Rời khỏi Chấp Pháp Điện, cước bộ của Tuyết Khinh Vũ vẫn gấp gáp như trước, cũng không hề nhìn lại mà nhanh chóng đi về phía trước.
Sở Hành Vân thấy bộ dạng của nàng liền buồn cười nói:
- Người táy máy tay chân rõ ràng là ta, nhưng vì sao ta vẫn cảm thấy ngươi so với ta còn chột dạ hơn?
- Nếu như ngươi không kéo ta xuống nước (kéo theo) thì ta đâu cần phải như vậy?
Tuyết Khinh Vũ tức giận trả lời.
- Vừa rồi Thiết trưởng lão đã tỉ mỉ kiểm tra qua rồi mới xác định là ta đã hoàn thành nhiệm vụ, đồng thời những trưởng lão khác cũng đã thông qua, chuyện xảy ra sau giây phút đó sẽ không còn liên quan đến ta và ngươi nữa.
Sở Hành Vân khoát tay áo, ra vẻ nói:
- Huống chi, cho dù Thiết trưởng lão bọn họ có truy cứu cũng sẽ không phạt nặng, nhiều nhất chỉ cấm đoán một đoạn thời gian; dù sao bây giờ ngươi đã bước vào Địa Linh Cảnh, địa vị hoàn toàn khác trước.
- Ngươi người này, thủ đoạn thật đúng là nhiều!
Nghe Sở Hành Vân phân tích, Tuyết Khinh Vũ có cảm giác hơi mông lung.
Ở trong mật thất, Sở Hành Vân dùng kiếm chém mắt trận, nhất cử nhất động tiêu sái không thể diễn tả được, khiến cho nàng có cảm giác đang ngước nhìn một vị cường giả vô thượng khiến tâm thần say mê.
Mà lúc này, Sở Hành Vân giải thích rằng từ lúc tiếp nhận nhiệm vụ đến bây giờ, mỗi một bước đi hắn đều đã suy tính kĩ lưỡng giống như lão yêu quái đã sống cả ngàn năm.
Hai loại cảm giác này hoàn toàn bất đồng khiến cho Tuyết Khinh Vũ khó có thể giữ bình tĩnh, nhất thời nàng không biết phải nói thế nào cho phải.
Sở Hành Vân nhìn sắc trời một chút, tiếp tục nói:
- Thời gian cũng đã muộn, ta còn có việc phải làm nên rời đi trước, ngươi vừa bước vào Địa Linh Cảnh tốt nhất không nên gấp gáp hấp thu âm sát khí, điều quan trọng nhất lúc này là phải củng cố tu vi của mình.
Nói xong, Sở Hành Vân xoay người rời đi, cước bộ nhanh chóng chạy về nơi ở của mình.
Tuyết Khinh Vũ nhìn theo bóng lưng của Sở Hành Vân, nàng cũng không có lập tức rời đi mà vẫn lẳng lặng đứng tại chỗ, trong đôi mắt đẹp long lanh giống như có gợn nước lưu chuyển, tinh thần vất cả lắm mới bình tĩnh được giờ lại bắt đầu xao động.
Nơi ở của Sở Hành Vân cách Chấp Pháp Điện không xa, dưới tốc độ nhanh nhất chỉ một lát hắn đã về tới nơi.
Vừa mới bước vào nhà thì hắn đã ngửi thấy mùi thơm nộng đậm từ đan dược. Bên trong đình viện tràn đầy thiên địa linh lực, cho dù tùy ý hô hấp đều có thể cảm giác cả người sảng khoái.
- Chủ nhân, người đã trở về!
Bên trong đình viện bước ra một bóng người, hắn vừa thấy Sở Hành Vân liền vội vã đi tới.
Sở Hành Vân nhẹ nhàng cười, chậm rãi đi về phía trước, đột nhiên ánh mắt của hắn co lại, kinh ngạc nói:
- Diêm Độc, không ngờ ngươi đã bước vào Địa Linh Cảnh tam trọng?
Diêm Độc đầu tiên là khom người, sau đó đáp:
- Đây đều là vì chủ nhân đã ban cho ta Minh Hàn Cổ Độc, sau khi ta hoàn toàn thôn phệ thì tu vi liền tăng vọt hai cấp, ngay cả Thôn Độc Quyết cũng gần đạt tới viên mãn.
Sở Hành Vân nhíu nhíu mày, trầm giọng nói:
- Minh Hàn Cổ Độc chính là kỳ độc hiếm thấy, sau khi được ta rèn luyện lại thì độc tính đã hoàn toàn được kích phát, dựa theo ta tính toán thì nếu ngươi có thể đem toàn bộ độc tính hấp thu thì có thể tu luyện Thôn Độc Quyết tới viên mãn, đồng thời bước vào Địa Linh Cảnh tứ trọng.
Sắc mặt Diêm Độc lập tức biến đổi, sợ hãi nói:
- Là Diêm Độc ngu dốt, đã phụ kỳ vọng của chủ nhân.
Mới năm ngày mà tu vi đã tăng vọt hai cấp, đồng thời sắp tu luyện Thôn Độc Quyết tới viên mãn, chút thành tựu này đã khiến Diêm Độc có chút đắc chí, cảm thấy rất là tự hào.
Nhưng trải qua những lời Sở Hành Vân vừa nói, Diêm Độc không còn có vẻ mừng rỡ mà trái lại có chút xấu hổ, thì ra mình vẫn xa xa không đạt được kì vọng của Sở Hành Vân!
- Trên con đường tu luyện, vội vã chính là tối kỵ, trong khoảng thời gian này ngươi nên chăm chú tĩnh tu, quan trọng nhất là phải đem Minh Hàn Cổ Độc toàn bộ thôn phệ, ta không muốn lại nhìn thấy tình huống này một lần nữa.
Sở Hành Vân trầm giọng nói khiến Diêm Độc sợ hãi run lên, vội vàng gật đầu đáp lại.
Cuộc đối thoại giữa hai người đưa đến sự chú ý của những người còn lại.
Không bao lâu, đám người Tần Vũ Yên, Cố Thanh Sơn và Tần Thiên Vũ đều đi ra, trên mặt mang theo vẻ vui mừng.
- Nghe nói ngươi tiếp nhận nhiệm vụ thiên cấp được cho là khó nhất, tình huống thế nào rồi?
Tần Vũ Yên cười híp mắt đi tới trước người Sở Hành Vân, ngày đó trên bầu trời Thiên Tiêu Điện xuất hiện dị tượng kinh động cả Lăng Tiêu Vũ Phủ nên nàng tự nhiên cũng nghe được một ít tin đồn.
- Nhiệm vụ hoàn thành cũng khá thuận lợi.
Sở Hành Vân không có nói khoác, hắn làm ra biểu tình tùy tiện, thấp giọng hỏi:
- Trong khoảng thời gian ta rời đi, cả thương hội chuẩn bị tới đâu rồi?
Tần Vũ Yên nói:
- Yên tâm, mọi thứ vẫn dựa theo kế hoạch mà tiến hành, Sở Hổ đã bắt đầu kiểm tra cửa hàng, chỉ cần mấy ngày nữa, chờ đan dược chuẩn bị ổn thỏa là có thể chính thức ra tay.
- Việc liên quan tới các thương hội lớn trong Hoàng Thành, ta đều đã phái người âm thầm lẻn vào. Mặc kệ bọn họ có bất kì động tĩnh gì ta đều sẽ là người đầu tiên biết được.
Tần Thiên Vũ bổ sung một câu, hắn ở trên thương trường lăn lộn vài chục năm, đối với các phương diện của thương hội vô cùng quen thuộc nên sớm đã có chuẩn bị.
- Tốt lắm, mọi thứ cứ theo kế hoạch mà làm.
Nghe xong những thứ này, Sở Hành Vân rốt cục yên tâm bỏ xuống tảng đá trong lòng, hắn quan sát tình hình xung quanh một chút thì cảm thấy kì quái hỏi:
- Lạc Lan đâu rồi? Tại sao không thấy nàng ấy?
- Sau khi Lạc Lan dùng Ngũ Thải Tuyết Liên liền nhanh chóng bế quan khổ tu, tính đến nay đã là ngày thứ năm rồi.
Tần Vũ Yên suy nghĩ một chút rồi nói, mấy ngày nay chạy đông chạy tây nên nàng không có để ý đến Lạc Lan.
Sở Hành Vân suy tư trong chốc lát, sau đó hắn nhanh chóng đi về khu vực tu luyện của Lạc Lan.
Hắn mở toang cửa phòng, từng đạo ánh sáng xanh êm ái không báo trước tràn ra, khi tiếp xúc với đạo ánh sáng này liền cảm thấy cơ thể tràn ngập sinh cơ, có cảm giác dễ chịu khó thể dùng từ ngữ để diễn tả.
Sở Hành Vân tự nhiên cũng có loại cảm giác này, hắn ngưng mắt nhìn liền phát hiện Lạc Lan đang ngồi xếp bằng ở trung tâm mật thất, ở gần thân thể nàng xuất hiện một đóa hoa sen màu xanh, cánh hoa mềm nhẹ, những đạo ánh sáng xanh chính là từ đây phát ra.
Tần Thiên Vũ kinh hãi nói:
- Đóa hoa sen này nhìn thật quen mắt, hình như khá giống với võ linh Cửu Tinh Thụy Liên của Lạc Lan.
Nghe vậy, Sở Hành Vân trong lòng cảm thấy kinh hãi.
Hắn vươn tay nhẹ nhàng chạm vào đóa hoa sen màu xanh, nhất thời một luồng sinh cơ dũng mãnh phóng ra hóa thành một lớp sương, đem thân thể Lạc Lan bao bọc lại giống như đang bảo vệ nàng.
- Sở đại ca, còn có mọi người, các ngươi vì sao lại vào đây?
Lúc này, Lạc Lan bỗng tỉnh lại, nàng thấy trên mặt tất cả mọi người tràn ngập kinh hãi, chớp mắt một cái tràn đầy ngây thơ cùng khó hiểu.
- Lạc Lan, đóa hoa sen màu xanh này là cái gì vậy?
Sở Hành Vân lập tức hỏi, hắn kinh ngạc phát hiện đóa hoa sen màu xanh này là do sinh cơ ngưng tụ thành.
Lạc Lan lắc đầu trả lời:
- Muội cũng không rõ ràng lắm chuyện gì đã xảy ra, lúc đầu sau khi muội ăn vào Ngũ Thải Tuyết Liên thì võ linh của muội tự động xuất hiện, nó không chỉ hoàn toàn luyện hóa đóa tuyết liên mà còn đem cổ lực lượng khổng lồ phóng ra bên ngoài, cuối cùng biến thành đóa hoa sen này.
Sở Hành Vân bị lời nói của Lạc Lan làm cho sợ hãi.
Ngũ Thải Tuyết Liên chính là linh tài ngũ cấp đỉnh phong, lấy tu vi của Lạc Lan thì một khi ăn vào cũng tốn ít nhất một tháng mới có thể luyện hóa hấp thu, nhưng võ linh Cửu Tinh Thụy Liên lại đột nhiên xuất hiện, sau đó lập tức luyện hóa đóa Ngũ Thải Tuyết Liên.
Không chỉ có vậy, Cửu Tinh Thụy Liên còn lưu trữ tất cả sinh cơ, sau đó ngưng tụ thành đóa hoa sen màu xanh này, lơ lửng xung quanh thân thể Lạc Lan khiến nàng trong lúc tu luyện đều có thể mỗi phút mỗi giây hấp thụ lực lượng sinh cơ tinh thuần.
- Võ linh Cửu Tinh Thụy Liên này thật quá nghịch thiên!
Biểu tình kinh ngạc hiện lên trên mặt của Sở Hành Vân, ngay cả người như hắn cũng nhìn không được mà than thở một tiếng.