Nghe nói như vậy, Tần Vũ Yên cũng liên tục gật đầu.
Lưu Vân Thiết Vệ chính là cận vệ của hoàng tộc. Thực lực không chỉ cường hãn, mà đối với hoàng tộc tuyệt đối trung thành, bằng không cũng sẽ không thể nhận được quyền lợi tùy ý ra vào cấm địa hoàng cung.
-Người có thể xuất ra Lưu Vân Thiết Lệnh nhất định phải là người hoàng tộc, hơn nữa địa vị cũng không phải thấp. Nhưng vị lão giả kia tại sao lại hạ mình ẩn dấu ở đấu giáhội? Việc này cũng thật là cổ quái.
Tần Vũ Yên càng nghĩ càng khó hiểu.
Đúng như Tần Vũ Yên nghĩ, hội đấu giá có thể nói là nơi ngư long hỗn tạp, nhưng theo lý mà nói thì người của hoàng tộc tuyệt đối không tham dự trong đó.
-Cái này thì có gì kỳ quái đâu.
Sở Hành Vân tùy ý nói:
-Tên lão giả kia đương nhiên là đang nằm vùng ở hội trường đấu giá, để có thể quan sát mọi người, một khi tìm được thí sinh thích hợp, thì trực tiếp cấp cho lệnh bài, muốn mượn cớ trở thành Lưu Vân Thiết Vệ để gặp mặt.
-Dù sao ta ở trong hội đấu giá tiện tay lấy được hai món võ học thánh giai cấp thấp, nếu đổi lại là người nào khác biết sợ rằng đều muốn mượn hơi ta. Xem ra tình cảnh hoàng tộc so với chúng ta tưởng tượng còn gian nan hơn.
-Hoàn cảnh hoàng tộc là việc hoàng tộc, chúng ta không cần phải để ý nhiều.
Sở Hành Vân tiện tay ném lệnh bài vào trong nhẫn trữ vật rồi chuyển qua hỏi:
-Tần gia chủ, ngươi biết nơi nào bên trong Hoàng Thành này có thể mua được Cửu Khiếu Thiên Thanh không?
-Cửu Khiếu Thiên Thanh!
Tần Thiên Vũ suy nghĩ một hồi, hậm hực nói:
-Vật đó có phải là linh tài ngũ phẩm đỉnh cấp chuyên dùng để tẩm bổ kinh mạch toàn thân không?
-Đúng là nó!
Tâm thần Sở Hành Vân hơi run, Cửu Khiếu Thiên Thanh này là vật mấu chốt để trị liệu cho Lận Thiên Trùng, trong vòng năm ngày hắn phải lấy được thì mới có thể ra tay chữa thương.
-Rất lâu trước đây ta có nghe nói qua loại linh tài này, nhưng bên trong Hoàng Thành có hay không, ta cũng không biết. Thế nhưng nếu là linh tài ngũ phẩm đỉnh cấp thì xem chừng rất khó mua, không thể nào trong một thời gian ngắn là có được.
Tần Thiên Vũ nói một cách chân thật.
Chưa nói đến việc trong Hoàng Thành có Cửu Khiếu Thiên Thanh hay không, cho dù có thì người nhất định phải là cường giả một phương nếu muốn lấy được từ trong tay họ, chỉ nghĩ đến thôi cũng đã thấy khó rồi.
-Lưu Vân Hoàng Triều nằm ở chỗ hẻo lánh của Bắc Hoang Vực, tài nguyên cực kỳ thiếu thốn, chính xác thì không ai đảm bảo được bên trong Hoàng Thành sẽ có Cửu Khiếu Thiên Thanh, lẽ nào ta thật sự phải ra ngoài một chuyến?
Sở Hành Vân vẫn biết ở nơi nào có thể mua được Cửu Khiếu Thiên Thanh, nhưng nếu đi trong lúc này thì không chỉ nguy hiểm mà còn tốn rất nhiều thời gian.
Muốn tìm được trong năm ngày, dường như không có khả năng.
Thấy sắc mặt Sở Hành Vân ngưng trọng, Tần Vũ Yên đột nhiên chen miệng nói:
-Kỳ thật ta cũng có một biện pháp trong khoảng thời gian ngắn có thể tìm được Cửu Khiếu Thiên Thanh.
-Biện pháp gì?
Sở Hành Vân lập tức hỏi.
-Ở trong Thiên Tiêu Điện, có một tấm bảng bằng ngọc bích, trên tấm bảng ngọc bích này có ghi chép rất nhiều nhiệm vụ, ngươi cũng có thể tự mình đăng nhiệm vụ sau đó nhờ những người khác hỗ trợ tìm kiếm Cửu Khiếu Thiên Thanh. Ngoài ra ngươi cũng có thể đăng lên trên nhiệm vụ đẳng cấp cao ở Hoàng Thành, cách này có thể tìm được tin tức Cửu Khiếu Thiên Thanh nhanh hơn, nhiệm vụ đẳng cấp càng cao thì thù lao càng lớn.
-Hơn nữa, người có thể tuyên bố nhiệm vụ đẳng cấp cao thì thân phận tuyệt đối không đơn giản nên có thể kiếm tin tức Cửu Khiếu Thiên Thanh nhanh hơn, thậm chí từ chính chủ nhân của Cửu Khiếu Thiên Thanh.
Tần Vũ Yên rất hiểu rõ thông tin của Lăng Tiêu Vũ Phủ nên lập tức đưa ra ý kiến của mình.
Sở Hành Vân cũng có chút tán thành, biện pháp như vậy so với chính mình không có cách nào thì vẫn tốt hơn.
-Đã như vậy, ta sẽ đi một chuyến tới Thiên Tiêu Điện, các ngươi tiếp tục ở lại chỗ này luyện chế đan dược, không nên để xảy ra sai xót.
Sở Hành Vân căn dặn một câu rồi lập tức sãi bước ra đình viện.
Lúc mới gia nhập Vũ Phủ, Diệp Hoan đã từng giới thiệu qua về Thiên Tiêu Điện, Sở Hành Vân còn có chút ấn tượng nên vẫn nhớ mang máng đường đi như thế nào.
Rất nhanh, hắn liền xuất hiện trước một tòa cung điện nguy nga.
Bên trong cung điện có ánh sáng dị thường tỏa ra. Trước cửa điện có một tấm bảng ngọc bích thật to, cao chừng ba trượng, mà ở trên những tấm bảng gỗ nhiệm vụ sắp hàng rậm rạp chằng chịt, không ít đệ tử Vũ Phủ tụ tập tại đây đang suy nghĩ nên chọn nhiệm vụ gì.
-Sở Hành Vân, tại sao người lại ở chỗ này?
Còn chưa bước vào Thiên Tiêu Điện, Sở Hành Vân đã nghe một giọng nói quen thuộc, không cần hắn quay đầu lại cũng biết người nói chuyện là đệ nhất mỹ nữ của Lưu Vân Hoàng Triều – Tuyết Khinh Vũ.
Hôm nay Tuyết Khinh Vũ mặc bộ cánh màu xanh lam, tóc dài buộc cao lên lộ ra khí chất giỏi giang, đang chậm lại đi lại, lập tức hấp dẫn không ít ánh mắc nóng bỏng. Phương diện này không chỉ có nam đệ tử mà ngay cả nữ đệ tử cũng có không ít ánh mắt tràn ngập vẻ ngưỡng mộ.
-Thật là khéo, chúng ta lại gặp mặt.
Sở Hành Vân cười chào hỏi, ánh mắt lướt qua Tuyết Khinh Vũ nhìn về phía sau của nàng.
-Ngươi đang tìm cái gì?
Tuyết Khinh Vũ nghi ngờ hỏi.
-Bên người Tuyết đại mỹ nữ có không ít hộ hoa sứ giả nên ta lúc nào cũng phải luôn luôn cảnh giác, dù sao không phải kẻ nào cũng dễ đối phó như Tô Trường Hưng.
Sở Hành Vân làm bộ ra vẻ nghiêm trọng.
Tuyết Khinh Vũ khẽ cười khanh khách nói:
-Con người ngươi rõ ràng khiến Tô Trường Hưng tức giận thổ huyết đến hôn mê như vậy hắn còn chưa sợ hay sao. Nhưng mà ngươi có thể yên tâm, trải qua sự tình lần trước thì không có mấy cái hộ hoa sứ giả nào dám tiếp xúc với ngươi.
Sở Hành Vân gia nhập Lăng Tiêu Vũ Phủ không lâu nhưng mỗi một việc hắn làm đều chấn động toàn thành.
Hiện tại, hầu như không ai dám đi trêu chọc Sở Hành Vân, bởi vì những kẽ đã trêu chọc hắn không chết thì cũng tàn phế, không ai có kết cục tốt đẹp, hậu quả cực kỳ thê thảm.
-Ngươi còn chưa bước vào cảnh giới Địa Linh Cảnh?
Sở Hành Vân nhìn thoáng đã xem thấu tu vi của Tuyết Khinh Vũ.
-Đã cảm ngộ đến âm sát khí, nhưng vẫn còn thiếu một điểm.
Khuôn mặt Tuyết Khinh Vũ có chút đỏ lên, lập tức di dời trọng tâm câu chuyện hỏi:
-Được rồi, ngày hôm nay ngươi đến Thiên Tiêu Điện làm gì?
Sở Hành Vân đem chuyện hắn cần Cửu Khiếu Thiên Thanh nói qua, sau khi Tuyết Khinh Vũ nghe xong thì suy tư một hồi lâu rồi nói:
-Loại linh tài này cực kỳ hiểm thấy, muốn tìm thì đúng là rất khó khăn, nếu ngươi muốn thu được tin tức Cửu Khiếu Thiên Thanh sợ rằng cũng không đơn giản, … ít nhất … cần phải hoàn thành nhiệm vụ địa cấp.
-Cái gì, phải là nhiệm vụ địa cấp?
Sở Hành Vân gãi đầu một cái
-Ngươi không phải là lần đầu tiên đi tới Thiên Tiêu Điện đó chứ?
Tuyết Khinh Vũ mở to hai mắt thấy Sở Hành Vân hậm hực gật đầu, nhất thời không ngẫn người rồi nói:
-Nhiệm vụ trong Thiên Tiêu Điện, có thể phân chia thành bốn đẳng cấp Thiên, Địa, Huyền, Hoàng. Cửu Khiếu Thiên Thanh là linh tài ngũ phẩm đỉnh cấp, giá trị giống như công pháp thánh giai, muốn nhận được tin tức thì thấp nhất phải là nhiệm vụ địa cấp.
-Thì ra là thế.
Sở Hành Vân rốt cuộc cũng hiểu rõ.
Chỉ thấy ánh mắt của hắn nhìn về tấm bảng ngọc bích lần thứ hai, duỗi tay một cái trực tiếp lấy một tấm bảng gỗ màu đen được treo ngay ngắn trên đó xuống hỏi:
-Tấm bảng gỗ có nhiệm vụ này được treo trên cao nhất, có phải đó là nhiệm vụ thiên cấp?
Sở Hành Vân cũng không rõ ràng lắm quy củ của Thiên Tiêu Điện, trong lòng có rất nhiều nghi hoặc.
Nhưng mà, lời hắn mới vừa nói này, khiến Thiên Tiêu Điện rộng lớn đang ồn ào náo nhiệt này nhất thời trở nên yên lặng như tờ, tất cả mọi người đều trợn to hai mắt nhìn về phía hắn, nét mặt xen lẫn mấy phần vui vẻ.