Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 150: Đấu Giá Hội Bắt Đầu

Chương 150: Đấu Giá Hội Bắt Đầu




Thúc thúc?

Mọi người tại đây nghe được hai từ này đều mở miệng cười ha hả, ngay cả Sở Hành Vân cũng bật cười. Lạc Lan thực sự là quá xấu tính, không ngờ gọi La Thịnh là thúc thúc.

La Thịnh tức giận đến nỗi cả khuôn mặt đều tái đi, phẫn nộ quát:

-Sở Hành Vân, ngươi thật là lớn gan chó. Trước đó đã thông đồng người khác tới kiếm chác Ngũ Thải Tuyết Liên của ta, hiện tại lại làm trò chế giễu ta trước mặt mọi người, ngươi thật cho là La gia chúng ta không dám động vào ngươi?

Hiện tại, La Thịnh cuối cùng cũng hiểu tại sao Sở Hành Vân lại phải đứng ra vạch trần trò lừa bịp của bọn họ, thì ra là lừa bịp trong lừa bịp, mục đích chính là vì dùng giá thấp nhất mua Ngũ Thải Tuyết Liên!

-Vị thúc thúc này, ta thực sự không biết ngươi, cho tới bây giờ cũng chưa từng mua đồ của ngươi, sao ngươi lại muốn nói xấu chúng ta? Lẽ nào ngươi là thiếu chủ La gia thì có thể tùy tiện nói xấu người khác sao?

Lạc Lan lấy tay quệt miệng. Lúc nói chuyện, trong ánh mắt lóe ra lên từng giọt nước trong suốt, tựa hồ là bị thiên đại ủy khuất, tùy thời đều có thể khóc thành tiếng.

-Người ta chỉ là một tiểu cô nương, rõ ràng nói không biết ngươi, ngươi còn muốn vu oan nàng, đúng là rất quá đáng.

-Thảo nào thương hội La Thủy bán đồ lừa bịp, đúng là thượng bất chính hạ tắc loạn(1)!

-Tiểu cô nương đáng yêu hiền lành như vậy cũng muốn nói xấu, thật đúng là mất mặt. Sau này, cho dù có người cầu ta đi thương hội La Thủy mua đồ, ta cũng tuyệt không bước vào nửa bước.

Trong nháy mắt, chung quanh võ giả đều đem đầu mâu chỉ về hướng La Thịnh, tiếng hừ, khinh bỉ không ngừng vang lên khiến La Thịnh vừa tức vừa hoảng, hoàn toàn không biết phải nói gì để cứu chữa sự tình.

-Đa tạ chư vị ủng hộ, nếu trong lòng mọi người đã biết rõ chân tướng chuyện này, ta cũng không cần tiếp tục giải thích, chỉ có thể nói công đạo tự tại nhân tâm.

Sở Hành Vân quay về phía mọi người hơi ôm quyền, sau đó đoàn người tiếp tục cất bước đi vào trong gian phòng dành cho khách quý.

Vừa đóng cửa lại, cuối cùng Tần Vũ Yên cùng đám người còn lại không nhịn được, cất tiếng cười to.

Tần Vũ Yên vừa cười vừa ôm bụng, dựng thẳng một ngón tay cái lên với Sở Hành Vân, than thở:

-Hiện tại, ta rốt cuộc minh bạch vì sao Tô Trường Hưng lại bị ngươi làm tức giận đến thổ huyết hôn mê, cũng may La Thịnh khá thông minh, không tiếp tục nói, nếu như hắn còn nói tiếp, chỉ sợ ngày hôm nay hắn sẽ bị mang ra ngoài.

-Từ đầu tới đuôi đều là Lạc Lan nói chuyện, cùng ta không có nhiều qua hệ. Nhưng Lạc Lan nói một chữ cũng không sai, tên La Thịnh này đích thật có vẻ hơi già.

Giọng nói của Sở Hành Vân có chút nghiêm túc, vừa dứt lời, trong gian phòng khách quý lập tức vang lên một tràng cười.

Ở bên ngoài, sắc mặt của La Thịnh âm trầm như nước.

Tuy rằng hắn không nghe được những tiếng cười trong gian phòng khách quý, nhưng tùy tiện nghĩ đều có thể tưởng tượng ra biểu tình cười cợt của đám người Sở Hành Vân, thân thể hắn run lên một chút, trong lòng cực kỳ phẫn nộ.

-Thịnh nhi.

Đột nhiên một âm thanh tràn ngập uy nghiêm vang lên.

Người nói là một gã nam tử trung niên mặc tử kim trường bào, đôi mắt sắc bén, tựa hồ có thể xem thấu người khác. Hắn tên là La Xuyên Phong, hiện tại chính là gia chủ La gia.

Ở bên cạnh La Xuyên Phong có một gã trung niên áo lam đi cùng với hắn, trên mặt tràn đầy dáng vẻ tươi cười, người này không phải Thủy Sùng Hiền, thì còn là ai?

-Ta mới vừa mới nghe được không ít võ giả nói thương hội La Thủy chúng ta bán hàng giả, còn muốn liên thủ chống lại. Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?

Giọng nói La Xuyên Phong trầm thấp. Hôm nay là ngày khai trương thương hội La Thủy, đáng lẽ nên thu được khen ngợi mới đúng, hắn lại nghe được rất nhiều lời nói không tốt, tâm tình liền chìm xuống tận đáy cốc.

-Chúng ta đi vào trong trước đi, lát sau, ta lại chậm rãi nói chuyện với ngươi.

Thần sắc La Thịnh hiện lên vẻ bất đắc dĩ, cùng Thủy Thiên Nguyệt liếc nhìn nhau, hai người đều hít vào một hơi thật sâu.

Sau khi tiến vào gian phòng dành cho khách quý, La Thịnh đem tất cả chuyện phát sinh vừa rồi nói ra. Trong lúc hắn nói, sắc mặt của La Xuyên Phong cùng Thủy Sùng Hiền không ngừng biến ảo, trên người cũng tản mát ra sự tức giận.

-Hay cho một tên Sở Hành Vân, gạt Ngũ Thải Tuyết Liên của chúng ta còn không nói, còn dám nói xấu thương hội của ta. Người này thật là to gan lớn mật!

La Xuyên Phong tựa như hùng sư tức giận, vỗ tay đập cả cái bàn gỗ nát bấy.

-Người này trước giờ cuồng vọng bá đạo. Theo ta đoán, hắn nhất định là đối với La Thịnh ôm hận rất nhiều cho nên mới làm ra hành động như vậy. Thật sự là quá ngông cuồng, hoàn toàn không có đem La gia để vào mắt.

Thủy Sùng Hiền thấp giọng phụ họa nói, trong thanh âm cũng tràn ngập tức giận.

Sau khi di chuyển từ thành Tây Phong đến Hoàng Thành, Thủy gia nhờ cậy địa vị Thủy Thiên Nguyệt, cùng La gia dần dần giao hảo, thậm chí hai nhà còn hợp tác thành lập thương hội, quan hệ không cạn.

Cho dù là từ bất kỳ một cái góc độ nào, Thủy Sùng Hiền đối với Sở Hành Vân đều ôm nồng đậm sát ý. Hơn nữa hiện tại vì Sở Hành Vân, thương hội La Thủy mới vừa thành lập mất hết danh tiếng, tổn thất thảm trọng như vậy, Thủy Sùng Hiền sao lại có sắc mặt tốt.

-Sở Hành Vân dám lớn lối như vậy đều là ỷ vào Lăng Tiêu Vũ Phủ bảo hộ. Người này là một tên yêu nghiệt, quyết không thể để hắn lớn lên, bằng không, thương hội La Thủy chúng ta vĩnh viễn không có ngày nổi danh.

Thủy Thiên Nguyệt lạnh lùng nói, đồng thời nháy mắt với La Thịnh.

La Thịnh nhìn thấy liền vội vàng gật đầu, nói:

-Thiên Nguyệt nói không sai, cơn giận này, dù thế nào thì đều không thể nuốt trôi được. Cha, ngươi nhất định phải báo thù cho ta.

