Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 155: Lận Thiên Trùng

Chương 155: Lận Thiên Trùng




Bây giờ, thế cục Hoàng Thành đang dần biến động, gọi là sóng gió bắt đầu nổi lên cũng không quá đáng.

Sở Hành Vân đối với Lưu Vân Hoàng Tộc cũng không có nhận thức quá sâu, đem tấm lệnh bài này giao cho Tần Thiên Vũ không thể nghi ngờ là một phương pháp tốt nhất, có thể rất nhanh chóng điều tra rõ thân phận cùng lai lịch của lão giả thần bí kia.

Cố Thanh Sơn cũng minh bạch đạo lý này nên sau khi tiếp nhận lệnh bài liền bước nhanh rời khỏi nơi đây.

Lúc này, đấu giá hội lại tiếp tục được diễn ra.

Lão giả khôi phục vẻ mặt như cũ, nhẹ giọng cười nói:

-Vừa rồi tạm dừng trong chốc lát, làm gián đoạn buổi đấu giá nên xin chư vị thứ lỗi. Hiện tại, buổi đấu giá sẽ được tiếp tục ngay lập tức, món đồ đấu giá tiếp theo là một gốc cây linh dược tứ phẩm, tên là Bàn Nhược Linh Thảo.

-Tuy Bàn Nhược Linh Thảo là linh dược tứ phẩm nhưng bên trong nó lại ẩn chứa sinh cơ cực kỳ tinh thuần, có thể trợ giúp võ giả chữa trị ám thương. Giá khởi điểm là năm trăm mai linh thạch, mỗi lần tăng giá không thể ít hơn năm mươi mai!

Âm thanh cao vút của lão giả đã dứt nhưng mọi người trong buổi đấu giá không có bất kỳ ai ra giá. Loại linh dược trị liệu ám thương này có rất ít người cần, so với tu dưỡng thân thể thì bọn họ càng thích linh dược giúp tăng tiến tu vi hoặc là đề thăng thực lực.

-Đợi cả đêm không phát hiện thạch tài trân quý thích hợp với Trảm Không Kiếm nhưng lại làm cho ta tìm được Bàn Nhược Linh Thảo, cuối cùng chuyến đi này cũng không có uổng phí.

Sở Hành Vân nhìn về phía Bàn Nhược Linh Thảo trên đài đấu giá, trong ánh mắt tràn đầy vẻ vui mừng.

Tần Vũ Yên cau mày nói:

-Không có bất kỳ ám thương nào, sao ngươi lại muốn mua buội cây linh dược này làm gì?

-Ta đích thật không có ám thương, nhưng người nào đó có.

Sở Hành Vân mỉm cười thần bí, sau đó ngay lập tức cao giọng hô:

-Một ngàn mai linh thạch!

-Hả?

Đoàn người nghe được âm thanh kêu giá của Sở Hành Vân, trong lòng run nhè nhẹ, thầm than Sở Hành Vân sỡ hữu tài phú kinh người, ngay cả một gốc cây linh dược tứ cấp hầu như vô dụng cũng đưa ra giá một ngàn mai linh thạch.

Mọi người đều ngậm miệng lại, hoàn toàn không có ý tứ muốn đấu giá tranh đoạt. Nên nhớ rằng ngay cả võ học thánh giai cấp thấp thì Sở Hành Vân đều có thể tùy ý lấy ra, cùng hắn tranh đoạt, căn bản có thể nói là không có bất kỳ hi vọng nào.

-Ta ra ba ngàn mai linh thạch.

Lúc này, tại một góc trong đại sảnh bán đấu giá đột nhiên truyền đến một giọng nói hơi khàn khàn.

Mọi người đều lộ vẻ kinh ngạc, ánh mắt hướng về nơi phát ra âm thanh nhìn thì phát hiện người mới vừa tăng giá là một gã lão giả, mặc một bộ áo tang giản dị, đầu đội đấu lạp(1), toàn thân lộ ra một cảm giác suy yếu, tựa như tùy thời đều có thể chết đi, cực kỳ cổ quái.

Sở Hành Vân đồng dạng cũng có một chút kinh ngạc, linh dược như Bàn Nhược Linh Thảo, một ngàn mai linh thạch có thể nói đã là giá cao nhất, rất ít có khả năng có người tranh đoạt cùng hắn mới đúng.

Hắn nhìn về phía tên lão giả áo tang kia. Ánh mắt vừa chạm vào dung mạo, hắn liền đứng bật cả người dậy, con ngươi co rút lại, hô hấp trở nên dồn dập, kinh hãi trong lòng dâng lên đến tột đỉnh.

-Còn có người tiếp tục ra giá sao?

Thấy không có người tăng giá, lão giả bắt đầu điểm số, ánh mắt lại nhìn về phía Sở Hành Vân, muốn nhìn xem hắn có ra giá một lần nữa hay không.

Không chỉ có là hắn, ở đây không ít người bầy đều đưa mắt nhìn Sở Hành Vân, nhưng điều tiếc nuối là Sở Hành Vân tựa hồ không có ý tứ muốn ra giá, mặt mỉm cười, ánh mắt không nhìn nữa về phía Bàn Nhược Linh Thảo nữa.

-Nếu không có người nào tăng giá, ta đây tuyên bố Bàn Nhược Linh Thảo thuộc về vị đạo hữu này.

Lão giả gõ nhẹ mộc chuy, lập tức kết thúc bán đấu giá Bàn Nhược Linh Thảo, sau đó chuyển sang một vật khác.

Ánh mắt Sở Hành Vân vẫn như trước liếc nhìn vào lão giả mặc áo tang. Thấy hắn đột nhiên đứng dậy, muốn rời đi, tâm thần liền trở nên căng thẳng, mở miệng nói với mấy người còn lại:

-Ta còn có chút chuyện cần phải xử lý nên sẽ rời đi trước, các ngươi đợi lát nữa liền trở về Lăng Tiêu Vũ Phủ.

-Chủ nhân, người có cần ta đi cùng hay không?

Diêm Độc có chút lo lắng hỏi. Sở Hành Vân đã đắc tội với nhiều người như vậy, hiện tại lại thêm một cái La gia, hắn sợ Sở Hành Vân sẽ bị trúng độc thủ của bọn chúng.

-Yên tâm đi. Nếu ta muốn chạy, không có người nào trong tòa Hoàng Thành này có thể lưu được ta.

Sở Hành Vân tùy ý nói, sau đó tăng tốc độ di chuyển, trong chớp mắt thân ảnh liền biến mất khỏi tầm mắt của mấy người bọn họ.

Sau khi đi ra khi đi ra khỏi đấu giá hội, hắn vội vàng xác định rõ phương hướng rời đi của lão giả mặc áo tang, dùng tốc độ cực nhanh hướng về phía trước chạy đi.

Sau một lúc lâu, Sở Hành Vân đã đi tới một cái đường cụt hẻo lánh, xung quanh tối đen, không có người ở, lộ ra một cảm giác yên tĩnh, tựa hồ không có hơi thở của người sống.

Sở Hành Vân quay đầu nhìn chung quanh thấy không có người nhưng cũng không hoảng hốt, ngược lại là cười một tiếng rồi nói:

-Đã sớm nghe nói Lận tiền bối tự nghĩ ra một bộ thân pháp thiên giai cấp cao tên là Tam Thiên Lôi Động, tĩnh nhược hư vô, động nhược sấm sét, hôm nay gặp qua, quả nhiên là danh bất hư truyền.

Vù vù hô!

Sở Hành Vân vừa mới dứt lời, một cơn gió đêm lạnh lùng đột nhiên xuất hiện thổi qua người hắn, trước mặt Sở Hành Vân đột nhiên xuất hiện một cái bóng người còng lưng. trong đêm đen, hai mắt bóng người kia phát sáng như vì sao, tinh tế nhìn lại, bên trong tròng mắt tựa như có sấm sét không ngừng lóe lên, cuồn cuộn không dứt.

-Hình như ngươi đã nhận lầm người.

Bóng người còng lưng chậm rãi đi ra, dung mạo của hắn cũng từ từ hiện rõ ra, ngũ quan già nua, khuôn mặt đầy nếp nhăn, chính là tên lão giả áo tang vừa xuất hiện ở trong đấu giá hội.

-Thật vậy sao?

Khóe miệng Sở Hành Vân nhếch lên, sau đó hít một hơi thật sâu rồi nhỏ giọng nói:

-Lận Thiên Trùng sống tại Lưu Vân Hoàng Triều, sỡ hữu võ linh thất phẩm Thiên Huyền Lôi Ưng, chính là một nhân vật truyện kỳ. Từ lúc bắt đầu tu luyện thì chưa từng bái nhập bất kỳ môn phái, thế lực nào, quá trình tu luyện đều là tự mình tìm tòi tự nghĩ ra. Ba mươi năm trước, hắn đột nhiên biến mất vô tung, tất cả mọi người đều cho là hắn đã ngã xuống nhưng thật ra không phải, hắn đã thành công dung hợp hai cực âm dương, chính thức bước vào cảnh giới Niết Bàn Cảnh.

-Ngươi...

Lão giả đột nhiên run rẩy cả người, hoảng sợ trợn to hai mắt.

Sở Hành Vân khẽ thay đổi giọng, tiếp tục nói:

-Niết Bàn Cảnh còn được gọi là Lôi Kiếp Cảnh, mỗi một lần đột phá đều có thể đưa tới lôi kiếp cuồn cuộn. Mặc dù Lận Thiên Trùng có thiên phú kinh người nhưng hắn một đường tu luyện đến đây, trên người tích lũy không ít ám thương(2), sau khi bước vào Niết Bàn Cảnh, ám thương càng trở nên nghiêm trọng hơn, vì vậy hắn chọn cách lánh đời tĩnh tu, yên lặng trị liệu thương thế trên người.

-Từ tình trạng bây giờ của Lận tiền bối để phán đoán thì người hẳn đã vượt qua năm lần lôi kiếp, ám thương trên người càng nghiêm trọng hơn, cho dù là chỉ vận chuyển linh lực, toàn thân liền cực kỳ đau đớn. Bởi vậy, ngươi mua Bàn Nhược Linh Thảo, chuẩn bị phối hợp Thất Tinh Quả, Thiết Long Mộc cùng mật rắn Ngạo Dương Linh, dùng cái này để áp chế ám thương, giảm bớt đau đớn phải nhận.

Nghe đến đó, áo tang lão giả rốt cục không nhẫn nại được nữa, trầm giọng hỏi:

-Tiểu tử, cuối cùng ngươi là ai, làm sao biết được chuyện của ta một cách rõ ràng như vậy?

Hắn đưa mắt nhìn Sở Hành Vân, trên người không có chút nào linh lực toả ra nhưng một cổ vô hình uy áp của cường giả dần xuất hiện, bao phủ ở chung quanh gâp áp lực lên thân thể Sở Hành Vân, sắc bén như một lưỡi dao, bất kỳ lúc nào cũng có thể dễ dàng chém hắn thành vụn phấn.

-Lận tiền bối, ngươi không cần khẩn trương, trừ ta ra thì bên trong Hoàng Thành không có ai biết hành tung của ngươi. Mà ta cũng chưa từng nghĩ tới muốn gây bất lợi cho ngươi mà ngược lại, ta lần này đến là muốn toàn lực giúp ngươi chữa khỏi ám thương.

Tâm tình Sở Hành Vân trở nên cực kỳ tốt. Hắn chưa từng nghĩ tới mình sẽ lấy phương thức này nhìn thấy, gặp gỡ Lận Thiên Trùng.

Trọng yếu hơn là tu vi của Lận Thiên Trùng bây giờ cũng chỉ là Niết Bàn Cảnh ngũ trọng, bệnh tình còn chưa tới giai đoạn nguy kịch!

-Giúp ta? Chỉ bằng ngươi?

Lận Thiên Trùng phát ra một tiếng cười quái dị, trên mặt cũng xuất hiện vẻ buồn bực vô cớ.

Từ lúc bắt đầu tu luyện, trên người hắn đã không ngừng tích lũy ám thương, cho đến bây giờ, ám thương đã lan rộng khắp kinh mạch toàn thân.

Thương thế nghiêm trọng như vậy, ngay cả cường giả siêu cấp cảnh giới Niết Bàn Cảnh ngũ trọng như hắn đều bất lực thì làm sao một tên tiểu bối chỉ có cảnh giới Tụ Linh Cảnh ngũ trọng có thể có biện pháp giúp hắn trị liệu ám thương đây?

(1)Đấu lạp : tựa như cái nón lá có màn che phủ xuống

(2)Ám thương : thương thế gặp trong quá trình tu luyện, chiến đấu nhưng không được điều trị hết

Dịch giả : lushi

Biên : Mei_hnmn

Team dịch : Vạn Yên Chi Sào

Nguồn : truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch