Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 165: Lận Thiên Trùng Đến

Chương 165: Lận Thiên Trùng Đến




Đối với tiến hóa hình võ linh, ngay cả Sở Hành Vân sống gần ngàn năm cũng chưa từng thấy rõ. Hôm nay may mắn được chứng kiến, cuối cùng thì hắn cũng biết loại đến cùng loại võ linh này có bao nhiêu cường hãn cùng nghịch thiên.

Một gốc cây cấp linh tài ngũ phẩm đỉnh, nó không chỉ ngay lập tức luyện hóa, còn giúp Lạc Lan có thể tùy ý hấp thu bất cứ lúc nào. Thủ đoạn như vậy, ngay cả Sở Hành Vân cũng làm không được, trong lòng hắn nhất thời có chút hâm mộ Lạc Lan.

-Lạc Lan, hiện tại ta sẽ truyền cho ngươi một cái pháp môn thổ tức có thể làm cho tốc độ tu luyện của ngươi tăng lên mấy lần, ngươi cố gắng tập trung ghi nhớ.

Sở Hành Vân hít vào một hơi rồi chậm rãi mở miệng đọc:

-Thiên địa nhị khí, thủy tại trong tâm, trời là dương, đất là âm, tâm hóa âm dương lưỡng nghi, lấy thể thành tôn, thành trong cơ thể chi âm dương...

Giọng nói của hắn vang lên trong mật thất, mỗi một từ tựa như là thần chung trong mộ cổ, truyền tới tai mọi người vô cùng rõ ràng.

Lúc đầu, sắc mặt đám người Tần Thiên Vũ trở nên dại ra, sau đó nhanh chóng chuyển thành vẻ mừng rỡ như điên, kích động đến run cả người, vội vàng ngồi xếp bằng xuống, chăm chú cảm ngộ ảo diệu trong đó.

-Đúng là một pháp môn thổ tức huyền diệu!

Tu vi Tần Thiên Vũ cao nhất tại đây, đạt tới cảnh giới Địa Linh Cảnh ngũ trọng. Hắn dựa theo lời Sở Hành Vân bắt đầu vận chuyển linh lực, chỉ chốc lát sau liền cảm giác kinh mạch toàn thân đều tràn ngập sức sống, linh hải cũng phát ra âm thanh cộng hưởng.

Cái gọi là pháp môn thổ tức thật ra cũng không tính là công pháp hay võ học.

Nó càng giống như là một cái bí quyết, sau khi tập luyện liền có thể thay đổi phương thức hô hấp của võ giả. Mỗi một lần hít thở không chỉ có có thể hấp thu càng nhiều thiên địa linh lực hơn mà còn có thể tẩm bổ linh hải cùng kinh mạch quanh thân khiến nó cứng cáp hơn.

Diêm Độc cùng Cố Thanh Sơn liếc mắt nhìn nhau, hai người rất có ăn ý lấy ra giấy bút, bắt đầu nhanh chóng ghi chép xuống, thỉnh thoảng còn đối chiếu qua lại, xem xem có sai ở chỗ nào không, rất sợ bỏ sót chỗ nào đó.

Sở Hành Vân nói hơn nửa canh giờ thì mới dừng lại. Thấy trên khuôn mặt của Lạc Lan tỏ vẻ cái hiểu cái không, hắn liền nhẹ giọng nói:

-Hô hấp hay thổ nạp, chính là căn bản của việc tu luyện, ngày nào đó hiểu thấu bản chất của nó, ngươi liền có thể lĩnh ngộ toàn bộ tinh túy trong pháp môn thổ tức này.

Lời này của hắn không chỉ nói cho Lạc Lan, đồng thời cũng là nói với mọi người tại đây. Cái pháp môn thổ tức này, Sở Hành Vân cũng không có nghĩ tới che giấu, hoàn toàn đem tất cả truyền thụ cho mọi người bên cạnh hắn.

-Pháp môn thổ tức này ẩn chứa rộng lớn chân lý trong âm dương ngũ hành, sợ rằng ngay cả cường giả Âm Dương Cảnh đều thèm khát, ngươi cứ như vậy không chút nào bảo lưu truyền thụ cho mọi người, thật đúng là một kẻ dị loại!

Lúc này, một giọng nói già nua đột nhiên vang lên khiến tất cả mọi người cả kinh giật mình.

