Bên ngoài Thiên Hương Lâu tụ tập vô số võ giả, bọn họ vừa nghe như vậy liền tỏ ra vô cùng giận dữ.
Tần Thiên Phong đưa ra hai lựa chọn này thực sự quá phận, hắn căn bản là muốn chèn ép hết giá trị của Vân Đằng Thương Hội sau đó không lưu tình đá ra khỏi Hoàng Thành.
Nhất là lựa chọn thứ hai, bọn chúng muốn Vân Đằng Thương Hội lấy ra hết tất cả đan phương chia sẻ cho tất cả, đúng là quá vô lý. Những đơn phương này, cái nào cũng là vật vô giá, Vân Đằng Thương Hội làm sao có thể tự nguyện chắp tay dâng lên.
Tuy nổi giận thì nổi giận, nhưng mọi người cũng không thể làm được gì.
Yến tiệc giữa các thương hội lần này có mặt tất cả hội trưởng trong Hoàng Thành, phía sau mỗi một cái thương hội gần như đều có thế lực gia tộc làm chỗ dựa, phối hợp với nhau thì thực lực sẽ càng kinh khủng.
Chỉ bằng đám ô hợp như bọn họ căn bản không có quyền được lên tiếng, ngay cả chửi bới cũng chỉ dám thì thầm trong lòng, bọn họ chỉ thương cảm cho số phận nghiệt ngã của Vân Đằng Thương Hội, không ngờ lại bị lũ hội trưởng này ăn tươi nuốt sống.
- Lời nên nói ta đều đã nói xong, Sở công tử nên chọn lựa đi.
Tần Thiên Phong thấp giọng thúc giục, ra sức không nhỏ.
Ngay từ đầu hắn cũng không biết bối cảnh của Vân Đằng Thương Hội nên trong lòng còn có chút bận tâm, rất sợ dẫn đến phiền toái không cần thiết.
Trong nháy mắt khi biết Sở Hành Vân là chủ nhân của Vân Đằng Thương Hội thì hắn lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Không sai, thủ đoạn kinh khủng của Vân Đằng Thương Hội thì hắn không theo kịp, nhưng so về thế lực thì một tên Sở Hành Vân không thể so sánh cùng Tần gia, muốn cắt da xẻo thịt chỉ cần một câu nói của hắn là đủ.
Trong giây lát ánh mắt mọi người đều tập trung trên người Sở Hành Vân, muốn biết hắn sẽ chọn lựa như thế nào.
- Các ngươi hình như có hiểu lầm gì đó.
Sở Hành Vân uống cạn chén rượu ngon rồi mới lên tiếng:
- Vân Đằng Thương Hội chúng ta thành lập không phải vì muốn dành mối làm ăn của ai cả, trái lại ta còn muốn cùng hợp tác với các ngươi.
- Cái gì?
Tất cả mấy tên hội trưởng đều ngưng trọng, bao gồm cả đám người Tần Thiên Phong, ai cũng tràn đầy khó hiểu nhìn Sở Hành Vân.
- Đan dược của Vân Đằng Thương Hội chúng ta từ trước đến nay đều bán cho cửa hàng hoặc thương hội, rồi những nơi đó sẽ trực tiếp bán lại cho võ giả, quá trình mua bán chúng ta chưa bao giờ tham dự vào, thế nên cũng sẽ không thể tồn tại vấn đề tranh đoạt mối làm ăn.
Sở Hành Vân không nhanh không chậm nói:
- Nói cách khác, chỉ cần bất kì cửa hàng hoặc thương hội nào muốn cùng hợp tác thì chúng ta đều rất hoan nghênh, tuyệt đối không có bất kỳ ý nghĩ tranh giành mà còn muốn mạnh mẽ mạnh hợp tác để kiếm nhiều lợi nhuận hơn.
Hút ——
Mọi người đều bị lời này của Sở Hành Vân dọa đến nổi hít từng ngụm khí lạnh.
Nếu như nghĩ kĩ lại thì những điều Sở Hành Vân nói đúng là sự thật.
Từ lúc Vân Đằng Thương Hội thành lập tới nay cũng chưa từng xây dựng lầu các, tất cả đan dược của bọn họ đều tiêu thụ thông qua các cửa hàng nhỏ, về cuối lại = phân chia lợi nhuận, chưa từng có ý định chèn ép bất kì thương hội nào.
- Hèn gì những cửa hàng nhỏ sắp bị phá sản lại có thể trong mấy ngày phát triển mạnh mẽ, thì ra là do Vân Đằng Thương Hội cùng hợp tác chia sẻ lợi nhuận.
- Những cửa hàng nhỏ có hạn chế về tài nguyên và nhân công mà vẫn phát triển thuận lợi như vậy, nếu như Thiên Dương Thương Hội chúng ta cùng hợp tác với Vân Đằng Thương Hội thì đồng nghĩa với việc sẽ có quyền bán một số loại đan dược mới, chẳng phải có thể kiếm được một tài sản khá lớn!
Một ít tên hội trưởng bắt đầu xì xào bàn tán, trong mắt không ngừng tỏa sáng. Trong lòng bọn họ rất rõ ràng đan dược của Vân Đằng Thương Hội có thể thuận lợi bán ra như thế nào, một khi bắt tay hợp tác thì lợi nhuận có thể nói là cuồn cuộn mà đến.
Quan trọng nhất là đan dược chỉ do mỗi Vân Đằng Thương Hội cung cấp, không có nhà thứ hai, bọn họ không cần phải sợ có người cạnh tranh với mình; một khi hợp tác có thể nói là không phải lo nghĩ về sau.
Nghĩ đến điểm này, đám hội trưởng mới trở nên hòa hoãn, bọn họ tới nơi này cũng chỉ vì lợi ích, nếu Vân Đằng Thương Hội đồng ý hợp tác thì bọn họ sẽ cam tâm tình nguyện bắt tay.
- Chư vị không nên bị tiểu tử này lừa gạt.
Lúc này, La Xuyên Phong đột nhiên quát lớn.
Chỉ thấy hắn chỉ vào Sở Hành Vân, thấp giọng quát:
- Người này tuổi tuy nhỏ nhưng lòng dạ rất sâu, những lời của hắn chẳng qua là lợi dụng đan dược trong tay để khống chế chúng ta, đến cuối cùng người hợp tác với hắn sẽ biến thành con rối bị hắn khống chế, mặc dù nắm thương hội trong tay nhưng cũng mất đi quyền điều hành.
- Khống chế?
Sở Hành Vân lạnh lùng cười.
- Đan dược của Vân Đằng Thương Hội chúng ta một khi đã cung cấp cho thương hội khác thì sẽ không đụng đến nữa, bán hay không bán là do bọn họ tự quyết định, điều này mà ngươi cũng có thể nói là khống chế sao?
La Xuyên Phong biến sắc, muốn đáp trả nhưng lại không tìm được lời để nói.
- Huống chi, những thương hội khi bán đan dược của chúng ta vẫn có thể bán thêm những loại đan được khác, lại có thể cùng hợp tác với thương hội khác hoặc có thể tự mình nghiên cứu đan dược. Xin hỏi, cái này cũng gọi là khống chế?
Sở Hành Vân vừa đáp trả thêm một câu khiến cả người La Xuyên Phong liên tục lui về phía sau vài bước, ánh mắt của hắn liếc qua liền phát hiện những tên hội trưởng kia cũng bắt đầu thỏa mãn, thậm chí có mấy người còn dùng ánh mắt hữu hảo nhìn Sở Hành Vân.
- Còn về chuyện Luyện Đan Sư thì ngươi giải thích như thế nào?
Thấy La Xuyên Phong không còn lời nào để nói, Tô Không đứng dậy quát lớn.
Tô Không là chủ nhân của Bạch Hà Thương Hội và cũng là phụ thân của Tô Trường Hưng.
Hai đứa con trai của hắn, một kẻ chết dưới tay Sở Hành Vân, một kẻ khác bị Sở Hành Vân làm cho tức giận đến hộc máu hôn mê, cho nên hắn tràn ngập hận ý với Sở Hành Vân, bên trong lời nói có xen lẫn cừu hận dữ tợn.
- Đa tạ Tô gia chủ nhắc nhở, việc này ta đang muốn nói rõ đây.
Sở Hành Vân không thèm nhìn ánh mắt đầy cừu hận của Tô Không, cười nhạt nói:
- Lý do Vân Đằng Thương Hội tuyển thêm Luyện Đan Sư cũng không phải muốn chiếm cho riêng mình, càng không muốn bất kì gia tộc nào suy sụp, điều chúng ta muốn làm là không ngừng phát triển đan đạo.
Trong lời nói, Sở Hành Vân làm ra một cái dấu hiệu, phía sau hắn lập tức có một nhóm người xuất hiện.
Đám người này đều mặc trường bào dành cho Luyện Đan Sư, cả đám sắc mặt hồng nhuận, tinh thần sảng khoái tràn đầy tự tin.
- Lâm Truyền, sao ngươi còn dám xuất hiện trước mặt ta. Ngươi, chờ đã, ngươi bước vào Tụ Linh Cảnh từ khi nào vậy?
- Tô Nhất Lăng, khí thế đan hỏa của ngươi tại sao lại trở nên mạnh mẽ như vậy, lẽ nào ngươi đã trở thành Luyện Đan Sư nhị phẩm?
Vừa nhìn thấy mấy tên Luyện Đan Sư này, không ít tên hội trưởng chạy vọt ra muốn chửi ầm lên một trận.
Nhưng bọn họ lời còn chưa nói hết liền kinh ngạc phát hiện những tên Luyện Đan Sư này đều có tiến bộ nhảy vọt, hoặc là tu vi tăng lên, hoặc là kĩ thuật luyện đan tiến bộ, khí thế trên người cũng đã hoàn toàn khác trước, không còn bất kì vẻ uể oải suy thoái nào.
- Các ngươi đều trở về đi.
Sở Hành Vân khoát tay áo, đột nhiên những Luyện Đan Sư kia đều tản ra, nhanh chóng trở về thương hội của mình; ngay cả bảy tên luyện đan sư của Tần gia cũng như vậy.
Mọi người thấy cảnh này cũng không còn có thể nói thêm một câu nào, Sở Hành Vân đã khổ cực chiêu mộ những tên Luyện Đan Sư này, hiện tại lại trả họ về với thương hội của mình là có ý gì?