Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 166: Trọng Tố Kinh Mạch(1)

Chương 166: Trọng Tố Kinh Mạch(1)




Mỗi một câu Lận Thiên Trùng nói đều vô cùng nghiêm túc.

Tính đến giờ, hắn chỉ mới gặp Sở Hành Vân hai lần.

Lần đầu tiên, Sở Hành Vân chuẩn xác nói ra ám thương trên người của hắn, đồng thời đưa cho hắn một cái pháp môn thần bí giúp hắn trong vòng năm ngày ngắn ngủi liền hóa giải đau đớn, dằn vặt mà hắn phải chịu trong mấy chục năm qua.

Lần thứ hai, Sở Hành Vân đang truyền thụ chân lý pháp môn thổ tức cho mọi người, mỗi một từ, mỗi một câu đều có thể nói là sâu sắc chí lí khiến ngay cả bản thân Lận Thiên Trùng cũng dựa vào đó mà có cảm ngộ.

Hắn thực sự khó có thể tưởng tượng một gã thiếu niên mười bảy tuổi lại có kiến thức cùng kinh nghiệm như vậy cho nên mới có hoài nghi như vậy, cho rằng Sở Hành Vân là người dùng thần thông đoạt xá người khác sống lại.

-Lận tiền bối, nếu như ta thực sự biết được thần thông đoạt xá thì sao ta lại phải chọn một thân thể yếu đuối thế này, chẳng phải là ta nên trực tiếp đoạt xá thân thể của một tên yêu nghiệt thiên tài, việc này không phải quá dễ dàng sao?

Sau khi sửng sốt trong thoáng chốc, Sở Hành Vân có chút dở khóc dở cười đáp.

Lận Thiên Trùng nghĩ thấy lời của Sở Hành Vân cũng có đạo lý, nhưng lại hỏi:

-Vậy tại sao ngươi lại hiểu được nhiều công pháp võ học như vậy, còn có chân lý tu luyện ngươi vừa nói là từ đâu mà đến?

-Thiên hạ to lớn, tràn đầy huyền ảo vô thường. Ta có thể có những kiến thức cảm ngộ này là kỳ ngộ của ta, ngược lại là Lận tiền bối, một không sư môn, hai không sư tôn nhưng lại có thể tu luyện tới cảnh giới Niết Bàn Cảnh ngũ trọng, chỉ sợ kỳ ngộ ngươi gặp cũng không ít đi.

Sở Hành Vân đổi giọng đáp, đồng thời cười híp mắt nhìn Lận Thiên Trùng.

-Không muốn nói thì cũng thôi, hà tất phải nói lòng vòng như vậy. Cho dù ngươi nguyện ý nói, ta cũng không nhất định muốn nghe.

Lận Thiên Trùng hừ một tiếng, rồi lại tiếp tục nói:

-Vừa rồi đã kiểm tra qua cơ thể của ta, ngươi cũng nên nói ra điều kiện của ngươi đi?

-Nếu lận tiền bối không thích vòng vo, vậy thì ta liền nói thẳng. Điều kiện của ta rất đơn giản, ta chỉ cần Lận tiền bối bảo vệ ta trong năm năm là được.

Sở Hành Vân nói ra điều kiện của mình.

-Không được!

Lận Thiên Trùng không hề nghĩ ngợi, ngay lập tức cự tuyệt:

-Lận Thiên Trùng ta thành danh lâu như vậy, sao lại có thể làm một tên tiểu nô bộc bảo vệ ngươi! Điều kiện này, ta không chấp nhận.

Là cao thủ Niết Bàn Cảnh ngũ trọng, thực lực Lận Thiên Trùng đủ để khai tông lập phái, trở thành thế lực chưởng quản một phương. Muốn hắn thời thời khắc khắc bảo hộ Sở Hành Vân như một tên nô bộc, chớ nói là năm năm, cho dù nhất khắc thì hắn cũng không đồng ý.

-Lận tiền bối, ngươi hiểu lầm.

Vẻ mặt Sở Hành Vân vẫn bình thản, tiếp tục nói:

-Không phải là ta muốn cho ngươi trở thành nô bộc của ta, càng không phải là thời thời khắc khắc bảo hộ. Mà giống như là một khách khanh trong gia tộc, chỉ có lúc lúc ta gặp chuyện nguy hiểm đến tính mạng thì ngươi mới ra tay cứu giúp, ngoại trừ điểm này, ta sẽ không có bất kỳ yêu cầu nào khác đối với Lận tiền bối.

Ánh mắt Lận Thiên Trùng hơi ngưng trọng lại, trong lòng lập tức xuất hiện một chút động tâm.

Chỉ thấy hắn trầm ngâm một lát, sau đó mở miệng nói:

-Điều kiện này ta có thể tiếp thu nhưng trước hết, ngươi phải ra tay trị liệu cho ta. Nếu không có hiệu quả, tất cả đều chỉ là lời nói suông mà thôi.

-Điều này là đương nhiên.

Sở Hành Vân cười đáp, đồng thời ra hiệu cho Lận Thiên Trùng khoanh chân ngồi xuống.

Hắn nhẹ nhàng mơn trớn bàn tay, trên đó lập tức xuất ra một nhánh cây Cửu Khiếu Thiên Thanh, đồng dạng cũng khoanh chân ngồi xuống đối mặt với Lận Thiên Trùng, bắt đầu nắn thành từng cái thủ quyết huyền diệu.

-Ngưng!

Ánh mắt Sở Hành Vân hơi ngưng trọng lại, Vạn Thú Hỏa mang theo khí tức cực kỳ nóng bỏng từ lòng bàn tay bùng cháy lên, sau đó lập tức bao phủ lấy Cửu Khiếu Thiên Thanh bắt đầu chậm rãi thiêu đốt tạo ra từng luồng khói màu xanh.

-Vạn Thú Hỏa? Sao ngươi lại có loại kỳ vật này?

Thần sắc Lận Thiên Trùng lộ vẻ kinh ngạc. Nhưng Sở Hành Vân cũng không trả lời mà dùng một tay thao túng Vạn Thú Hỏa, một tay nắn thủ quyết, nhất tâm lưỡng dụng, tiến vào một cái trạng thái huyền diệu.

Ông!

Ở trên không trung, một luồng khói xanh nhàn nhạt từ trong nhánh Cửu Khiếu Thiên Thanh bay ra. Thấy nó, Sở Hành Vân lập tức huy động bàn tay đem khói xanh nắm lại, rồi vội vàng nói với Lận Thiên Trùng:

-Lận tiền bối, hiện tại ta bắt đầu trọng tố kinh mạch, ngươi kiên nhẫn chờ một chút.

-Cái gì? Ngươi muốn trọng tố kinh mạch?

Lận Thiên Trùng cảm thấy hoảng sợ, còn chưa kịp nói thì đột nhiên hắn cảm nhận được một cỗ lực lượng kỳ quái xông vào trong cơ thể. Cổ lực lượng này cực kỳ bá đạo, giống như là nước lũ cực kỳ dũng mãnh cuồng bạo, điên cuồng muốn phá hủy hoàn toàn kinh mạch quanh người hắn.

-A!

Lận Thiên Trùng phát ra một tiếng kêu rên. Cả người hắn đều đang run rẩy kịch liệt, trên trán tràn đầy mồ hôi không ngừng nhỏ giọt xuống nền đất, cắn chặt hàm răng, quả thực so với chịu lôi kiếp còn muốn đau đớn hơn.

Thời gian trôi qua vài ngày, Cửu Khiếu Thiên Thanh trong tay Sở Hành Vân từ từ trở nên héo rũ. Khi một đám khói màu xanh cuối cùng bay ra, Cửu Khiếu Thiên Thanh rốt cục triệt để hóa thành tro tàn, biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

Cả người Lận Thiên Trùng ngã nhào trên mặt đất, không nhúc nhích, hai mắt gắt gao trừng mắt với Sở Hành Vân, cả giận nói:

-Sao ngươi không thông báo trước một tiếng, cái mạng già của ta thiếu chút nữa liền chết ở trên tay của ngươi!

Sở Hành Vân thả lỏng hai tay, vô tội đáp:

-Trong quá trình trọng tố kinh mạch, nhất khắc cũng không thể bỏ lỡ. Ta làm như vậy cũng là vì Lận tiền bối, hiện tại ngươi có thể thử đứng lên thử xem còn có thể cảm giác được đau nhức khó chịu hay không.

-Hừ!

Lận Thiên Trùng hừ lạnh một tiếng, hít sâu vài hơi lấy sức rồi chậm rãi đứng lên.

Vừa đứng lên, trên gương mặt già nua kia đột nhiên hiện lên vẻ kinh ngạc. Đầu tiên hắn phất phất hai cánh tay, sau đó lại xê dịch chân, cuối cùng nhảy lên vài cái , cả người có cảm giác thư sướng, không có chút đau đớn chút nào.

-Quá thần kỳ! Ám thương khốn nhiễu(1) ta mấy chục năm, không ngờ lại có thể loại bỏ nhanh như vậy.

Trên khuôn mặt già nua của Lận Thiên Trùng đã hoàn toàn không có bất kì vẻ giận dữ nào mà ngược lại là cực kỳ mừng rỡ, nhìn hai tay của mình, có vẻ dường như đã có mấy đời cảm giác.

-Ám thương trong kinh mạch đã thâm căn cố đế, nếu muốn hoàn toàn loại trừ thì nhất định phải trọng tố kinh mạch. Nhưng cái này chỉ là trị liệu sơ bộ, ám thương hiện vẫn tồn tại như cũ trong cơ thể của Lận tiền bối.

Nghe Sở Hành Vân nói, Lận Thiên Trùng cảm giác như vừa bị dội một chậu nước lạnh lên trên đầu, hậm hực thốt:

-Đây chỉ là trị liệu sơ bộ?

-Không sai!

Sở Hành Vân gật đầu, nói:

-Lận tiền bối, ám thương đã thương tổn đến ngũ tạng lục phủ, nếu muốn loại trừ hoàn toàn thì phải trải qua một khoảng thời gian dài tẩm bổ. Trọng tố kinh mạch chỉ là bước đầu tiên, sau này, cách mỗi một khoảng thời gian, ta đều phải giúp ngươi trị liệu, quyết không thể có chút qua loa, nếu không thì sẽ là kiếm củi ba năm thiêu một giờ.

-Cách mỗi một khoảng thời gian, đó là khoảng bao lâu?

Lận Thiên Trùng lại hỏi.

-Cái này ta cũng không thể nói chính xác. Theo ý nghĩ của ta, tốt nhất Lận tiền bối nên luôn đứng ở bên cạnh ta, như vậy thì ta mới có thể thời thời khắc khắc trợ giúp ngươi trị liệu. Đứng rồi, sau khi trải qua lần trị liệu này, kinh mạch quanh thân Lận tiền bối đã được trọng tố, tuyệt đối không thể cưỡng ép thôi động linh lực quá mạnh, nếu không thì rất có thể khiến kinh mạch bạo liệt, chịu linh lực phản phệ mà chết.

Sở Hành Vân vỗ vỗ bụi bám trên ống tay áo xuống, tùy ý nói:

-Về điểm này, kỳ thực rất dễ xử lý. Ta có Vạn Thú Hỏa, có thể hỗ trợ Lận tiền bối rèn luyện kinh mạch toàn thân, tăng tốc độ qua cái thời kỳ suy yếu này. Chỉ cần Lận tiền bối mở miệng, ta lập tức gọi người chuẩn bị cho ngươi một gian phòng, để ngươi có thể an tâm tĩnh dưỡng.

-Lập tức chuẩn bị?

Lận Thiên Trùng nghe xong tất cả lời nói của Sở Hành Vân, nhất thời cảm giác híy thở không thông, cười ha hả một tiếng rồi than thở:

-Sao ta lại có cảm giác ngươi đã sớm chuẩn bị thỏa đáng, chỉ chờ ta gật đầu đồng ý?

(1)Trọng tố kinh mạch : có thể hiểu là cải tạo, làm mới kinh mạch

Dịch giả : lushi

Biên : Mei_hnmn

Team dịch : Vạn Yên Chi Sào

Nguồn : truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch