Lận Thiên Trùng há hốc mồm, lời nói vừa ra đến miệng lại đột nhiên nuốt xuống.
Lúc này, hắn không còn coi Sở Hành Vân là một thanh niên mười bảy mười tám tuổi nữa, nếu như tiếp tục nói thì Sở Hành Vân nhất định sẽ có lí do khác để biện hộ.
Trải qua mấy lần tiếp xúc Lận Thiên Trùng đã thông suốt, nếu muốn biết một chút thông tin gì từ miệng Sở Hành Vân xem ra còn khó hơn lên trời.
- Dựa theo ước định của ta với ngươi, ngươi giúp ta trị liệu ám thương trong người, ta sẽ bảo đảm an toàn cho ngươi năm năm, nếu liên quan đến quá trình chữa trị thì ta sẽ dứt khoát ở lại nơi này, tránh cho ngươi phải năm lần bảy lượt tới tìm ta.
Lận Thiên Trùng đồng ý, đứng dậy đi ra khỏi mật thất tu luyện.
- Đa tạ Lận tiền bối đã đáp ứng.
Sở Hành Vân cười thỏa mãn nói.
Từ sau ngày hôm đó, bên cạnh hắn lại có thêm một gã cường giả siêu cấp Niết Bàn Cảnh ngũ trọng, nếu Cửu Hàn Cung lại phái cao thủ Thiên Linh Cảnh tới thì Sở Hành Vân cũng sẽ không vô lực giống như trước đây.
Ngược lại, hắn còn có thể đón đầu công kích trước khiến cho đối phương phải trả giá nặng nề!
- Ám thương trên người Lận Thiên Trùng lúc này còn nghiêm trọng hơn những gì ta tưởng tượng, nó đã ăn sâu vào trong lục phủ ngũ tạng rồi, nếu không lấy thực lực Niết Bàn Cảnh ngũ trọng đã có thể dễ dàng đánh bại Cửu Hàn Cung cứu Lưu Hương ra.
Sở Hành Vân nói thầm trong lòng. Hiện tại hắn giống như một tay thợ săn đang núp trong bóng tối, không thể nóng vội, phải tìm được thời cơ tốt nhất để xuất thủ thì mới có thể cứu Lưu Hương bình an vô sự trở về.
Sau khi suy tư, Sở Hành Vân cũng ra khỏi mật thất tu luyện, mang theo Lận Thiên Trùng đi dạo một vòng chung quanh để làm quen với cảnh vật nơi này.
Mấy ngày trước, đám người Sở Hổ đã rời khỏi đây, tìm chỗ ở khác trong Hoàng Thành bắt đầu thu thập tài liệu về các thương hội lớn, thứ nhất là để che giấu tai mắt người khác, thứ hai để tạo điều kiện thuận lợi khi hành động.
Về phần những Luyện Đan Sư kia vẫn ở lại trong đình viện. Dưới sự chỉ đạo hết lòng của Tần Vũ Yên mỗi ngày đều khắc khổ luyện đan.
Người đối ngoại, người đối nội, đều đã được Tần Thiên Vũ kín đáo an bài, hình thức ban đầu của thương hội chính thức bắt đầu, đã nhanh chóng phát triển mọi thứ đâu vào đấy.
- Ngươi xây dựng phòng luyện đan, còn tìm mươi tên Luyện Đan Sư tới luyện đan, chẳng lẽ ngươi muốn thành lập một cửa hàng chuyên về đan dược?
Lận Thiên Trùng đi vào phòng luyện đan, vừa nhìn chung quanh vừa nói với Sở Hành Vân.
Hiện tại bên trong tầm mắt hắn sừng sửng mười cái đan đỉnh, trước mặt mỗi cái đan đỉnh đều có một tên Luyện Đan Sư ngồi ngay ngắn đang tập trung tinh thần luyện chế đan dược khiến cho không gian trở nên oi bức.
- Không, ta muốn thành lập không phải là cửa hàng đan dược mà là một cái thương hội.
Sở Hành Vân kiên định nói khiến cho Lận Thiên Trùng trầm mặt, gật đầu cười một cái nhưng trong lòng vẫn không tin.
Hắn thấy mỗi một thương hội đều có nội tình phức tạp, nhân lực, vật lực, sách lược, phương châm thiếu bất kì thứ nào cũng không được, càng không phải người bình thường có thể đảm nhiệm.
Lận Thiên Trùng cũng đồng ý rằng tâm tư của Sở Hành Vân quả thật rất sâu, nhưng muốn thành lập một cái thương hội khổng lồ, đúng là vẫn còn quá non nớt, chỉ dựa vào mười mấy người trước mắt này, dường như là chỉ nói vớ vẩn.
Sở Hành Vân thấy trong mắt Lận Thiên Trùng có vẻ khinh thường cũng không nổi giận mà cười nói:
- Lận tiền bối, nếu ngươi không tin chúng ta có thể đánh cược một trận?
- Đánh cược?
Mặt Lận Thiên Trung ngẩn ra.