Men theo nơi phát ra âm thanh, ở bên ngoài mật thất đột nhiên xuất hiện một gã lão giả mặc bộ áo tang, hai tay chắp sau lưng, trên mặt hiện lên tiếu ý nhìn về phía Sở Hành Vân.

-Ngươi là người phương nào?

Diêm Độc cùng Cố Thanh Sơn cả kinh, lập tức che ở trước mặt Sở Hành Vân, trên người cơ hồ là đồng thời phóng xuất ra linh lực hùng hậu, gắt gao tập trung vào tên lão giả ở trước mắt này.

Nơi đây là Lăng Tiêu Vũ Phủ, lại càng là nơi đình viện riêng tư của Sở Hành Vân.

Nếu không có người cho phép thì dù là trưởng lão Vũ Phủ cũng đều không được tự ý xông vào. Nhưng tên lão giả này lại không chỉ xông vào, còn đột nhiên xuất hiện một cách quỷ dị, giống như là u linh vậy, vô ảnh vô hình.

Điều này làm cho Diêm Độc cùng Cố Thanh Sơn có chút lo lắng, đôi mắt như lưỡi dao sắc bén vậy chăm chú nhìn về phía trước, linh lực cùng khí tức cường giả địa Linh Cảnh tỏa ra cuồn cuộn không ngớt.

Cảm thụ được cổ uy áp hùng hậu, trên mặt áo tang lão giả không có có bất kỳ biểu lộ gì, hắn khẽ ngẩng đầu lên, trong cặp mắt vẩn đục kia đột nhiên lóe lên một đạo ánh sáng sấm sét.

Ông!

Phảng phất như là bị một cây búa vô hình đập vào người, hô hấp của hai người Diêm Độc cùng Cố Thanh Sơn cứng lại, trong tầm mắt, thân ảnh của tên lão giả kia đã không thấy đâu, thay vào đó chính là một tòa núi cao vạn trượng, tỏa ra khí tức khổng lồ, lóe lên kinh lôi chấn thiên khiến trong lòng bọn họ sinh ra một cảm giác nhỏ bé không gì sánh được.

Không chỉ có hai người bọn họ, ngay cả đám người Tần Thiên Vũ cũng giống như vậy, hô hấp ngừng lại, toàn thân đều trở nên cứng ngắc, không có biện pháp nhúc nhích nửa phần, chỉ có thể đưa mắt liếc nhìn.

-Mấy ngày không gặp, xem ra Lận tiền bối đã khôi phục không ít.

Sở Hành Vân cũng không bị cổ khí thế này ảnh hưởng, cực kỳ buông lỏng tiến lên, hơi ôm quyền với Lận Thiên Trùng.

Lận Thiên Trùng đột nhiên thu hồi khí tức, cười nói:

-Nhờ phúc của ngươi mà thân thể chuyển biến tốt lên một chút, ta đột nhiên đến đây lần này hẳn không có quấy rối ngươi đi?

-Tự nhiên không.

Sở Hành Vân bước sang một bên, dùng tay làm dấu mời, nói:

-Ở đây không tiện nói chuyện, xin mời Lận tiền bối đi theo ta.

Nói xong, Sở Hành Vân liền ất bước dẫn Lận Thiên Trùng đi về hướng mật thất tu luyện, giọng nói chậm rãi truyền đến trong tai Diêm Độc:

-Diêm Độc, không có mệnh lệnh của ta, bất cứ kẻ nào đều không được bước vào mật thất nửa bước.

Vâng!

Diêm Độc giật mình một cái, cũng không dám tiếp tục đưa mắt nhìn ánh mắt Lận Thiên Trùng, cúi đầu đáp.

Hắn sờ sờ trán của mình, nơi đó đã toát ra đầy mồ hôi lạnh. Dù cho Sở Hành Vân cùng Lận Thiên Trùng đã tiến nhập mật thất nhưng cả người hắn vẫn còn hơi run rẩy.

-Thực lực của tên lão giả này thật là kinh khủng, chỉ một cái liếc mắt liền có thể để ta có cảm giác như rơi vào vực sâu.

Giọng nói của Cố Thanh Sơn có vài phần sợ hãi. Ở thời khắc vừa rồi, hắn hầu như cho là mình đã chết.

-Ta đã từng thấy qua cường giả Thiên Linh Cảnh xuất thủ, nhưng so với người này cũng còn kém xa. Từ lúc nào mà Lưu Vân Hoàng Triều chúng ta lại xuất hiện một gã cường giả như vậy?

