Gã đàn ông trung niên không ngừng há hốc mồm, hắn kinh doanh Thiên Thảo Đường đã hơn mười năm nên nhãn lực sẽ không tầm thường, đan dược có thể tỏa ra đan hương như vậy ít nhất cũng trên tam phẩm.
- Vị công tử này, đan dược trân quý như thế tiểu điếm chúng ta không đủ khả năng gánh vác, hay là ngài đi nơi khác thử xem.
Giọng nói của gã đàn ông trung niên có vẻ hòa hoãn lại. Người có thể lấy ra đan dược tam phẩm khẳng định không phải là hạng người bình thường, hắn đắc tội không nổi.
Sở Hổ cười lớn, lắc đầu nói:
- Viên thuốc này tên là Tam Văn Dưỡng Linh Đan, đơn giản chỉ là đan dược nhất phẩm mà thôi. Viên thuốc này trải qua sự cải tiến của thương hội chúng ta mới đạt được dược hiệu tinh thuần, tác dụng còn hơn Dưỡng Linh Đan bình thường gấp năm lần, nếu so với đan dược nhị phẩm cũng không hề thua kém.
Lộp bộp!
Phụ tử hai người nội tâm kịch liệt co thắt, bốn mắt nhìn nhau khó nén được sự rung động trong lòng.
Đan dược có thể tỏa ra đan hương mức độ này mà chỉ là đan dược nhất phẩm?
Hơn nữa, viên đan dược này có dược hiệu gấp năm lần Dưỡng Linh Đan bình thường, điều này khó có thể khiến người khác tin tưởng!
- Nghe qua giống như giả dối, các ngươi có thể nếm thử một lần.
Sở Hổ đem Tam Văn Dưỡng Linh Đan ném tới trước mặt gã đàn ông trung niên. Vẻ mặt hắn có vẻ do dự, chần chừ một chút rồi dứt khoát đem viên đan dược nuốt vào.
Oanh!
Trong nháy mắt lúc hắn nuốt viên đan dược vào, một cổ linh lực vô cùng tinh thuần tràn ra ngoài, điên cuồng xâm nhập vào cơ thể gã đàn ông trung niên khiến hắn trợn mắt há mồm, chấn động nói:
- Dược hiệu thật là tinh thuần, đúng là hơn Dưỡng Linh Đan bình thường gấp năm, không đúng, phải gần gấp sáu lần!
- Bây giờ ngươi đã tin lời ta nói chưa?
Sở Hổ cười ha ha nói.
- Tin tưởng, đương nhiên tin tưởng.
Vẻ kinh hãi trên mặt gã đàn ông trung niên còn chưa biến mất, hắn khó hiểu hỏi:
- Vừa rồi ngài nói đan dược này là do thương hội của ngài cải tiến mà luyện chế ra, ta xin phép hỏi một câu: ngài vì sao lại đem Tam Văn Dưỡng Linh Đan này bán cho ta?
Mỗi một cái thương hội đều có tài lực khổng lồ.
Cửa hàng buôn bán nhỏ như bọn họ căn bản không có cách nào trèo cao như vậy, càng không dám nghĩ tới có bất kì thương hội nào sẽ hợp tác làm ăn đưa đan dược đến cho bọn họ.
- Điều này liên quan đến bí mật của thương hội chúng ta, các ngươi không có quyền biết.
Sở Hổ không muốn nói nhiều, theo tay hắn vung lên lập tức xuất hiện mấy cái bình ngọc, mỗi một bình ngọc đều tỏa ra đan hương nồng đậm, phát ra ánh sáng rực rỡ ở dưới ánh đèn dầu.
- Ở đây ta có tổng cộng 500 viên Tam Văn Dưỡng Linh Đan, mục đích của chúng ta rất đơn giản, các ngươi có toàn quyền buôn bán Tam Văn Dưỡng Linh Đan này, nhưng đổi lại các ngươi phải nghe theo sự sắp xếp của chúng ta, về phần lợi nhuận thì chúng ta cứ chia năm-năm.
Vừa dứt lời, hai chân của gã đàn ông trung niên như muốn nhũn ra, thiếu chút nữa ngã quỵ xuống, may mà nữ nhi của hắn đỡ đúng lúc mới tránh khỏi cảnh sấp mặt.
Hô hấp của hắn dồn dập, khó mà tin được nói:
- Thương hội các ngươi nguyện ý cung cấp đan dược cho ta, lợi nhuận sau cùng chỉ lấy năm phần, điều này là thật sao?
Hắn cũng không có ngu, hắn hiểu được Tam Văn Dưỡng Linh Đan này là đan dược cực phẩm, một khi đẩy ra ngoài thị trường sẽ dẫn đến một hồi tranh mua, lợi nhuận kiếm được cũng sẽ rất kinh khủng.
Hắn thật sự là không hiệu được thương hội này có thể luyện chế ra loại đan dược như thế, vì sao còn muốn tìm hắn hợp tác, lại còn chia đôi lợi nhuận năm – năm, điều này đúng là miếng bánh ngọt từ trên trời rơi xuống.
- Ngươi không muốn sao?
Âm điệu Sở Hổ thay đội, lập tức đem bình ngọc thu hồi lại, nói:
- Nếu ngươi đã không muốn thì thôi vậy. Ta hiện tại sẽ qua cửa hàng bên cạnh bàn chuyện làm ăn, chắc chắn bọn họ sẽ rất hứng thú.
Gã đàn ông trung niên vừa nghe liền vội vàng kéo Sở Hổ lại, cười làm lành nói:
- Thương hội các ngài đã hào sảnh như vậy, ta trước đây chưa từng gặp qua nên trong khoảng thời gian ngắn khó có thể tiếp thụ được mà thôi. Cuộc mua bán này, ta nguyện ý hợp tác, thương hội các ngài muốn ta đánh đông thì ta tuyệt đối sẽ không đi tây.
- Vậy là tốt rồi.
Lúc này Sở Hổ dừng bước, hắn lấy ra một quyển trục rồi nói:
- Đây là hồ sơ liên quan đến giá cả, phương thức và thời gian mở cửa bán Tam Văn Dưỡng Linh Đan, ngươi phải dựa theo những gì ghi trên đó mà làm, một khi làm trái thì hợp tác coi như chấm dứt.
- Được, đương nhiên không thành vấn đề.
Trung niên nam tử tiếp nhận quyển trục, bộ dạng cung kính nhìn qua nội dung phía trên lập tức ánh mắt co lại, có chút cổ quái hỏi:
- Giá cả của Tam Văn Dưỡng Linh Đan này có chút thấp, có phải có sai sót gì hay không?
Một viên Dưỡng Linh Đan có giá trị 4000 lượng bạc.
Tam Văn Dưỡng Linh Đan có dược hiệu gấp năm lần Dưỡng Linh Đan bình thường, ít nhất cũng phải 2000 lượng bạc, quy ra là 2 linh thạch.
Nhưng trên quyển trục lại ghi giá cả chỉ có 1 linh thạch!
- Những thứ viết trên quyển trục cũng không có bất kì nhầm lẫn nào, điều Thiên Thảo Đường các ngươi phải làm đó là toàn lực bán ra đan dược, những chuyện còn lại các ngươi không cần quan tâm.
Giọng của Sở Hổ có chứa chút khó chịu.
Gã đàn ông trung niên biến sắc, đáp:
- Được, mọi thứ cứ dựa theo ngài nói mà làm, ta tuyệt đối sẽ không nói thêm câu nào nữa.
Sở Hổ gật đầu sau đó nhanh chóng rời khỏi Thiên Thảo Đường.
Vừa bước ra tới cửa, Sở Hổ đột nhiên quay đầu lại nhất thời khiến cho gã đàn ông trung niên sợ đến nhảy dựng lên, âm thanh nhẹ nhàng nói:
- Xin hỏi, ngài còn có gì cần dặn dò sao?
Trong nội tâm Sở Hổ cảm thấy buồn cười nhưng vẫn giữ khuôn mặt lạnh lùng nói:
- Đã quên nói cho ngươi một việc, thương hội chúng ta tên là Vân Đằng Thương Hội, ngày sau lúc ngươi bán ra Tam Văn Dưỡng Linh Đan nhớ báo ra tên của thương hội, điều này chắc cũng không cần ta phải nhắc nhở đi?
- Loại Tam Văn Dưỡng Linh Đan này thuộc về thương hội các ngươi, Thiên Thảo Đường chúng ta chỉ là hỗ trợ bán ra ngoài mà thôi, điểm ấy cho dù ngài không nói ta cũng sẽ chủ động làm. Vân Đằng Thương Hội, cưỡi mây bay lên trời cao, quả nhiên là tên rất hay!
Gã đàn ông trung niên vội vã nịnh nọt, chân mày cong thành hình trăng rằm.
- Cưỡi mây bay lên trời cao!
Sở Hổ thấp giọng lẩm bẩm hai câu này, bộ dạng tươi cười trực tiếp rời đi, biến mất vô tung vô ảnh giữa bóng đêm mờ mịt.
- Cha, tại sao ta cho tới bây giờ vẫn chưa nghe nói qua Vân Đằng Thương Hội?
Đợi Sở Hổ rời đi, thiếu nữ lúc này mới dám ngẩng đầu đặt câu hỏi, nàng không rời được ánh mắt nhìn 500 viên Tam Văn Dưỡng Linh Đan trên quầy.
Gã đàn ông trung niên lắc đầu nói:
- Không chỉ ngươi chưa nghe nói qua mà ta mù tịt, Vân Đằng Thương Hội này giống như là đột nhiên xuất hiện mà không có bất kì báo trước nào.
- Dù sao đi nữa ta mơ hồ cảm giác được Vân Đằng Thương Hội này tuyệt đối không đơn giản, có thể tiện tay xuất ra đan dược cực phẩm như vậy, lại còn không muốn bất kì lợi nhuận nào. Phong cách như vậy chỉ có những gia tộc truyền thừa từ xa xưa mới có thể làm được, nhất định là như vậy!
Giọng nói của gã đàn ông trung niên rất chắc chắn, càng nghĩ càng thấy nhận định của mình càng chính xác, thế nên hắn cũng không dám sinh ra bất kì tâm tư gì, cẩn thận vùi đầu nghiên cứu quyển trục trên tay.
Cùng lúc đó, một màn giống như Thiên Thảo Đường cũng diễn ra ở mấy gian hàng khác trong khu mua bán, mỗi một lời nói hành động đều ý hệt nhau.
Lần hành động này những người mang danh nghĩa Vân Đằng Thương Hội sau khi làm sau việc đều biến mất trong màn đêm, phảng phất giống như đang bố trí cạm bẫy, giăng ra một tấm lưới lớn ở trong khu mua bán.