Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 1545: Vị Ương Tiên Triều

Chương 1544: Vị Ương Tiên Triều

Một bóng người lặng lẽ đứng bên hồ. Nàng mặc một chiếc váy màu vàng nhạt, dải lụa buộc bên hông, vòng eo tinh tế không đủ một nắm, da thịt như ngọc, mang theo cảm giác hoàn mỹ nhưng cô quạnh.

Lúc này, nàng đứng bên hồ thất thần nhìn cái bóng của mình trong nước.

Tuy nhiên, trước mắt nàng băng một dây lụa thuần màu trắng, vừa lúc che khuất con mắt. Mái tóc trên trán bị gió thổi, nhẹ nhàng phiêu đãng, thỉnh thoảng nàng giơ ngón tay như ngòi bút của mình lên vén lại.

“Gió lại thổi nữa rồi, cũng đã lâu rồi không quay về.” Bỗng một tiếng thở dài từ trong miệng của nàng thốt ra.

Nàng ngẩng đầu nhìn về ngọn núi và hồ nước đằng xa, cứ thế mà xuất thần, giống như một thần nữ hoa soi bóng nước, quên bỏ cuộc đời đứng một mình, cô độc mà thanh lãnh.

“Công chúa…”

“Đế quân bệ hạ triệu người đến.”

Đột nhiên, một luồng thần hồng từ đằng xa bay đến. Một nữ tử dáng như thị nữ cung kính bước đến trước mặt người này.

“Phụ thân?”

“Người cố ý gọi ta từ Diêu Quang cổ vực trở về gấp, có chuyện gì xảy ra à? Khoảng thời gian này người phải rất bận mới đúng chứ?”

Giọng điệu nữ nhân vô cùng bình thản, nhẹ nhàng hỏi, sau đó nâng một tay lên, thị nữ một bên bước nhanh đến đỡ lấy cánh tay của nàng, sau đó mang nàng rời khỏi đình đài này.

“Nô tỳ cũng không rõ lắm, nhưng trong khoảng thời gian này đế quân bệ hạ vì ứng đối hạo kiếp vẫn luôn thương lượng đối sách với quốc sư, thần võ đại tướng quân, thái phó, thừa tướng bên trong Vị Ương điện.”

“Thời gian trước, sứ giả Nam Chiếu Chân Quốc đại diện Chính Nhất Minh đến, muốn liên thủ với đế quân bệ hạ nhưng vẫn không được triệu kiến.”

“Có khả năng bệ hạ gọi người quay về chính là vì lo lắng cho sự an nguy của người.”

Thị nữ vừa cung kính trả lời vừa đỡ lấy nữ nhân. Mây khói lượn lờ dưới chân, sương mù rực rỡ bốc hơi. Một con đường kim quang xuất hiện, hai người nhanh chóng rời khỏi phủ đệ chạy về nơi xa.

“Hạo kiếp Hắc Họa?”

“Xem ra, ngay cả phụ thân cũng cảm thấy đau đầu.”

“Có lẽ người lo lắng ta gặp sinh linh hắc ám ở Diêu Quang cổ vực, cho nên người mới cố ý triệu ta trở về?”

Nghe xong, nữ tử mỉm cười dịu dàng, khóe miệng hiện lên độ cong động lòng người, cả một mảnh trời vì lúm đồng tiền của nàng mà xán lạn hơn nhiều.

Thị nữ gật đầu đáp: “Dù sao nó cũng là hạo kiếp khiến toàn bộ Thương Mang rơi vào hắc ám, náo động những năm tháng vô tận trước đây. Bây giờ nó một lần nữa tái hiện thế gian, không có văn minh nào dám can đảm khinh thường. Đế quân bệ hạ vì suy nghĩ cho ức vạn con dân Vị Ương tiên triều, nhất định cũng sẽ thận trọng rất nhiều…”

“Trong khoảng thời gian công chúa người tu hành tại Diêu Quang cổ vực, đế quân bệ hạ rất nhớ người, vẫn luôn nhắc đến tên người trước mặt hạ nhân chúng ta. Nếu không phải vì sợ trì hoãn tu hành của người, chỉ sợ đế quân bệ hạ đã sớm phái người mang người trở về.”