Nghe được lời nói của ba người, trong lòng La Xuyên Phong cũng có chút không cam lòng, ánh mắt hơi ngưng tụ, tựa hồ có thể xuyên qua lớp tường ngắn cách, nhìn về phía gian phòng khách quý của Sở Hành Vân, lạnh lùng nói:

-Sau ngày hôm nay, ngươi giúp ta định ngày hẹn với Cổ trưởng lão Vân Mộng Vũ Phủ.

-Dạ!

Trong lòng La Thịnh vui vẻ, đồng dạng cũng nhìn về phía gian phòng khách quý của Sở Hành Vân, trong đôi mắt hiện lên dữ tợn âm ngoan.

Theo thời gian dần qua, cuối cùng thì đấu giá cũng đến lúc bắt đầu.

Lúc mọi người vẫn còn bàn tán xì xào, một gã lão giả râu tóc trắng bệch mặc hắc y chậm rãi đi ra từ bên trái đài bán đấu giá.

Lão giả này mang theo nụ cười trên mặt, sau khi đợi mọi người an tĩnh thì mới lên tiếng:

-Đấu giá hội hôm nay do lão hủ chủ trì, mong rằng chư vị đều có thể mua được vật mong muốn trong lòng. Bây giờ, ta tuyên bố đấu giá hội chính thức bắt đầu!

Chỉ thấy hắn vung tay lên, một người thị nữ quyến rũ lập tức đi ra, trên tay nâng một cái hộp gỗ. Mặt trên hộp gỗ có một viên đan dược màu xích(2) hồng, lớn chừng ngón tay cái, tỏa ra mùi thơm khắp phòng, nhất thời làm tâm điểm của vô số ánh mắt trong đấu giá hội.

-Vật đấu giá thứ nhất đó là viên Uẩn Linh Đan có màu xích hồng trước mắt chư vị. Đây là đan dược tứ phẩm, có thể bảo hộ kinh mạch quanh thân, cực kỳ thích hợp đối với võ giả dùng đột phá cảnh giới, giá khởi điểm là một ngàn viên linh thạch, mỗi lần tăng giá không thể ít hơn một trăm viên.

Lão giả hắng giọng một cái, rồi lớn tiếng tuyên bố.

-Lần đấu giá này có tiêu chuẩn thật cao. Vật đấu giá thứ nhất không ngờ lại là tứ phẩm đan dược Uẩn Linh Đan, nó có thể đề cao cực nhiều tỷ lệ đột phá cảnh giới, ở trong tứ phẩm đan dược cũng có thể coi là tương đối trân quý.

Cố Thanh Sơn hơi kinh ngạc phải nói.

-Không sai, đây đúng là Uẩn Linh Đan có màu xích hồng, có thể giúp võ giả trong quá trình đột phá cảnh giới bảo hộ kinh mạch quanh thân, nhưng đồng thời cũng sẽ ảnh hưởng đến khả năng vận chuyển linh lực của linh hải. Loại đan dược hại nhiều hơn lợi như thế này không ngờ cũng có thể đặt ra giá bán khởi điểm là một ngàn viên linh thạch, thật sự là sai lầm đến cực điểm.

Sở Hành Vân vừa nói vừa lắc đầu, giọng nói có chút chế giễu.

Nghe vậy, Cố Thanh Sơn đứng ở một bên ho khan vài tiếng, rồi im lặng, không tiếp tục lên tiếng.

Tần Vũ Yên thấy thế cũng âm thầm cười trộm.

Có can đảm đem tứ phẩm đan dược chê lên chê xuống như vậy, chỉ sợ toàn bộ Lưu Vân Hoàng Triều cũng chỉ có Sở Hành Vân, bọn họ đã sớm biết tính khí của hắn nên cũng mặc kệ, im lặng không nói gì.

(1)Thượng bất chính hạ tắc loạn: người trên mà làm bậy thì kẻ dưới sao có thể nghiêm được

(2)Xích : đỏ

Dịch giả : lushi

Biên : Mei_hnmn

Team dịch : Vạn Yên Chi Sào

Nguồn : truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch