Khi mọi người thấy rõ khuôn mặt của người đang đi tới, ánh mắt đều run lên, đầu óc tê dại.
Người tới không ngờ lại là Sở Hành Vân!
- Hội trưởng, ngài đã tới.
Tần Thiên Vũ đi tới bên cạnh Sở Hành Vân, tràn đầy cung kính nói, năm chữ ngắn ngủi này rơi vào trong tai mọi người không khác gì sấm sét, ở trong đầu ầm ầm nổ vang.
Tần Thiên Vũ không ngờ lại xưng Sở Hành Vân là hội trưởng!
Xem ra người mấy ngày nay đã đem Hoàng Thành quậy đến long trời lở đất chính là Sở Hành Vân, mà hắn lại còn là chủ nhân của Vân Đằng Thương Hội, địa vị cao hơn cả Tần Thiên Vũ!
- Thật sự là không có ý tứ, đã khiến mọi người đợi lâu.
Sở Hành Vân khóe miệng nở nụ cười, đôi mắt nhìn về phía mọi người không hề sợ hãi mà ngược lại là tràn đầy thong dong, trấn định.
Sau lưng hắn, đám người Diêm Độc cùng Cố Thanh Sơn nối đuôi nhau vào, phân biệt đứng hai bên phía sau Sở Hành Vân, đầu ngẩng cao, lưng thẳng tắp, tản mát ra khí tức uy nghiêm.
- Cái tên Sở Hành Vân này thật là đê tiện, ngoài miệng nói muốn hỗ trợ trị bệnh vậy mà đằng sau lại thông đồng cùng Tần Thiên Vũ, lén lén lút lút thành lập Vân Đằng Thương Hội, hắn làm như vậy chính mà muốn nhục nhã chúng ta đây mà.
Một gã Tần gia trưởng lão đột nhiên nghĩ đến những việc đã phát sinh, bất ngờ mở miệng nói.
- Nếu đã biết là mất mặt còn không mau câm miệng lại cho ta!
Tần Thiên Phong mạnh mẽ trừng mắt nhìn, khuôn mặt tức giận đến vặn vẹo.
Lúc đầu hắn thấy Sở Hành Vân mang Tần Thiên Vũ rời khỏi Tần phủ, trong lòng còn tràn đầy vui mừng, hắn cho rằng có thể đem tất cả trách nhiệm đều đổ lên trên người của Sở Hành Vân.
Hiện tại xem ra, hắn đã trúng kế!
Sở Hành Vân từ giây phút bước vào Tần phủ chỉ sợ đã có kế hoạch cả rồi, mà sự đắc chí của Tần Thiên Phong vừa vặn bị Sở Hành Vân tính đúng mới có mới tránh khỏi sự để ý của hắn, hoàn toàn vượt qua trở ngại này.
- Sở Hành Vân, nhà ngươi được lắm, không ngờ lại dám tính toán đến trên đầu của ta, sau đêm nay ta sẽ cho Đằng Vân Thương Hội của ngươi hoàn toàn biến mất!
Tần Thiên Phong trên người tỏa ra khí tức độc ác, cổ khí tức dữ tợn này khiến La Xuyên Phong cùng Tô Không phục hồi lại tinh thần, ánh mắt âm trầm nhìn về đám người Sở Hành Vân.
Hai người bọn họ đều từng bị thua thiệt trong tay Sở Hành Vân.
Hôm nay, thù mới hận cũ cùng tính toán một lượt, vừa lúc có thể hung hăng chèn ép Sở Hành Vân để giải tỏa mối hận trong lòng!
- Tiểu tử, cừu nhân của ngươi thật đúng là không ít, hơn nữa tất cả đều là nhân vật có mặt mũi, ngươi muốn toàn thân trở ra chỉ sợ có phần khó khăn.
Lận Thiên Trùng tùy ý quét mắt liền phát hiện có không ít người mang thù hận với Sở Hành Vân, không khỏi mờ ám cười.
Sở Hành Vân cười nhẹ nói:
- Lận tiền bối đừng có gấp, trò hay vừa mới bắt đầu thôi.
Lời của hắn vừa nói xong, Tần Thiên Phong đã mạnh mẽ đứng dậy, nét mặt cười như không cười nói:
- Không nghĩ tới chủ nhân thần bí khó lường của Vân Đằng Thương Hội lại là Sở công tử đại danh đỉnh đỉnh, thật đúng là khiến ta khiếp sợ mà.
- Lời này nói hơi quá rồi, Vân Đằng Thương Hội chúng ta có thể phát triển đến ngày hôm nay ít nhiều cũng nhờ Tần gia chủ giúp đỡ, ta nhiều nhất chỉ là một chưởng quỹ quèn mà thôi. Tần gia chủ mưu lược thật sự cao siêu, Tần nhị gia chủ nếu so sánh thì vẫn còn thiếu một chút gì đó, ta bắt đầu có chút lo lắng về cơ nghiệp trăm năm của Tần gia!
Sở Hành Vân ha hả cười khiến cho biểu tình của Tần Thiên Phong trở nên cứng ngắc, mà mọi người xung quanh cũng cảm thấy vô cùng kinh hãi, nghẹn họng trăn trối.
Chỉ cần là người sáng suốt thì có thể nhận ra những lời nói này mặc dù là giỡn nhưng thật ra đang châm chọc Tần Thiên Phong không bằng Tần Thiên Vũ, nếu Tần gia nằm ở trong tay Tần Thiên Phong thì trong tương lai sẽ suy sụp.
- Sở công tử thật biết nói đùa, nếu tất cả mọi người đã đến đông đủ thì xin mời vào đây ngồi.
Thấy bầu không khí có chút xấu hổ, La Xuyên Phong vội vàng đứng ra hoà giải, đồng thời nháy mắt với Tần Thiên Phong khiến hắn kiềm chế cơn giận.
Mọi người đều trở lại vị trí của mình ngồi, trên mặt bàn để nhiều loại đồ ăn thức uống rất ngon, nhưng lúc này bọn họ không có tâm tư đi đánh giá, ai cũng đều đưa mắt nhìn về phía Sở Hành Vân.
Yến tiệc lần này có sự xuất hiện của Vân Đằng Thương Hội đã để cho bọn họ cảm thấy khiếp sợ, trăm triệu lần không nghĩ tới chính là, chủ nhân của Vân Đằng Thương Hội lại là người gần đây danh tiếng rất lớn Sở Hành Vân.
Hơn nữa, Sở Hành Vân đối mặt với một đám hội trưởng mà vẫn có thể giữ vẻ bình tĩnh không sợ hãi, còn dám châm chọc ngược lại; cử động của hắn khiến mọi người thấy tò mò, cảm giác được tối nay sẽ rất đặc sắc.
Trải qua mấy lần mời rượu thì bầu không khí mới tạm hòa hoãn lại.
Tần Thiên Phong ho khan, một lần nữa đứng dậy nhìn về phía Sở Hành Vân cao giọng nói:
- Sở công tử, ngươi thành lập Vân Đằng Thương Hội chỉ ngắn ngủi mấy ngày mà đã có được khí thế như vậy, thật sự là khiến ta cảm thấy khiếp sợ. Tuy nhiên ngươi có cảm thấy cách làm của Vân Đằng Thương Hội có chút vô sỉ?
Vở kịch bắt đầu rồi!
Tinh thần mọi người bắt đầu tỉnh táo, ngồi lại nghiêm chỉnh, họ rất sợ bỏ lỡ bất kì thứ gì.
- Vô sỉ? Ngài từ đâu mà nói thế?
Sở Hành Vân nhấp một ngụm rượu ngon, biểu tình tùy tiện.
- Những loại đan dược mới mà Vân Đằng Thương Hội bán ra đều có dược hiệu kinh người, giá cả lại cực kỳ rẻ làm ảnh hưởng đến lợi ích của những thương hội khác. Hiện tại nếu nhắc tới đan dược thì tất cả mọi người đều chọn Vân Đằng Thương Hội, cho dù ngày đó đan dược có bán rẻ hơn thì bọn họ cũng sẽ không chọn những thương hội còn lại; nếu như hiện tượng này vẫn tiếp tục kéo dài thì chỉ sợ sẽ có không ít thương hội gặp phải nguy cơ đóng cửa.
- Còn nữa, mấy ngày gần đây có vài luyện dược sư của mấy thương hội lớn phản bội, lựa chọn gia nhập Vân Đằng Thương Hội. Mọi người đều biết Luyện Đan Sư chính là gốc rễ của thương hội, là trụ cột của các gia tộc; các ngươi đem tất cả Luyện Đan Sư đều thu dưới trướng sẽ khiến các gia tộc khác đi theo chiều hướng suy sụp, thử hỏi cách làm này có được xem là vô sỉ không?
Tần Thiên Phong giống như đang vấn tội Sở Hành Vân, hắn đem tất cả đều nói ra, mỗi một từ một âm đều có chứa lực lượng, câu nào câu nấy đều như là vàng ngọc nói ra hết thảy suy nghĩ của trong lòng những thương hội ở đây nên được không ít người tán thành.
Nhưng trên mặt của Sở Hành Vân không có bất kì biểu cảm gì, rượu ngon nơi tay nhẹ nhàng nhấm nháp, nói:
- Cho nên?
Tần Thiên Phong rất không quen nhìn dáng dấp của Sở Hành Vân, hừ lạnh một tiếng nói:
- Cho nên Tần Thiên Phong ta đại diện cho tất cả thương hội tại Hoàng Thành cấp cho Vân Đằng Thương Hội hai lựa chọn.
- Thứ nhất là đóng cửa Vân Đằng Thương Hội, ngừng mua bán mọi loại đan dược, tuyệt đối không được nhúng tay vào việc mua bán trong Hoàng Thành.
- Thứ hai, Vân Đằng Thương Hội có thể tiếp tục hoạt động, nhưng ngươi phải đem hết tất cả đan phương giao ra, đồng thời trả hết tất cả Luyện Đan sư về chỗ cũ, bất kể hoạt động mua bán sau này đều phải thông qua sự đồng ý của chúng ta.
Tần Thiên Phong ngẩng cao đầu, hắn giống như xem Sở Hành Vân là con cá trên thớt, vừa dứt lời liền tiếp tục bổ sung:
- Hai lựa chọn này đã trải qua sự thảo luận của tất cả thương hội mà lập ra, nếu như Vân Đằng Thương Hội không muốn lựa chọn thì đừng trách chúng ta lòng dạ độc ác!
Hắn giơ tay phải lên thật cao, tất cả hội trưởng đều đứng dậy, dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn Sở Hành Vân, ý niệm uy hiếp trong lòng trực tiếp bộc lộ hoàn toàn!