“Diêu Quang cổ vực là một nơi vô cùng hỗn loạn, công chúa người lại nhìn không thấy, ngay cả đám nô tỳ chúng ta cũng lo lắng cho người, sợ người một thân một mình gặp chuyện gì ngoài ý muốn. Đế quân bệ hạ là cha đẻ của người, làm sao mà không lo lắng chứ…”

“Được rồi, Tiểu Lan, phụ thân ta cho ngươi bao nhiêu chỗ tốt, tại sao ngươi lại nói tốt ông ấy trước mặt ta như vậy?” Nữ tử mỉm cười, duỗi một tay khác làm bộ đánh vào thị nữ một chút.

Thị nữ cúi đầu, nhẹ nhàng đỡ lấy nữ tử, cũng không tránh né, mặt nở nụ cười, ánh mắt cũng nhịn không được toát lên sự hâm mộ.

Nữ tử trước mắt chính là Vị Ương công chúa, khôi bảo của Vị Ương tiên triều, tên Khương Vị Ương, cũng là con gái duy nhất của Vị Ương đế quân.

Cả đời này của Vị Ương đế quân không có đế hậu, cũng không có bất kỳ phi tần hậu cung nào, càng không có dòng dõi khác, chỉ có một đứa con gái là Khương Vị Ương.

Trước khi ông sáng lập Vị Ương tiên triều, nghe nói đã có vợ, mà Khương Vị Ương chính là con gái của hai người.

Không biết vì sao, người vợ cùng chung hoạn nạn với Vị Ương đế quân lại không thể chờ đến cái ngày được hưởng vinh hoa phú quý.

Sau khi sinh Vị Ương công chúa xong, người đó cũng đột nhiên biến mất.

Vô số năm tháng về sau, Vị Ương đế quân tung hoành thiên địa, quét ngang bát hoang lục hợp.

Từ một phàm nhân trở thành nhất đại đế quân khí thôn hoàn vũ, bễ nghễ Thương Mang, lại còn sáng lập ra Vị Ương tiên triều trong thế cục toàn bộ văn minh hỗn loạn, nhất thống thiên hạ, chư thế cộng tôn.

Một đời của Vị Ương đế quân có thể xưng là truyền kỳ, cũng là đề tài được vô số người tu hành và sinh linh say sưa đàm luận, vô cùng tôn kính.

Vị Ương công chúa kiếp này mới xuất thế. Thời gian trước, nàng vẫn luôn bị Vị Ương đế quân dùng đại thủ đoạn phong ấn bên trong đạo nguyên.

Mức độ yêu thương của Vị Ương đế quân đối với Vị Ương công chúa có thể nói tất cả mọi người của Vị Ương tiên triều đều nhìn thấy trong mắt, nâng trong lòng bàn tay sợ rơi, ngậm trong miệng sợ tan.

Thậm chí còn có người nói, ngay cả cái tên Vị Ương tiên triều cũng là do Vị Ương đế quân căn cứ vào tên của con gái mình mà đặt.

Chỉ tiếc rằng, mặc dù Vị Ương công chúa kim chi ngọc diệp, khuynh thành quốc sắc nhưng dường như bởi vì khi sinh ra đời, tiên thiên không đủ, từ nhỏ đã mù hai mắt, cái gì cũng không nhìn thấy.

Cho dù Vị Ương đế quân thủ đoạn thông thiên, công tham tạo hóa, dùng tất cả thiên tài địa bảo, thỉnh giáo vô số cổ hiền dược thánh vẫn thúc thủ vô sách với chứng bệnh của Vị Ương công chúa.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch