Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 172: Tề Tụ Tại Thiên Hương Lâu

Chương 172: Tề Tụ Tại Thiên Hương Lâu




Nghe được lời nói đầy tự tin của Sở Hành Vân khiến mọi người có hơi sửng sốt.

Phải biết rằng bữa yến tiệc tại Thiên Hương Lâu lần này rõ ràng là âm mưu của đám người Tần Thiên Phong, chúng muốn liên hợp với những thương hội khác cùng đối phó Vân Đằng Thương Hội.

Đối mặt với nguy cơ như thế mà Sở Hành Vân vẫn có thể nói chuyện một cách dễ dàng, hắn còn tuyên bố muốn dạy cho đám người Tần Thiên Phong một bài học, điều này có lẽ hơi quá sức bởi vì nội tình của Vân Đằng Thương Hội bọn họ còn kém hơn so với những thương hội bình thường.

- Sở Hổ, ngươi qua đây ta có điều muốn nói.

Sở Hành Vân gọi Sở Hổ lại gần, ghé sát đầu vào bên tai Sở Hổ thì thầm vài câu.

Sắc mặt của Sở Hổ bỗng trở nên cổ quái, hắn có chút không tự tin nói:

- Thiếu gia, chỉ nói một câu như vậy thôi?

Sở Hành Vân thần bí nói:

- Vấn đề cụ thể ngươi không cần hỏi nhiều, việc ngươi phải làm là mang những lời này nói với Chấp Pháp Điện là được.

- Tuân lệnh.

Sở Hổ cũng không tiếp tục hỏi thêm điều gì nữa, hắn xoay người rời khỏi đình viện.

Nhìn bóng lưng Sở Hổ đang rời đi, Sở Hành Vân nở một nụ cười, hắn ngẩng đầu lên lại phát hiện tất cả mọi người đang nhìn mình, lông mày hơi nhíu lại lộ vẻ khó hiểu.

Sở Hành Vân khôi hài cười nói:

- Tại sao lại nhìn ta như vậy, trên mặt ta làm gì có chữ nào. Các ngươi mau đi chuẩn bị một chút cho bữa tiệc tối mai, mặc kệ nói như thế nào thì đây cũng là lần đầu tiên Vân Đằng Thương Hội chúng ta xuất hiện trước công chúng, đừng làm cho người khác chê cười.

Nói xong, Sở Hành Vân trực tiếp tiến vào tu luyện mật thất, những lời vừa rồi của hắn vẫn quanh quẩn trong đầu mọi người. Bọn họ và ngay cả Lận Thiên Trùng cũng đều tỏ ra nghi ngờ, không biết Sở Hành Vân đang có tính toán gì trong đầu.

...

Thời gian trôi qua nhanh chóng, rất nhanh dưới sự chờ đợi của mọi người thì buổi tiệc ở Thiên Hương Lâu đã đến ngày diễn ra.

Ánh mặt trời chỉ mới vừa ló dạng thì bên ngoài Thiên Hương Lâu đã tập trung không ít võ giả, bọn họ sớm đến chỗ này chiếm một vị trí tốt để có thể dễ dàng xem vở kịch lớn hôm nay.

- Các ngươi nói thử xem Vân Đằng Thương Hội có đến bữa tiệc lần này hay không?

- Bữa yến tiệc này là do tứ đại gia tộc cùng tổ chức, gần như tất cả thương hội trong Hoàng Thành đều nhận được lời mời, nếu như Vân Đằng Thương Hội mà xuất hiện sợ rằng sẽ bị bọn họ ăn tươi nuốt sống.

- Xúc phạm đến lợi ích chung giữa các thương hội, chỉ cần điểm này thì Vân Đằng Thương Hội đã khó có thể thoát thân, cho dù an toàn vượt qua sợ rằng cũng sẽ bị tứ đại gia tộc chèn ép bóc lột. Có lẽ yến tiệc lần này bọn họ sẽ không tới đâu.

Đoàn người cao giọng thảo luận, ánh mắt vẫn liên tục nhìn khắp bốn phía xem coi có xuất hiện hình bóng của Vân Đằng Thiên Hội hay không, đồng thời cũng quan sát cử động của các đại thương hội giống như ngồi xem kịch vui.

Mặt trời lặn sau dãy núi phía tây là lúc màn đêm buông xuống, cả Thiên Hương Lâu đều được thắp sáng với rất nhiều ngọn đèn dầu, cộng thêm ánh trăng đang nhẹ nhàng soi sáng trên cao cùng vô số ánh mắt như lửa nóng của mọi người khiến cho Thiên Hương Lâu rực rỡ trong màn đêm, kèm theo đó là một vài tiếng tranh luận không ngừng.

Bên trong lâu sớm đã tụ tập không ít người.

Chính như lời của những võ giả ban nãy, người bên trong Thiên Hương Lâu tối nay đều là nhân vật có địa vị trong Hoàng Thành, hầu như tất cả những người cầm đầu các thương hội lớn nhỏ đều có mặt tại đây, cả đám ngồi ngay ngắn, ánh mắt mang theo vài phần thâm ý.

Đám người Tần Thiên Phong cũng đã đến, tay cầm rượu ngon câu qua câu lại với mọi người xung quanh, tuy nhiên đôi mắt vẫn gắt gao nhìn chằm chằm vào phía cửa ra vào, ý nghĩ trong lòng thì ai cũng biết.

Đêm dần dần trôi.

Những người nhận được lời mời đều đã đến Thiên Hương Lâu, bên ngoài có vô số võ giả tụ tập tạo thành một mảnh đen kịt, nhưng lúc này trong con ngươi của bọn họ không còn nóng bỏng mà thay vào đó là phiền não.

Không chỉ bọn họ, không khí bên trong Thiên Hương Lâu cũng vô cùng cổ quái.

- Xem ra Vân Đằng Thương Hội không có can đảm xuất hiện rồi!

La Xuyên Phong nhìn sắc trời một chút, đột nhiên nói một câu khiến cho sắc mặt mọi người đều trở nên thâm trầm, không tự chủ mà gật đầu.

Bữa tiệc lần này mục đích chính là nhắm vào Vân Đằng Thương Hội, bọn họ không xuất hiện cũng chẳng có gì lạ, nếu như họ đột nhiên xuất hiện mới làm cho bọn hắn cảm thấy kinh ngạc.

- Nếu Vân Đằng Thương Hội không đến dự họp vậy cũng được, chúng ta chuẩn bị bắt đầu đi.

Tần Thiên Phong lớn giọng nói một câu khiến tất cả ánh mắt rơi vào trên người hắn, miệng hơi mở như muốn nói gì đó.

Bất chợt bọn họ nghe một giọng nói to rõ truyền đến:

- Chậm đã!

Đoàn người kinh ngạc, ánh mắt lập tức dời qua, khi bọn họ thấy được người vừa lên tiếng thì con ngươi đột nhiên co lại, mọi tiếng động đều biến mất.

Ở hướng đó có hai người đang đứng, một lớn một nhỏ.

Người lớn tuổi mặc một bộ trường bào tử kim, sắc mặt uy nghiêm, trong lúc giơ tay nhấc chân sinh ra khí tức trầm ổn.

Người trẻ tuổi thân mặc một bộ xiêm y kiều diễn màu đỏ, thân thể yểu điệu tạo ra cảm giác kinh diễm.

Hai người này chính là Tần Thiên Vũ cùng Tần Vũ Yên.

Chỉ thấy hai người bọn họ đứng sóng vai, dưới ánh mắt khiếp sợ của mọi người nhanh chóng bước vào trong Thiên Hương Lâu, ngẩng đầu ưỡn ngực mà đi, hoàn toàn không còn biểu hiện yếu nhược trước đây.

- Ngươi, tại sao ngươi lại tới đây?

Tần Thiên Phong chỉ cảm thấy đầu óc nổ ầm ầm, chuyện gì đã xảy ra với Tần Thiên Vũ ở trước mắt hắn, cả người tinh khí toả ra, sinh cơ bừng bừng, hoàn toàn không có dấu hiệu trúng độc.

- Rất kinh ngạc khi thấy ta sao?

Tần Thiên Vũ thần sắc lạnh lùng nói:

- Ngươi có phải hay không nghĩ ta vẫn còn đang nằm trên giường bệnh chờ đợi cái chết ngày một tới gần, sau đó xem ta chắp tay dâng tặng Tần gia cho ngươi?

Nghe được cuộc nói chuyện của hai người, nội tâm tất cả đều run lên.

Trước đây Tần Thiên Vũ thân mắc trọng bệnh không có cách nào tiếp tục điều hành Tần gia nên Tần Thiên Phong mới có được ngày hôm nay, nếu như liên hệ với những gì bọn họ vừa thấy thì không khó để nhìn ra vấn đề.

Cảm giác được ánh mắt khinh bỉ của mọi người, biểu hiện trên mặt của Tần Thiên Phong có chút không được tự nhiên, lạnh lùng nói:

- Chúng ta đều là người Tần gia, có chuyện gì thì trở về rồi từ từ nói chuyện, tối nay là thời điểm vô cùng quan trọng nên chúng ta nên chú ý đến đại cục.

- Lời này của ngươi là có ý gì?

Lông mày hơi co lại, Tần Thiên Vũ châm chọc nói:

- Chính ngươi là người mời ta tới, sao bây giờ ngươi lại bắt ta rời đi.

- Ta mời ngươi tới?

Tần Thiên Phong sửng sốt, hắn nhìn một chút sang mấy người La Xuyên Phong thì phát hiện bọn họ cũng đầu đầy sương mù, hoàn toàn không biết đã mời Tần Thiên Vũ lúc nào.

Tần Thiên Vũ nhếch miệng nở một nụ cười, thần thái châm chọc, từng chữ nói:

- Đạp lên mây, xông thẳng lên trời cao!

- Đạp lên mây, đạp lên... Ngươi, ngươi là người của Vân Đằng Thương Hội?

Tần Thiên Phong cằm suýt nữa rơi xuống đất, gần như nói ấp a ấp úng.

Lời này vừa ra khỏi miệng đã khiến mọi người trong ngoài Thiên Hương Lâu đều tặc lưỡi hít hà.

Không ngờ người đứng sau Vân Đằng Thương Hội thần bí khó lường lại là Tần Thiên Vũ!

- Hèn gì Vân Đằng Thương Hội lại nắm rõ tất cả thông tin về những thế lực khác như vậy, thì ra Tần Thiên Vũ chính là người điều khiển đằng sau.

- Tần Thiên Phong âm thầm nắm trong tay Tần gia, ép buộc Tần Thiên Vũ phải rời khỏi Tần phủ, Vân Đằng Thương Hội cũng xuất hiện ngay sau đó. Kết quả như thế này thật đúng là khó có thể nghĩ tới được!

-Một cái Tần gia lại có hai đại thương hội, nhất định là muốn tranh giành đấu đá lẫn nhau.

Đoàn người một lần nữa liên tục bàn tán, những lời này truyền vào trong tai Tần Thiên Phong khiến cho sắc mặt của hắn càng lạnh lùng, hắn không cách nào nghĩ được tên phế vật Tần Thiên Vũ mà hắn đã coi như người chết lại là kẻ đứng sau màn của Vân Đằng Thương Hội.

Trong lúc mọi người vẫn đang thảo luận sôi nổi thì Tần Thiên Vũ đột nhiên phất tay áo, cười nói:

- Các ngươi chắc là hiểu lầm rồi, Tần Thiên Vũ ta chỉ là một tiểu nhân vật mà thôi, tài đức gì mà có thể nắm trong tay toàn bộ Vân Đằng Thương Hội, lần này ta đến đây chỉ là đi chung thôi.

Dứt lời Tần Thiên Vũ liền tránh sáng một bên, ánh mắt cung kính nhìn về phía sau.

Đoàn người bỗng nhiên sửng sốt, lập tức nhìn về hướng Tần Thiên Vũ thì thấy ở dưới ánh trăng mông lung đang có một thân ảnh chậm rãi xuất hiện.

Thân ảnh hình như tuổi còn rất trẻ, tóc đen phất phới, ngũ quan tuấn dật, trên khuôn mặt hiện lên hai má lùm đồng tiền, dưới ánh mắt nóng bỏng của tất cả mọi người vẫn giữ một vẻ tự tin không gì sánh được.

Dịch giả: Hào Ca

Biên tập: Mei_hnmn

Nhóm dịch Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch