Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 156: Lưu Vân Thiết Lệnh

Chương 156: Lưu Vân Thiết Lệnh




Sau khi nói xong, Lận Thiên Trùng liền ngẩng đầu nhìn sắc trời, dường như muốn cất bước rời đi.

Hắn ngang dọc trong Bắc Hoang Vực nhiều năm, gặp qua rất nhiều cuồng thiếu niên như Sở Hành Vân, cũng không muốn vì vậy mà tiếp tục lãng phí thời gian.

Nhưng mà hắn vừa mới bước đi vài bước thì từ phía sau, âm thanh của Sở Hành Vân lại truyền tới:

-Lận tiền bối, chẳng lẽ người vẫn còn muốn trốn tránh?

Lận Thiên Trùng quay đầu lại, vẻ mặt như trước, bình tĩnh đáp:

-Tiểu tử, ta biết ngươi có chút thủ đoạn nhưng ta cũng khuyên ngươi không nên dùng phép khích tướng trên người ta.

-Phép khích tướng?

Sở Hành Vân đi tới trước mặt Lận Thiên Trùng, lắc đầu nói:

-Niết Bàn Cảnh có cửu trọng, mỗi một trọng sẽ có một lôi kiếp tương ứng, mỗi một lần lôi kiếp hạ xuống đều có thể rèn luyện cực đại khí lực toàn thân võ giả, ngay cả kinh mạch chịu ám thương cũng không ngoại lệ. Lận tiền bối đã vượt qua năm lần lôi kiếp, nhưng ám thương trên người lại không có chút nào chuyển biến tốt đẹp, đây không phải là trốn tránh, vậy thì là cái gì?

-Lấy lôi kiếp chữa trị kinh mạch chịu ám thương là một cái biện pháp, nhưng chỉ cần có chút sơ sót liền sẽ tan xương nát thịt, nếu không có tuyệt đối nắm chắc, ta tuyệt sẽ không muốn nếm thử.

Trong giọng nói của Lận Thiên Trùng có vài phần tức giận, lời nói của Sở Hành Vân thật đúng là không lưu chút mặt mũi nào cho hắn.

-Đến tận bây giờ, Lận tiền bối còn chưa thử đã nói lên người còn chưa có nắm chắc. Đã như vậy thì sao không thử nghe biện pháp của ta, nói không chừng sẽ có một phen thu hoạch bất ngờ.

Sở Hành Vân cười hắc hắc giải thích. Trên bàn tay của hắn không biết từ lúc nào xuất hiện một cuốn sách.

Lận Thiên Trùng vừa nghe, nhất thời cảm thấy dở khóc dở cười.

Hắn phát hiện mình đã xem thường Sở Hành Vân. Đối phương chỉ cần nói vài ba lời liền đem câu chuyện vòng trở về lúc đầu. Hơn nữa, Lận Thiên Trùng phát hiện không ngờ hắn lại bị thuyết phục, bắt đầu có chút hiếu kỳ với Sở Hành Vân.

Trong lúc suy tư, Lận Thiên Trùng thử mở cuốn sách kia ra xem. Bên trong cuốn sách có ghi lại một phương pháp thổ tức, số lượng chữ khá nhiều, có tận mấy ngàn chữ. Trải qua chăm chú quan sát một phen, đôi mắt hắn càng ngày càng tràn ngập vẻ kinh ngạc.

-Cái phương pháp thổ tức này có thể điều trị kinh mạch quanh thân, đồng thời hoàn mỹ phối hợp với linh dược trân quý như Bàn Nhược Linh Thảo. Trước tiên, Lận tiền bối có thể tu luyện thử vài ngày, nếu như có hiệu quả thì người có thể tới Lăng Tiêu Vũ Phủ tìm ta. Đến lúc đó, chúng ta lại nói chuyện kỹ càng hơn.

Sở Hành Vân mở miệng mỉm cười, tựa hồ áp lực quanh thân đã không còn, cảm giác thân thể trở nên nhẹ nhàng.

Lận Thiên Trùng thu quyển sách vào nhẫn trữ vật, đôi mắt lóe lên tinh quang, hỏi:

-Tiểu tử, cái phương pháp thổ tức này tựa như là chuyên môn chuẩn bị cho ta. Lẽ nào trước đây thật lâu thì ngươi có tính toán, muốn tìm ta bóng dáng của ta?

Là siêu cấp cường giả Niết Bàn Cảnh ngũ trọng, ánh mắt Lận Thiên Trùng rất cao, liếc mắt một cái lền thấy ngay chân tướng một cách rõ ràng.

-Không sai.

Sở Hành Vân cũng không giấu diếm đi mà thẳng thắn đáp:

-Từ trước lúc ta đi tới Hoàng Thành thì nghĩ ra tất cả rồi. Ta muốn tìm thân ảnh của Lận tiền bối, đồng thời giúp ngươi khôi phục ám thương, không chỉ là một cái phương pháp thổ tức này mà phương án trị liệu sau đó, ta cũng đã sớm chuẩn bị xong từ lâu.

-Khó trách ngươi có thể đem nhiều gia tộc, thế lực đùa bỡn trong lòng bàn tay. Tâm tư như vậy, ngay cả ta đều cảm thấy có chút mặc cảm nhưng như ngươi hết lòng giúp ta như vậy thì chắc hẳn là ôm mục đích nào đó đi.

Ánh mắt của Lận Thiên Trùng như độc xà, chăm chú ngắm nhìn vẻ mặt Sở Hành Vân.

-Nếu như ta nói ta chưa bao giờ ôm bất kỳ mục đích gì thì Lận tiền bối có tin hay không?

Sở Hành Vân hỏi ngược lại.

Lận Thiên Trùng ngay lập tức trả lời:

-Không tin.

-Nếu đã không tin thì vì sao ngươi lại còn muốn đặt câu hỏi?

Sở Hành Vân lại trả lời bằng một câu hỏi khiến Lận Thiên Trùng nhất thời ngây ngẩn cả người. Chốc lát sau, hắn đột nhiên há miệng phát ra một tiếng cười to, âm thanh truyền vang khắp cả một mảnh không gian.

-Có ý tứ, thật là thú vị.

Lận Thiên Trùng nhìn vẻ mặt tràn đầy tự tin của Sở Hành Vân, tiếng cười phát ra càng to, nói:

-Không nghĩ tới ở trong Lưu Vân Hoàng Tirều lại còn có người giống như ngươi, xem ra vừa rồi ta thực sự là nhìn lầm.

Lận Thiên Trùng thấy Sở Hành Vân mới chỉ có mười bảy tuổi nhưng tâm tính cùng khí phách của hắn thật sự là hiếm thấy trên đời, cho dù là năm đó hắn so với Sở Hành Vân thì cũng không bằng.

-Nếu ngươi đã có tự tin như vậy. Tốt lắm, ta sẽ tin tưởng ngươi một lần, năm ngày sau, ta sẽ đích thân đi đến Lăng Tiêu Vũ Phủ làm khách.

Lận Thiên Trùng cười nói. Giọng nói vừa dứt, thân ảnh của hắn lập tức biến mất không còn thấy tăm hơi.

Sở Hành Vân nhếch miệng cười, đồng dạng cũng xoay người rời nơi khỏi ngõ cụt tăm tối này.

Trên đường trở về Lăng Tiêu Vũ Phủ, hắn nhất thời cảm thấy cả người tinh thần phấn chấn, tâm tình sung sướng.

Thật ra Sở Hành Vân định sưu tầm xong tất cả linh tài chữa thương, sau đó đi bái phỏng Lận Thiên Trùng. Trăm triệu lần không nghĩ tới, hắn lại có thể ở tại đấu giá hội gặp được Lận Thiên Trùng.

-Quả nhiên giống như lời đồn nói, Lận Thiên Trùng trời sinh tính phóng khoáng, không câu nệ bất kỳ tiểu tiết gì. Có thể giao hảo cùng nhân vật như vậy, thật sự là một niềm vui lớn trong cuộc đời, xem ra ta phải sớm chuẩn bị kỹ càng, tranh thủ năm ngày sau đem Lận Thiên Trùng buộc vào bên người.

Sở Hành Vân bày mưu nghĩ kế ở trong lòng, bất tri bất giác liền về tới động phủ của mình.

Mới vừa bước vào đình viện, hắn liền ngửi thấy được một mùi thơm như có như không của đan dược.

Bên trong phòng luyện đan, mười tên Luyện Đan Sư đã bắt đầu luyện chế đan dược. Tần Vũ Yên đứng ở giữa, chăm chú quan sát tất cả bọn họ, thỉnh thoảng còn đưa ra chỉ đạo, tránh cho xảy ra vấn đề gì.

-Ngươi đã trở về.

Vừa thấy Sở Hành Vân, Tần Vũ Yên chậm rãi đi tới chỗ hắn.

-Không hổ là kỳ tài Luyện Đan Sư tiếng tăm lừng lẫy trong Hoàng Thành, mỗi một cái ý kiến đưa ra đều sâu sắc như vậy, thật là làm cho ta mở rộng tầm mắt.

Sở Hành Vân giả vờ sợ hãi thốt lên nhằm trêu ghẹo Tần Vũ Yên một phen.

Hai gò má Tần Vũ Yên ửng đỏ, giọng nói trách cứ vang lên:

-Ngươi cũng không cần chọc ghẹo ta. Nếu không phải ngươi đã sớm giảng giải điểm trọng yếu trong những đan phương này cho ta thì chỉ bằng công phu ba chân mèo quào của ta đây, chớ nói chỉ đạo người khác, sợ rằng ngay cả phôi đan đều không luyện chế được.

Lời này của nàng không giả.

Những đan phương mà Sở Hành Vân đưa ra, tất cả đều là cực phẩm trong cực phẩm, độ khó luyện chế rất lớn, không phải tầm thường Luyện Đan Sư có thể luyện chế được. Nhưng cũng vì nguyên nhân chính là như vậy, Tần Vũ Yên mới có thể tràn ngập lòng tin.

Chờ sau khi một lô đan dược này được luyện chế xong, đẩy vào trong thị trường tuyệt đối sẽ đưa tới sóng to gió lớn!

-Cha, sao ngươi lại tới đây?

Đột nhiên, Tần Vũ Yên thốt lên một câu. Dưới ánh mắt chăm chú của hai người, Tần Thiên Vũ mặc một bộ áo bào trắng chậm rãi đi vào phòng luyện đan.

Trải qua mấy ngày tĩnh dưỡng, Tần Thiên Vũ đã hoàn toàn khôi phục lại thực lực, trên người không còn bộ dáng suy yếu. Hiện tại, hắn đang trông coi toàn bộ hoạt động của thương hội, ngày thường rất ít khi xuất hiện tại đây.

-Hiện tại, tất cả mọi thứ đã chuẩn bị xong, chỉ kém lô đan dược này nữa, ta đương nhiên phải quan tâm nhiều một chút.

Tần Thiên Vũ nhìn liếc chung quanh, giọng nói có chút thoả mãn. Sau đó, hắn quay đầu nhìn về phía Sở Hành Vân, trên bàn tay liền xuất hiện một quả kim sắc lệnh bài.

-Sở công tử, trải qua điều tra, ta có thể xác định, cái lệnh bài này đích thật là đến từ Lưu Vân Hoàng Tộc, tên là Lưu Vân Thiết Lệnh. Người sỡ hữu lệnh bài này không chỉ có nhiều đặc quyền trong hoàng cung, còn có thể tùy ý ra vào cấm địa hoàng cung.

Vẻ mặt Tần Thiên Vũ vừa có chút không giải thích được, tiếp tục nói:

-Nhưng căn cứ theo hiểu biết của ta thì chỉ có Lưu Vân Thiết Vệ mới có thể có được Lưu Vân Thiết Lệnh. Mỗi một cái Lưu Vân Thiết Lệnh được phát ra đều phải trải qua sự suy xét cực kỳ kỹ lưỡng, độ khó cực cao. Loại tình huống trực tiếp dành tặng cho ngươi thì ta còn là lần đầu tiên trông thấy.

Dịch giả : lushi

Biên : Mei_hnmn

Team dịch : Vạn Yên Chi Sào

Nguồn : truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch