Sở Hành Vân không biết chuyện gì xảy ra, chỉ cảm thấy trên tấm bảng gỗ đen nhánh tản mát ra loại khí tức, lượn lờ trên thân lệnh bài, giống như tạo thành một sự cộng minh.
- Lần này sợ rằng có phiền toái rồi.
Tuyết Khinh Vũ tràn đầy vẻ cười khổ nói:
- Ở bên trong Thiên Tiêu Điện, mỗi một cái nhiệm vụ trên tấm bảng gỗ đều rất rõ ràng, nếu như tháo xuống tấm bảng gỗ ghi nhiệm vụ tương đương với việc ng đống ý tiếp nhận nhiệm vụ này.
- Mặt khác ngươi nói không sai, tấm bảng gỗ nhiệm vụ trong tay ngươi đại biểu cho nhiệm vụ thiên cấp, hơn nữa còn là nhiệm vụ thiên cấp khó khăn nhất bên trong Thiên Tiêu Điện.
- Bình thường nhiệm vụ thiên cấp là khó như lên trời, ta nghe nói nhiệm vụ này tồn tại vài chục năm, không có người có thể giải quyết được, lần này có trò hay để coi rồi.
- Nhiệm vụ công bố ở Thiên Tiêu Điện, bất kể là đệ tử hay trưởng lão đều có thể tiếp nhận, từ đó mà nói, ngay cả trưởng lão của Vũ Phủ đều khó có thể hoàn thành hạng nhiệm vụ này, cho nên nó mới treo ở chóp đỉnh Ngọc Bích.
- Từ lúc Sở Hành Vân tiến vào Lăng Tiêu Vũ Phủ cho tới nay đã làm hết việc này đến việc khác gây ra oanh động, lần này cuối cùng cũng phải chịu thiệt thòi.
Vũ Phủ đệ tử tại chỗ đó cũng lấy ánh mắt tò mò, thậm chí ngay cả không ít trưởng lão đều bị hấp dẫn, tất nhiên bọn họ cũng đều biết đến tấm bảng gỗ nhiệm vụ đen nhánh này, ôm tâm tư xem náo nhiệt.
- Hạng nhất nhiệm vụ mà thôi, có gì đáng để ngạc nhiên như vậy.
Thấy đám người náo loạn, Sở Hành Vân tức giận nói.
- Nhiệm vụ bình thường chắc chắn sẽ không ồn ào đến như vậy, nhưng nhiệm vụ thiên cấp thì lại khác.
Tuyết Khinh Vũ nóng nảy lên tiếng, giải thích:
-Nếu là nhiệm vụ thiên cấp thì nhất định trên tấm bảng gỗ sẽ có khảo nghiệm, nếu như thông qua khảo nghiệm, đại biểu ngươi có tư cách tiếp nhận nhiệm vụ, ngược lại không thông qua khảo nghiệm sẽ bị phạt diện bích một tháng.
- Diện bích?
Sở Hành Vân chân mày nheo lại, Lăng Tiêu Vũ Phủ cũng quá nhiều quy củ, chỉ là tiếp nhận nhiệm vụ thôi mà lại phức tạp như vậy, còn đặc biệt thiết lập trừng phạt.
- Mỗi một hạng nhiệm vụ thiên cấp đều có ý nghĩa sâu nặng ảnh hưởng đến toàn bộ Vũ Phủ. Vũ Phủ đặc biệt đặt ra khảo nghiệm dùng để phòng ngừa đệ tử đầu cơ trục lợi, làm qua loa.
- Thật ra thì đều tại ta không có giải thích rõ ràng với ngươi trước.
Tuyết Khinh Vũ có chút tự trách, nàng ngay từ đầu nên nói rõ ràng những thứ này với Sở Hành Vân.
- Không thể trách ngươi, là ta vội vàng thôi.
Sở Hành Vân lên tiếng an ủi, tâm lý có chút phiền não.
Với hắn mà nói, diện bích một tháng không coi là cái gì, chẳng qua là khoảng thời gian này, thương hội mới được thành lập, nếu như không có hắn chủ trì đại cuộc khó tránh khỏi sẽ xuất hiện hỗn loạn.
Mặt khác, năm ngày sau Lận Thiên Trùng sẽ đích thân tới Lăng Tiêu Vũ Phủ tìm hắn.
Nếu như Sở Hành Vân bị phạt diện bích, hắn không chỉ không có cách nào tìm được Cửu Khiếu Thiên Thanh, thậm chí sẽ còn đưa tới sự bất mãn của Lận Thiên Trùng, khiến cho bước đầu của cả kế hoạch bị loạn.
- Khảo nghiệm này ta nhất định phải thông qua, nếu không sẽ rất là phiền toái.
Sở Hành Vân trên mặt hiện ra vẻ kiên định, lập tức đem linh lực kích hoạt hoàn toàn ngọc bài nhiệm vụ.
Ông một tiếng!
Chỉ thấy nhiệm vụ ngọc bài run rẩy, rồi sau đó, trước mặt Sở Hành Vân xuất hiện một đạo đồ án tối tăm khó hiểu, ở bên cạnh đồ án còn đặc biệt viết một đoạn văn.
- Trận này được đặt tên là Tam Huyễn Linh Xà Trận, là linh trận huyền ảo truyền thừa từ viễn cổ đến nay, chỉ cần tìm ra ba mươi mốt cái mắt trận là hoàn thành khảo nghiệm.
Sở Hành Vân thấp giọng đọc, biểu hiện trên mặt đột nhiên chậm lại, trong lòng kinh ngạc nói :
- Tam Huyễn Linh Xà Trận này từ khi nào lại biến thành viễn cổ linh trận, hơn nữa tâm trận của Tam Huyễn Linh Xà Trận tổng cộng có ba mươi ba đạo, chắc chắn không phải ba mươi mốt đạo.
Huyền Thanh Vũ Hoàng trong Thập đại Vũ Hoàng, là tử địch đối đầu của Sở Hành Vân, hai người tranh đấu gần trăm năm, một lời không hợp liền sẽ ra tay đánh nhau, tư đấu mấy ngày mấy đêm.
Huyền Thanh Vũ Hoàng tinh thông trận pháp chi đạo, nhất niệm có thể dễ dàng bố trí mấy trăm đại trận, thành tựu kinh người, Sở Hành Vân đối với hắn vừa là địch cũng vừa là bạn, cho nên hiểu biết nhiều về trận pháp trong thiên hạ.
Tam Huyễn Linh Xà Trận này, hắn từng tận mắt thấy Huyền Thanh Vũ Hoàng thi triển qua, đối với mỗi một đạo trận văn tâm trận đều vô cùng quen thuộc.
Chỉ có cường giả bước vào Thiên Linh Cảnh mới có thể bố trí Linh Trận Ngũ Phẩm, hơn nữa Tam Huyễn Linh Xà Trận này biến hóa khó lường, cũng khó trách bên trong Lăng Tiêu Vũ Phủ không người có thể giải đáp.
Sở Hành Vân nghĩ tới đây, không còn lo lắng nữa.
Đám người chung quanh im lặng không lên tiếng, bình tĩnh nhìn linh trận phức tạp này, trong lòng kinh hãi không thôi, một linh trận như thế đừng nói tìm tâm trận, cho dù nhìn thẳng vào bọn họ cũng cảm giác con mắt bị mờ đi.
- Lại là trận pháp, điều này còn hơi tốt một chút.
Tuyết Khinh Vũ nhẹ nhàng thở phào, ở trong rừng rậm sương mù, Sở Hành Vân rất dễ dàng liền phá giải Thiên Tỏa Mê Vụ Trận, Tam Huyễn Linh Xà Trận này nhìn qua phức tạp rất nhiều, nhưng tóm lại vẫn có chút hy vọng.
Nàng khôi phục vẻ mặt bình thường, khẽ nhếch miệng, định khích lệ một phen thì thấy Sở Hành Vân đưa ngón tay hướng về phía Tam Huyễn Linh Xà Trận nhẹ nhàng gõ, tốc độ cực nhanh hầu như không cần phải suy nghĩ.
Sở Hành Vân chỉ ra điểm thứ ba mươi mốt, tấm bảng gỗ trong tay hắn run rẩy, một ánh sáng đen nhánh bay lên, như sóng nước tràn ra bao phủ ở cả Thiên Tiêu Điện.
- Không phải là hồng quang đại biểu trừng phạt, chẳng lẽ Sở Hành Vân đáp đúng?
- Điều này sao có thể, mười mấy năm qua chưa bao giờ có người nào thông qua khảo nghiệm, còn hắn thì nhẹ nhàng thông qua.
Đám người tại chỗ toàn thân run rẩy, dùng sức xoa xoa cặp mắt mình, không thể tin được một màn trước mắt.
Kèm theo âm thanh của mọi người, ngón tay của Sở Hành Vân vẫn không ngừng, trên Tam Huyễn Linh Xà Trận gõ nhẹ một chút hai cái.
Mỗi lần gõ, tấm bảng gỗ đen nhánh liền run rẩy một lần bắn ra một đạo hắc quang.
Ba tia hắc quang, quanh quẩn ở bầu trời Thiên Tiêu Điện, không ngừng đan xen chiếu sáng tứ phương, liền giống như là phá phong mà ra.
Ba tia quái xà hắc quang, phát ra âm thanh lạnh lẽo.
- Híz-khà zz Hí-zzz.
Màn này làm rung động cả Lăng Tiêu Vũ Phủ.
Tất cả đệ tử và trưởng lão đều ngẩng đầu nhìn lên ba tia quái xà hắc quang, đồng thời cảm thấy toàn thân rợn cả tóc gáy, có thể cảm nhận được một khí tức sát phạt hạ xuống làm cho thể xác và tinh thần sợ hãi.
Cùng lúc đó, bên trong Chấp Pháp Điện
Thiết Vô Tâm xử lý xong tất cả mọi chuyện, hai tay xoa nhẹ huyệt Thái dương, than thở:
- Tên Sở Hành Vân này, từ lúc tiến vào Lăng Tiêu Vũ Phủ chưa có làm chuyện gì tốt đẹp, hắn rõ ràng đã đắc tội Lý gia cùng Tô gia, lần này còn dẫn đến La gia, thật là làm cho người khác không khỏi lo lắng!
Nghĩ đến đây, Thiết Vô Tâm càng có cảm giác bất đắc dĩ, đang chuẩn bị nghỉ ngơi bỗng nhiên nhẫn trữ vật truyền tới âm thanh run rẩy.
Tâm niệm vừa động, trong tay Thiết Vô Tâm xuất hiện một tấm bảng gỗ đen nhánh, phía trên tán phát ra nhiều tầng hắc quang.
- Thời gian dài như vậy, rốt cuộc cũng có tiểu gia hỏa dám tiếp nhận cái nhiệm vụ thiên cấp này, không biết lần này có thể mở ra bao nhiêu tâm trận.
Thiết Vô Tâm cười ha ha nói, đem linh lực đưa vào chính giữa tấm bảng gỗ đen nhánh.
Ong ong ong!
Tấm bảng gỗ đen nhánh dường như có được phản ứng, nó run rẩy càng ngày càng lợi hại, từng tia ánh sáng bắn ra, bên trong chấp pháp điện giống như xuất hiện vô số ngôi sao chói mắt.
Mười tia!
Hai mươi tia!
Ba mươi tia!
Ba mươi ba tia!
Khi một tia ánh sáng nhạt cuối cùng nở rộ, tấm bảng gỗ đen nhánh phát ra âm thanh răng rắc, đến cuối cùng rơi xuống đất, trực tiếp nát bấy làm cho Thiết Vô Tâm miệng không còn cách nào khép lại, kinh ngạc không nói nên lời.