Trở về nơi ở, Sở Hành Vân liền đóng tất cả cửa lại, ra lệnh bất luận kẻ nào đều không được đi vào.
-Tần gia chủ, đã an toàn.
Sở Hành Vân thấp giọng nói. Hầu như cùng lúc,Tần Thiên Vũ mở hai mắt ra, hàn khí dày đặc trên người đột nhiên tiêu tán đi hết, sắc mặt lại trở về vẻ hồng nhuận của một người khỏe mạnh.
Thì ra chuyện vừa rồi ở Tần gia chỉ là do bọn họ diễn xuất mà thôi.
Sở Hành Vân lợi dụng hàn khí trong Võ Linh Kiếm gia trì vào trên người Tần Thiên Vũ làm giả hắn vẫn đang trúng độc, đồng thời tùy tiện bịa đặt nói một vài câu để lừa bịp Tần Thiên Phong, khiến bọn họ hoàn toàn mất đi phòng bị trong lòng.
-Tuy lòng dạ Tần Thiên Phong rất sâu nhưng cho dù như vậy thì hắn cũng sẽ không ngờ chúng ta lại có thể bày ra kế sách này khiến hắn khinh thường để chúng ta bình yên rời khỏi Tần gia.
Tần Thiên Vũ hồi tưởng lại việc vừa rồi, trong lòng cũng có chút không thể tin nổi.
-Trong khoảng thời gian này, trước tiên làm khó Tần gia chủ ở lại nơi này, đợi sau khi thương hội khởi sắc, ta sẽ mau chóng an bài tới một nơi tốt hơn.
Sở Hành Vân trầm giọng nói. Đối với toàn bộ thương hội, hắn đã sớm có quyết định.
-Sở công tử nói quá lời rồi. Với ta mà nói, rời khỏi Tần gia ngược lại có thể nói là một chuyện tốt.
Tần Thiên Vũ tự giễu đáp.
Trước đó, hắn đã đi dạo qua quỷ môn quan một vòng, sau đó lại cảm nhận được hùng tài chi khí của Sở Hành Vân, cuối cùng khúc mắc trong lòng hoàn toàn được cởi ra.
Đúng là theo như lời của Sở Hành Vân, Tần gia bây giờ đã hoàn toàn thay đổi. Cho dù hắn có đợi tiếp đi chăng nữa thì cũng sẽ không có bất kỳ chuyển biến tốt đẹp nào, ngược lại sẽ phải nhìn Tần gia dần suy sụp, trăm năm cơ nghiệp có thể bị hủy hoại chỉ trong chốc lát.
Vi vậy Tần Thiên Vũ càng muốn hợp tác cùng Sở Hành Vân, bắt đầu lại từ đầu, một lần nữa sáng lập thương nghiệp đối kháng với Tần Thiên Phong, thậm chí hoàn thành nguyện vọng to lớn “hùng bá Chân Linh Đại Lục”!
Cảm thụ được vẻ nóng rực trong ánh mắt Tần Thiên Vũ, Sở Hành Vân nhếch miệng cười nhạt. Xem ra, hắn quyết định tuyển chọn Tần Thiên Vũ là đúng, không có uổng phí một phen công sức giúp đỡ của hắn.
-Hiện tại, chúng ta đã thành công rời khỏi Tần gia, bước tiếp theo ngươi muốn chúng ta làm gì?
Tần Vũ Yên đột nhiên lên tiếng, nàng đã coi Sở Hành Vân là người lãnh đạo.
-Tần gia chủ vừa được giải trừ Minh Hàn Cổ Độc, thân thể còn rất yếu ớt, cần phải nghỉ ngơi một khoảng thời gian để khôi phục, chúng ta không cần hành động gấp gáp. Còn nữa, ta đã phái người đến tiếp viện, phỏng chừng bọn họ sẽ mau chóng đến đây.
Sở Hành Vân đồng thời nói với hai người tính toán ở trong lòng.
-Bọn họ?
Tần Vũ Yên cùng Tần Thiên Vũ nhìn nhau cười, cũng không đặt câu hỏi mà yên lặng chờ đợi “bọn họ” mà Sở Hành Vân nói đến.
Sau đó, Sở Hành Vân đem đại khái kế hoạch của mình nói với Tần Thiên Phong cùng Tần Vũ Yên. Ba người trò chuyện cho tới tận nửa đêm rồi ai nấy mới tự quay về phòng nghỉ ngơi.
Trong Luân Hồi Thạch.
Sở Hành Vân ngồi xếp bằng hai đầu gối, Vạn Thú Hỏa bay lơ lửng trước người, vụ khí(1) tối đen như mực xoay quanh trung tâm ngọn lửa, theo hỏa diễm không ngừng thiêu đốt thì càng ngày vụ khí càng trở nên mờ nhạt.
Vụ khí tối đen như mực này chính là Minh Hàn Cổ Độc.
Vừa rồi ở Tần phủ, Sở Hành Vân chỉ đem Minh Hàn Cổ Độc dịch chuyển vào trong cơ thể hắn nhưng không có ra sức hấp thu. Hiện tại, hắn không có vướng bận gì nên có thể tiến hành hấp thu nó.
Oanh!
Dưới sự thao túng của Sở Hành Vân, Vạn Thú Hỏa bắt đầu rung động kịch liệt, lớp lớp thú ảnh dần hiện ra, lấy cách thức hung hãn, bá đạo cùng sắc bén khiến Minh Hàn Cổ Độc hoàn toàn bị áp chế.
Sở Hành Vân nắm lấy thời cơ, ngay lập tức thi triển ra công pháp vô danh khiến linh hải xoay tròn cực nhanh, điên cuồng hấp thu tinh thuần lực lượng ẩn chứa trong Minh Hàn Cổ Độc đưa vào kinh mạch toàn thân, cuối cùng đi tới linh hải.
Thời gian nhanh chóng trôi đi, hai ngày chớp mắt liền qua.
Sở Hành Vân kết thúc tu luyện, từ bên trong gian phòng bước ra ngoài.
Hiện tại, ba người Lạc Lan, Tần Thiên Vũ cùng Tần Vũ Yên đều đang ở Luyện Võ Trường.
Bản thân Tần Thiên Vũ là cao thủ Địa Linh Cảnh ngũ trọng, trải qua hai ngày nữa tĩnh dưỡng, cuối cùng cũng khôi phục thực lực lại. Lúc này, hắn đang chỉ đạo Lạc Lan tu luyện, thỉnh thoảng còn phát ra âm thanh cười nhạt, khung cảnh rất là hài hòa.
-Sở công tử, ngươi cuối cùng cũng xuất quan.
Nhìn thấy Sở Hành Vân, Tần Thiên Vũ bước nhanh tới, vừa đi vừa nói chuyện:
-Trong hai ngày này, Lạc Lan thành công bước vào cảnh giới Thối Thể Cảnh cửu trọng, đồng thời lúc đột phá thì võ linh của nàng tản mát ra sinh cơ tràn trề, giống như muốn tấn chức vậy. Dị tượng như thế, ta...
Lời còn chưa nói hết, Tần Thiên Vũ đột nhiên dừng lại, miệng há ra thật lớn, vẻ mặt dại ra.
Lúc hắn vừa nhìn về phía Sở Hành Vân liền kinh ngạc phát hiện, tu vi Sở Hành Vân không ngờ lại tăng lên, hiện tại đã bước vào cảnh giới Tụ Linh Cảnh ngũ trọng!
Bình thường thì Tần Thiên Vũ cũng sẽ không thất thố như vậy, nhưng hắn nhớ cực kỳ rõ ràng là hai ngày trước, tu vi Sở Hành Vân là Tụ Linh Cảnh tứ trọng, lại vừa mới đột phá không lâu.
Chỉ vừa qua hai ngày thì hiện tại, Sở Hành Vân đã bước chân vào cảnh giới Tụ Linh Cảnh ngũ trọng, còn mơ hồ có xu thế tiến vào Tụ Linh Cảnh lục trọng.
Tần Thiên Vũ sống lâu như vậy, nhưng đây là lần đầu tiên thấy người có tốc độ tu luyện kinh khủng như vậy.
Tần Vũ Yên đứng cách đó không xa, thấy cảnh tượng vậy liền hé miệng phát ra một tiếng cười thanh thúy. Trước đây, thời điểm nàng nhìn thấy Sở Hành Vân cũng đã từng biểu lộ ra vẻ mặt thất thố giống vậy .
Sở Hành Vân đi tới trước người Lạc Lan, ánh mắt chăm chú quan sát. Võ Linh Cửu Tinh Thụy Liên trên đầu nàng đang tản mát ra ánh sáng màu xanh thẳm, mỗi một đạo ánh sáng đều tràn đầy sinh cơ, còn không ngừng tăng lên khiến cho thủy tiên có dấu hiệu sắp nở rộ.
-Trước đây, lúc ta gặp Lạc Lan thì Võ Linh Cửu Tinh Thụy Liên cũng không giống bộ dáng hiện tại mà chỉ có bảy cánh hoa sen, từ tình huống trước mắt, ta đoán hơn phân nửa là Võ Linh Cửu Tinh Thụy Liên sắp tiến hóa.
Sở Hành Vân thầm suy đoán ở trong lòng. Hắn đột nhiên vung bàn tay lên, năm giọt linh dịch xuất hiện bay tới trong nháy mắt chạm vào Võ Linh Cửu Tinh Thụy Liên, đồng thời vỡ ra, hóa thành bạch sắc linh vụ.
Linh vụ mới vừa xuất hiện đã bị Lạc Lan hút vào trong cơ thể, thân thể nàng ta run nhè nhẹ, Võ Linh Cửu Tinh Thụy Liên trên đỉnh đầu cũng bắt đầu run rẩy, hai người tựa như là tạo thành một sự cộng minh huyền diệu nào đó.
Khi sự cộng minh đạt đến mức tận cùng, trong cơ thể Lạc Lan đột nhiên bộc phát ra một đạo lam quang, đem Võ Linh Cửu Tinh Thụy Liên bao phủ hoàn toàn.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của Tần Thiên Vũ cùng Tần Vũ Yên, Võ Linh Cửu Tinh Thụy Liên bắt đầu biến đổi. Nụ hoa chậm rãi nở rộ lộ ra tâm hoa màu lam đậm, cánh hoa xếp xen kẽ lẫn nhau, mùi hoa động lòng người, cho dù là chỉ ngửi được một chút thì cũng có cảm giác thần thanh khí sảng(1).
-Nhị phẩm, phẩm cấp võ linh của Lạc Lan đã tăng lên!
Tần Thiên Vũ lớn tiếng thốt lên, miệng há to đủ để có thể nhét một trái dưa hấu vào.
Sở Hành Vân liếc mắt nhìn Lạc Lan, cười nhạt nói:
-Võ linh thành công tấn chức nhị phẩm, đồng thời bước chân vào cảnh giới Tụ Linh Cảnh, coi như không tệ. Nhưng sau này phải càng nỗ lực, hiện tại ngươi chỉ phát huy được một phần rất nhỏ tiềm lực của Cửu Tinh Thụy Liên.
-Ta nhất định sẽ nghe lời Sở đại ca nói, hảo hảo nỗ lực!
Lạc Lan đứng thẳng người lên, rất tự nhiên đi tới bên người Sở Hành Vân, trên mặt hơi mang theo vài phần vẻ xấu hổ đáp.
Tần Thiên Vũ nhất thời dở khóc dở cười, có cảm giác nói không ra lời. Một chủ một nô này đều rất biến thái, không thể dùng lẽ thường để suy nghĩ.
-Hả?
Đúng lúc này, Sở Hành Vân tựa hồ cảm giác được cái gì, ánh mắt hơi ngưng trọng, lập tức cười nói:
-Bọn họ đã đến.
Lúc này, cửa cổng được mở ra. Một nhóm người mặc hắc bào đi đến, số lượng không ít, có chừng hơn năm mươi người, trên người mang theo khí tức phong trần mệt mỏi, tựa hồ là vừa bôn ba suốt ngày đêm mà đến.
Tần Vũ Yên tiến lên hai bước, chăm chú nhìn. Khi nàng thấy rõ khuôn mặt người dẫn đầu đám người kia thì thân thể mềm mại run lên, trong mắt hiện lên vẻ cực kỳ kinh ngạc.
(1)Vụ khí : một luồng khí như sương mù
(2)Thần thanh khí sảng : hình dung con người tinh thần khoan khoái, tâm tình thư sướng