Sở Hành Vân mở miệng nói:
- Luật rất đơn giản, bắt đầu từ ngày mai, kỳ hạn mười ngày, sau mười ngày ta sẽ khiến cho thương hội danh chấn Hoàng Thành, khiến người người đều biết đến. Nếu như ta không làm được như vậy, hẹn ước năm năm của chúng ta sẽ cắt giảm còn ba năm, ngược lại nếu như ta làm được, ngươi sẽ trở thành trưởng lão khách khanh cứ mỗi năm ngày ngươi sẽ ở trong thương hội giảng bài giải thích, ngươi xem coi thế nào?
- Ngắn ngủi chỉ mười ngày, thật không chỉ muốn thành lập thương hội mà còn phải danh chấn cả Hoàng Thành.
Lận Thiên Trung thấy Sở Hành Vân tràn đầy tự tin, nhất thời cũng có hứng thú cười sang sảng nói:
- Được, ta sẽ đánh cược với ngươi một lần.
Khóe miệng Sở Hành Vân nhếch lên rồi ngưng giọng nói:
- Lận tiền bối quả nhiên là người hào sảng, mười ngày tiếp theo, ngươi cứ từ từ mà quan sát một vở kịch hay đi.
Thấy nụ cười trên mặt Sở Hành Vân, Lận Thiên Trùng đột nhiên rùng mình một cái.
Không biết tại sao nhưng sâu trong nội tậm hắn lại bắt đầu cảm thấy có chút hối hận, hối hận vì đã đáp ứng đánh cược với Sở Hành Vân.
Khi chiều đến, màn đêm chầm chậm bao phủ cả Hoàng Thành.
Tuy bây giờ trời đã tối, nhưng khu giao dịch vẫn như cũ, đèn đuốc sáng choang vô cùng náo nhiệt. Nhưng những âm thanh huyên náo này cũng không hoàn toàn phát ra từ phía người mua, những cửa hàng ven đường cũng giăng lưới bắt chim (kiểu như quảng cáo) để chào mời khách hàng.
Thiên Thảo Đường, chính là một trong những cửa hàng như vậy.
Cửa hàng không lớn lắm, chỉ khoảng mười mét vuông. Sau quầy có một người đàn ông trung niên vóc dáng hơi mập đang đứng, một tay nâng cằm, trên mặt y tràn ngập vẻ lo lắng, thỉnh thoảng còn phát ra mấy tiếng thờ dài.
- Phụ thân, hôm nay hình như cũng không có bao nhiêu khách.
Một thiếu nữ khả ái ước chừng mười ba mười bốn tuổi đang đứng bên người đàn ông trung niên, nàng vừa nói thì vẻ lo lắng hiện trên khuôn mặt người đàn ông đó càng rõ hơn, liên tục thở dài.
- Khoảng thoài gian gần đây, không ít gia tộc đều bắt đầu xây dựng thương hội, nhất là cái La Thủy Thương Hội đó, không chỉ bán ra đan dược giá thấp, còn lên tiếng chèn ép những cửa hàng nhỏ như chúng ta, nếu cứ như thế này sợ rằng Thiên Thảo Đường của chúng ta sẽ không thể kiên trì được lâu.
Vừa nói, trên mặt người đàn ông trung niên hiện lên vẻ tức giận, nhưng cũng đành bất đắc dĩ.
Cửa hàng bọn họ nhỏ như vậy, tài sản ít ỏi căn bản không có cách nào chống lại với những thương hội lớn, một khi động tới, họ sẽ ra tay chèn ép khiến cửa hàng phải chịu ảnh hưởng cực lớn, cuối cùng chỉ có thể đóng cửa.
Mấy ngày gần đây, đã có không dưới mười cửa hàng liên tiếp đóng cửa.
Thiên Thảo Đường này rất nhanh sẽ giống như vậy.
- Có ai không?
Ngay lúc hai phụ tử còn than thở, đột nhiên một giọng nói non nớt vang lên.
Ngoài cửa, một thanh niên mặc trang phục màu đen đi tới, ánh mắt đánh giá chung quanh cuối cùng dừng trên người đàn ông trung niên đang chuẩn bị đóng quầy hàng, trên mặt nở một nụ cười.
Thanh niên này chính là Sở Hổ!
Người đàn ông trung niên vội vàng nghênh đón, cười nói:
- Vị công tử này, xin hỏi ngài cần gì không? Đan dược ở Thiên Thảo Đường chúng ta nổi danh chất lượng tốt giá cả cũng phải chăng, ngài có thể chọn tùy ý.
Sở hổ khoát tay nói:
- Chưởng quầy, người hiểu lầm rồi, ta tới nơi này cũng không nghĩ là phải mua linh dược hay đan dược mà nghĩ sẽ bán một thứ tốt cho ngươi.
- Không mua mà bán?
Mặt người đàn ông trung niên trầm xuống, giống như muốn đem những ức chế lúc trước bộc phát hết trên người này.
- Chưởng quầy, ngươi đừng vội, ta tới nơi này không phải là muốn gây chuyện, ngược lại muốn giúp ngươi thoát khỏi khốn cảnh.
Sở Hổ dựa theo những gì Sở Hành Vân dạy mà nói, bàn tay chầm chậm xuất ra một viên thuốc.
Viên thuốc này có màu ngâm đen, kiểu dáng nhẹ nhàng, vừa xuất hiện đã tràn ra một cổ đan hương thơm phức che lấp đi tất cả các đan hương khác trong Thiên Thảo Đường.