Tần Thiên Vũ có kiến thức rộng rãi, nhưng giờ phút này, hắn cũng không nghĩ ra lão giả kia là người phương nào.

-Chờ chút!

Bỗng, Tần Thiên Vũ trợn hai tròng mắt lên, kinh hô lên:

-Vừa rồi, Sở Hành Vân gọi tên lão giả kia là Lận tiền bối. Họ Lận, chẳng lẽ hắn là tuyệt thế cường giả thần bí nhất trong Lưu Vân Hoàng Triều từ trước tới nay—— Lận Thiên Trùng?

-Cái..cái gi! Điều đó không có khả năng! Ta nghe lời đồn nói lúc Lận Thiên Trùng trùng kích cảnh giới Niết Bàn Cảnh, vì không chịu nổi sự oanh kích của lôi kiếp đã ngã xuống tại chỗ, bỏ mình vài chục năm rồi. Sao hắn có thể là Lận Thiên Trùng được?

Diêm Độc vội vàng nói, trong giọng nói mang theo vẻ khó tin.

Trong Lưu Vân Hoàng Triều, tên Lận Thiên Trùng cơ hồ không người nào không biết.

Mặc dù hắn đã mai danh ẩn tích vài chục năm nhưng vẫn có người ghi nhớ ở trong lòng. Nhưng chính một gã cường giả truyền kỳ như vậy đột nhiên xuất hiện ở trước mắt, còn cùng Sở Hành Vân trò chuyện cười nói, chuyện này quả thực quá không chân thực.

-Lời đồn dù sao cũng chỉ là lời đồn, không ai tận mắt thấy Lận Thiên Trùng chết đi. Hơn nữa, ngoại trừ Lận Thiên Trùng ra, ta thực sự nghĩ không ra ai có thể có thực lực kinh khủng như thế, chỉ cần liếc mắt một cái liền khiến chúng ta có cảm giác như cái chết kề cận bên người.

Tần Thiên Vũ nhanh chóng làm ra phân tích, mỗi một câu từ đều tựa như là dùng hết tất cả khí lực.

Đoàn người ngây người như phỗng đứng tại chỗ, qua một hồi lâu vẫn không ai có thể nói ra thêm nửa câu.

Cùng lúc đó, bên trong mật thất tu luyện.

Sở Hành Vân đang giúp Lận Thiên Trùng kiểm tra thân thể, linh lực tinh thuần hóa thành từng sợi tủa ta như tơ nhện, lẻn vào trong kinh mạch quanh thân Lận Thiên Trùng, ngay cả lục phủ ngũ tạng cũng từ từ thâm nhập vào, thận trọng không bỏ sót bất cứ chỗ nào.

Lận Thiên Trùng lẳng lặng ngồi xếp bằng, đôi mắt tràn đầy tò mò đánh giá Sở Hành Vân, trầm mặc một hồi lâu, hắn liền mở miệng nói:

-Bây giờ, ta càng ngày càng thấy tò mò về ngươi.

-Lời này của Lận tiền bối là có ý gì?

Sở Hành Vân thu hồi linh lực lại, lên tiếng hỏi.

-Lúc ta vừa mới gặp mặt ngươi, tâm tính cùng thủ đoạn ngươi thể hiện ra đã làm cho ta cảm thấy kinh ngạc, nghĩ ngươi là trăm năm khó có được một tên thiên tài. Nhưng vừa nghe khẩu quyết ngươi mới truyền thụ cho bọn họ, ta đột nhiên phát hiện ra ngươi đối với bản chất tu luyện chi đạo so với ta còn muốn hiểu rõ hơn, cơ hồ là dùng một lời vạch ra hết, không có chút nào dông dài hay sai sót.

Hai mắt Lận Thiên Trùng toát ra tinh mang, tựa hồ muốn nhìn thấu Sở Hành Vân, lại hỏi một câu:

-Ta tìm đọc điển tịch thời thượng cổ, trong lúc vô ý từng thấy qua một cái vô thượng thần thông tên là đoạt xá có thể đoạt thân thể người khác biến thành của mình rồi sử dụng, từ đó không ngừng có sống sót từ đời này sang đời khác. Hãy thành thật trả lời ta, ngươi có phải là người đoạt xá sống lại hay không?

Dịch giả : lushi

Biên : Mei_hnmn

Team dịch : Vạn Yên Chi Sào

Nguồn truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch