lúc này tự nhiên không biết suy nghĩ trong lòng Tần Vũ Yên, hai mắt hắn nhắm chặt, linh hải phảng phất như biến thành một vòng xoáy vô tận điên cuồng hấp thu Minh Hàn Cổ Độc, độc kia trong nháy mắt đã bắt đầu xâm nhập vào trong cơ thể ăn mòn lục phủ ngũ tạng của hắn.
“Chỉ là một chút độc tố mà cũng dám ở trước mặt ta lỗ mãng, Vạn Thú Hỏa đốt cháy cho ta!” Sở Hành Vân trong lòng quát.
Vạn Thú Hỏa ở bên trong linh hải nở rộ ánh lửa màu hồng, ngay lập tức tràn ngập tới các nơi trên toàn thân thể, đem độc tố đều bao phủ lại, bắt đầu không ngừng đốt cháy.
Trong quá trình đốt cháy độc tố kịch liệt co rút lại, một tia lực lượng vô cùng tinh thuần tràn ra, theo kinh mạch quanh thân sáp nhập vào linh hải Sở Hành Vân, không hề có hiện tượng bài xích.
Theo độc tố không ngừng tăng nhanh Vạn Thú Hỏa đốt cháy càng lúc càng phát ra lợi hại, cổ lực lượng tinh thuần càng tụ càng nhiều giống như trăm sông đổ về một biển, không ngừng dũng mãnh tiến vào linh hải, làm cho linh hải trở nên tràn đầy hơn.
“Không hổ là kỳ độc cường đại được chú trọng ghi lại trong Ngũ Độc Hoàng Kinh, lực lượng quả nhiên tinh thuần.” Sở Hành Vân trong lòng tràn ngập vui sướng.
Tăng cường thêm lực lượng càng điên cuồng hấp thu Minh Hàn Cổ Độc.
Ngũ Độc Hoàng Kinh không chỉ có ghi chép độc vật toàn thiên hạ, còn ghi lại xuất xứ, đặc tính, thậm chí phương pháp ứng đối của mỗi một loại độc vật, Minh Hàn Cổ Độc này cũng có mặt trong đó.
Dựa theo ghi chép phía trên, Minh Hàn Cổ Độc là một loại âm nhu cực độc, phải mượn vật bá đạo dương cương mới có thể ngăn chặn độc tính của nó.
Sở Hành Vân có Vạn Thú Hỏa, vừa vặn là vật bá đạo dương cương khắc chế loại độc này.
Ngoài ra, Ngũ Độc Hoàng Kinh còn chỉ rõ: Minh Hàn Cổ Độc này tuy là kịch độc nhưng cũng là vật đại bổ, chỉ cần đem hàn ý hoàn toàn loại trừ liền có thể cung cấp cho võ giả hấp thu luyện hóa rồi sử dụng.
Đây chính là lý do vì sao, thời điểm Sở Hành Vân biết Tần Thiên Vũ mang Minh Hàn Cổ Độc biểu hiện ra sự vui mừng như vậy.
Đối với người khác, Minh Hàn Cổ Độc là độc vật chỉ cần tiếp xúc chút nào đều có thể chịu đủ dày vò, thậm chí thống khổ chết đi.
Nhưng đối với Sở Hành Vân thì không phải như vậy.
Minh Hàn Cổ Độc này đối với hắn là chí bảo có thể làm cho tu vi của hắn tiến hơn một bước!
Âm thanh liên tiếp truyền ra, linh hải của Sở Hành Vân đã hoàn toàn tràn đầy.
Những chỗ độc tố còn chưa hấp thu, hắn cũng không nóng nảy mà lợi dụng Vạn Thú Hỏa phong ấn lại, giấu kín ở giữa linh hải chờ có đầy đủ thời gian lại hoàn toàn hấp thu.
Đồng thời sắc mặt của Tần Thiên Vũ cũng hoàn toàn khôi phục lại, cặp mắt đóng chặt chợt run rẩy, khóe miệng rung rung đột nhiên phát ra tiếng nói yếu ớt: