Chỉ một giây trước, Tần Thiên Phong vẫn còn tràn ngập sát ý muốn giết chết Sở Hành Vân.
Hiện tại hắn lại mang bộ dạng tươi cười, mở miệng toàn lời tốt đẹp giống như vừa rồi chưa hề xảy ra chuyện gì.
Sự chuyển biến lớn như vậy khiến mọi người hết hồn, ngay cả Tần Vũ Yên cùng Tần Thanh đều có chút không thể tiếp nhận được, đầu óc xoay tròn một lúc mới hoàn hồn lại.
Sở Hành Vân rùng mình một cái, thần sắc tươi cười nhìn Tần Thiên Phong.
Hiện tại hắn đã hiểu được vì sao Tần Thiên Phong có thể lật đổ Tần Thiên Vũ để trở thành chủ nhân mới của Tần gia, người này lòng dạ thâm trầm, không ngờ lại có thể thu hồi lại cơn tức giận trong một cái chớp mắt như vậy.
- Việc xảy ra vừa rồi cũng chỉ là hiểu lầm, xin Sở công tử đừng để trong lòng!
Tần Thiên Phong như trước cười cười, quay đầu lại quát:
- Các ngươi còn không mau đem Tần Hiển cho chó ăn để răn đe kẻ khác!
- A?
Hộ vệ xung quanh đều hốt hoảng, bọn họ còn cho là mình đã nghe lầm, nhưng khi thấy cặp mắt lạnh như băng của Tần Thiên Phong thì đồng loạt run lên, không dám nói thêm điều gì mà nhanh chóng kéo Tần Hiển ra chỗ khác.
Xử lý xong xuôi, lúc này Tần Thiên Phong mới quay đầu lại nói với Sở Hành Vân:
- Đã khiến Sở công tử đợi lâu, mau mau vào trong, ta đã ngưỡng mộ đại danh của Sở công tử từ trước nhưng hôm nay mới được gặp mặt, chúng ta hãy cùng uống vài chén nào, không say không về!
Tần Thiên Phong cười lấy lòng, bộ dáng như thế hoàn toàn không còn nhận ra vẻ giận dữ lúc nãy, ngược lại giống như đã quen biết Sở Hành Vân từ lâu.
Nhưng mà Sở Hành Vân lại tránh sang một bên nói:
- Rượu thì khỏi đi, ta sợ uống bất tỉnh nhân sự thì sẽ bị người ta ngũ mã phân thây lúc nào cũng không biết.
Lộp bộp!
Tâm tình Tần Thiên Phong co quắp lại, gắt gao nắm chặt hai tay, hắn cũng không dám nói thêm lời nào vì sợ sẽ bị Sở Hành Vân chọc cho tức chết.
- Nếu đã không có việc gì, Vũ Yên tiểu thư, xin mời người dẫn đường!
Sở Hành Vân nói với Tần Vũ Yên mới khiến nàng bình tĩnh lại, nhanh chóng dẫn Sở Hành Vân vào Tần phủ.
Đợi ba người hoàn toàn vào trong, thần sắc Tần Thiên Phong kịch liệt biến đổi, khuôn mặt âm trầm đến tận cùng khiến người xung quanh không dám tiếp tục ở lâu vì sợ sẽ bị liên lụy.
- Vào thời điểm quan trọng như thế này mà Tần Vũ Yên lại ở cùng một chỗ với Sở Hành Vân, còn dẫn hắn đến Tần gia ta, chẳng lẽ nàng phát hiện cái gì?
Một gã trưởng lão mở miệng nói, trên mặt hiện ra biểu tình kinh khủng.
- Cho dù phát hiện thì như thế nào?
Vẻ mặt Tần Thiên Phong hiện lên sự xem thường, lạnh lùng nói:
- Minh Hàn Cổ Độc chính là độc dược kỳ dị trong thiên hạ, chỉ cần xâm nhập lục phủ ngũ tạng thì cho dù lão già Dương Viêm có tự mình ra tay cũng không thể ngăn cản, lẽ nào ngươi nghĩ Sở Hành Vân còn quỷ dị khó lường hơn Dương Viêm?
Nghe nói như thế, tên trưởng lão kia liên tục gật đầu, không còn lo lắng về chuyện này nữa, ngay cả Dương Viêm đều không có cách nào cứu chữa thì có lẽ cả Lưu Vân Hoàng Triều không ai có khả năng giải trừ tận gốc.
Huống chi Tần Thiên Vũ trúng độc đã lâu, đã đến giai đoạn hấp hối, gần như lúc nào cũng có thể ra đi, tên Sở Hành Vân này nhiều nhất cũng chỉ có chút thiên phú tu luyện, làm sao có thể nắm biện pháp hóa giải.
- Vậy bây giờ chúng ta phải làm thế nào để ứng đối?
Một gã trưởng lão khác hỏi, bọn họ đã sớm dựa vào Tần Thiên Phong, tất cả cử chỉ hành động đều nghe theo Tần Thiên Phong.
- Theo như kế hoạch ban đầu mà tiếp tục chiếm đoạt gia sản cùng tài nguyên, không cần thiết phải để ý tới bọn họ. Tuy nhiên trong thời gian này nên phái người đi sưu tập tất cả tình báo liên quan đến Sở Hành Vân, không thể bỏ qua chút gì, kẻ này dám nhục mạ ta trước mặt mọi người, dù thế nào ta cũng sẽ không bỏ qua cho hắn!
- Dù cho hắn là thiên tài tuyệt thế vạn người có một thì ta cũng muốn hắn chết!
Tần Thiên Phong không che giấu ý niệm trong lòng, trong lời nói mang theo sát ý lạnh lẽo khiến mọi người đều cảm nhận được.
Hắn vừa rồi chịu lui bước cũng không phải vì sợ Sở Hành Vân mà do hắn muốn làm trò trước mặt mọi người, không muốn gây chuyện thị phi, chọc giận đến Lăng Tiêu Vũ Phủ.
Dù sao người mà Sở Hành Vân giết chết cũng chỉ là một tên cận vệ mà thôi, cũng không phải là nhân vật quan trọng nào, muốn chết liền chết, Tần Thiên Phong căn bản sẽ không quan tâm.
Tần Thiên Phong hiện tại muốn điều tra rõ ràng tất cả thông tin, sau đó tìm cơ hội thần không biết quỷ không hay giết chết Sở Hành Vân để giải tỏa mối hận trong lòng.
Chuyện như vậy hắn không hề thấy một chút khó khăn nào, thậm chí còn thấy rất dễ dàng.
Cùng lúc đó, Sở Hành Vân dưới sự hướng dẫn của Tần Vũ Yên đã vào trong Tần phủ, dọc theo con đường thông suốt, không có bất kỳ người nào dám can đảm ra tay ngăn cản.
- Chuyện vừa rồi cảm ơn ngươi.
Tần Vũ Yên trầm mặc một lát, cuối cùng cũng mở miệng nói.
Lệnh bài tùy thân của Sở Hành Vân nếu sớm lấy ra thì đám người Tần Hiển sẽ không dám ngăn cản, hắn có thể dễ dàng đi vào Tần phủ.
Nhưng Sở Hành Vân không có làm như vậy.
Hắn không hề có cảm xúc đánh chết Tần Hiển tại chỗ, lại còn đem tấm bảng hiệu đập nát, mãi cho đến khi Tần Thiên Phong ra tay hắn mới lấy ra lệnh bài của mình.
Tần Vũ Yên đã nhìn thấy hết tất cả, nàng biết Sở Hành Vân có ý muốn giúp mình lập uy, lấy hành động này dọa sợ đám người Tần Thiên Phong để cho bọn họ không dám cuồng vọng lớn lối.
- Ta chỉ thấy đám người kia không vừa mắt, muốn ra tay giáo huấn một chút mà thôi, cũng không phải đặc biệt giúp đỡ ngươi cái gì cho nên không cần phải cảm ơn ta đâu!
Sở Hành Vân nhún vai, giọng nói có vẻ rất là tùy ý.
- Ngươi cái tên này, nhận lòng biết ơn của người khác khó như vậy sao?
Tần Vũ Yên bất đắc dĩ cười, nàng đã không thể nhớ được Sở Hành Vân đã giúp nàng bao nhiêu lần, nhưng mỗi một lần nàng nói lời cảm tạ thì Sở Hành Vân đều trả lời như vậy.
Người có tính tình cổ quái như vậy lần đầu tiên Tần Vũ Yên gặp được!
Tuy nhiên nàng rất rõ ràng, ở dưới khuôn mặt lạnh như băng kia là nhiệt huyết và chân thành, bởi vì nguyên nhân này nên Tần Vũ Yên mới nguyện ý gần gũi với Sở Hành Vân.
Không lâu lắm, hai người đã tới một chỗ lầu các.
Tần Vũ Yên mới vừa đẩy cửa vào thì một cổ hàn ý không rõ tràn ngập khiến Sở Hành Vân nhíu chặt lông mày, cảm giác cực kỳ khó chịu, cổ hàn khí này âm lãnh mà lại quỷ dị giống như có thể xâm nhập vào lục phủ ngũ tạng của hắn.
Ở trung tâm lầu các có một chiếc giường, Tần Thiên Vũ đang nằm ở đó, sắc mặt tím bầm, da dẻ không một chút huyết sắc, ngay cả hô hấp cũng rất yếu ớt, không ổn định chút nào.
- Trước đây lúc ta mới vừa trở về Tần gia, bệnh tình của phụ thân đã vô cùng nặng, ta còn chưa kịp chuyển lời của ngươi thì ngài ấy đã lâm vào hôn mê. Đã qua tròn một tháng mà vẫn không có dấu hiệu chuyển biến tốt.
Tần Vũ Yên đi tới trước giường, nhìn thoáng qua Tần Thiên Vũ, âm thanh có vài phần nghẹn ngào.
Sở Hành Vân khẽ thở dài một tiếng, ánh mắt nhìn về thân thể Tần Thiên Vũ, bàn tay vươn ra, linh lực trực tiếp chậm rãi đi vào cơ thể Tần Thiên Vũ, kiểm tra trên dưới một lần.
Nhưng trong nháy mắt khi linh lực tiếp xúc với thân thể Tần Thiên Vũ, sắc mặt Sở Hành Vân kịch biến, bỗng nhiên hét lên: