Một gã Luyện Đan Sư nếu ngày đêm luyện đan thì có thể kiếm được không ít tài phú.
Những Luyện Đan Sư trước mắt này mặc dù số lượng không nhiều lắm, chỉ có hơn hai mươi người, nhưng dựa vào hơn hai mươi tên Luyện Đan Sư đã đủ chống đỡ một cái gia tộc không phải lo cơm áo gạo tiền.
Dù sao, Tần Gia Thương Hội đã đứng sừng sững tại Lưu Vân Hoàng Triều hơn trăm năm, cũng chỉ có chừng một ngàn tên Luyện Đan Sư mà thôi, tiện tay liền có thể để hơn hai mươi tên Luyện Đan Sư rời đi thì Tần Thiên Phong cũng làm không được.
Không đợi mọi người đặt câu hỏi, Sở Hành Vân giải thích:
- Ta nói rồi, Vân Đằng Thương Hội chiêu mộ Luyện Đan Sư cũng không phải là muốn chiếm cho riêng mình, tất cả Luyện Đan Sư đi tới Vân Đằng Thương Hội chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ luyện đan được đề ra thì có thể nhận chỉ đạo tương ứng, thậm chí còn có thể được tặng đan phương mới và không có bất kỳ ràng buộc nào.
- Theo như ngươi nói những Luyện Đan Sư này vẫn thuộc về thương hội chúng ta?
Một hội trưởng hỏi.
- Luyện Đan Sư cũng không phải là công cụ để ngày đêm luyện đan, hắn về với ai không có quan hệ nào với Vân Đằng Thương Hội chúng ta, điều chúng ta phải làm chỉ là muốn khiến cho Luyện Đan Sư trong thiên hạ tụ tập lại trao đổi lẫn nhau, luận bàn qua lại, nghiên cứu vô thượng đan đạo mà thôi.
Giọng của Sở Hành Vân rất nghiêm túc, những lời này cũng là giấc mộng đời trước của hắn.
Mọi người đều phục hồi lại tinh thần, bọn họ đã hiểu vì sao những tên Luyện Đan Sư lại dùng thái độ tôn kính cùng cảm kích nhìn Sở Hành Vân; so với những thương hội khác, cách làm của Vân Đằng Thương Hội mới thật sự là đối xử tử tế với Luyện Đan Sư.
- Cung cấp chỉ đạo còn chưa đủ, lại còn có thể được tặng đan phương, ngươi cho chúng ta là tiểu hài tử ba tuổi sao?
Tần Thiên Phong vô cùng hèn mọn. Một đan phương cực phẩm gần như vô giá, cứ như vậy không công tặng cho Luyện Đan Sư mà còn không ràng buộc bất kì điều gì, ai có thể tin tưởng đây!
Nghe nói như thế, không ít người cũng đồng thời khó hiểu ở phần này, bọn họ khó có thể tưởng tượng được.
- Theo như lời của Tần nhị gia chủ, thì ngươi muốn nói đến nếu như ngươi là một gã Luyện Đan Sư, ở bên trong Vân Đằng Thương Hội học được nhiều đan phương, sau đó lại lựa chọn phản bội chúng ta rồi tự mình phát tài thì sao, ta nói không sai chứ?
Sở Hành Vân một lần nữa ngồi xuống, rót chén rượu ngon rồi hỏi ngược lại.
- Đương nhiên, con người ai không ích kỷ!
Tần Thiên Phong ngẩng đầu lên biểu hiện vô cùng chắc chắn.
- Ngươi chiếm được nhiều đan phương, nếu nỗ lực luyện đan thì chính xác có thể kiếm được nhiều tiền của phi nghĩa, nhưng những đan phương mà ngươi lấy được thì Vân Đằng Thương Hội chúng ta cũng sẽ không cất giấu mà truyền đạt cho Luyện Đan Sư khác, dần dần đan dược ngươi luyện chế được thì người khác cũng có thể luyện chế, sẽ không còn là thứ gì quý hiếm nữa. Đây là điều thứ nhất.
Sở Hành Vân ha hả cười nói:
- Điều thứ hai: ngươi phản bội Vân Đằng Thương Hội thì từ nay về sau sẽ không còn được chúng ta chỉ đạo luyện đan, lại càng không có người truyền thụ đan phương mới cho ngươi. Kết quả là, ngươi chỉ có thể trơ mắt nhìn người khác tiến bộ, còn mình thì biến thành kẻ tầm thường mà lại còn bị thiên hạ nhục mạ. Ngươi nghĩ làm như vậy có đáng giá không?
Tần Thiên Phong trong lòng run rẩy, sau khi nghe xong hai câu này thì hắn đã nghĩ không ra bất kỳ điều gì để phản bác, Sở Hành Vân nói quá hoàn mỹ, hầu như không có có bất kỳ sơ hở gì.
Thấy Tần Thiên Phong trầm mặc không nói, Sở Hành Vân tiến lên một bước, cao giọng nói:
- Chư vị, Vân Đằng Thương hội chúng ta được thành lập cũng không phải muốn đoạt quyền đoạt lợi, điều chúng ta mong muốn là mọi người có thể hợp tác qua lại, càng lúc mở càng nhiều con đường mua bán hơn, luyện càng nhiều đan dược tốt hơn, tất cả mọi người có thể đồng hành hỗ trợ lẫn nhau.
Thanh âm boong boong quanh quẩn trong Thiên Hương Lâu, cả một không gian rộng lớn bỗng nhiên hoàn toàn yên lặng, rồi sau đó vô số tiếng hoan hô vang lên.
Những lời này của Sở Hành Vân thật quá khí phách!
Thương hội bình thường phải dùng thủ đoạn trăm phương ngàn kế để đạt được lợi ích lớn nhất, nhưng Sở Hành Vân lại không làm như vậy, không ngờ hắn lại lấy Vân Đằng Thương Hội làm hạch tâm rồi mở rộng hợp tác với các thương hội khác, sau đó cùng chia sẻ lợi nhuận.
Cách làm như thế không chỉ mang lại cho các đại thương hội lợi ích khổng lồ, mà ngay cả võ giả cùng Luyện Đan Sư cũng vui vẻ hoan nghênh; người trước có thể mua càng nhiều đan dược tốt hơn, người sau có thể không ngừng tiến bộ, leo lên đan đạo đỉnh cao!
- Sở hội trưởng hôm nay đã khiến ta tâm phục khẩu phục, Thiên Dương Thương Hội nguyện ý hợp tác.
Một gã hội trưởng đứng lên, hai tay ôm quyền, hắn đã hoàn toàn bị sự quyết đoán của Sở Hành Vân thuyết phục.
- Tâm Lam Thương Hội ta cũng nguyện ý hợp tác, xin Sở hội trưởng chiếu cố nhiều hơn.
Lại thêm một gã hội trưởng cất cao giọng nói.
Dần dần càng ngày càng nhiều hội trưởng tham gia vào, tất cả đều có ý lấy lòng Vân Đằng Thương Hội, đồng thời cũng không có thiếu Luyện Đan Sư đồng ý gia nhập thương hội, toàn cảnh không còn có sự cứng ngắc như trước mà thay vào đó là vô cùng sôi nổi.
Bọn họ phát hiện, nếu loại trừ Vân Đằng Thương Hội thì có lẽ sẽ vãn hồi một phần xu hướng đang suy tàn, nhưng nếu hợp tác cùng Vân Đằng Thương Hội thì bọn họ có thể phát triển kiếm được rất nhiều lợi ích.
Cái nào lợi cái nào hại bọn họ liếc mắt liền có thể phân biệt được, nào dám tiếp tục ôm ý đối địch với Vân Đằng Thương Hội.
Cảnh tượng bên trong Thiên Hương Lâu ngày càng náo nhiệt, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng cười vui sướng, nhưng đám người Tần Thiên Phong sắc mặt lại âm trầm đến đáng sợ.
- Người này ngôn ngữ văn phong thật sắc bén, thủ đoạn vô số, sau bữa tối nay chắc chắn sẽ rất nhiều thương hội hợp tác cùng hắn.
Tô Không cắn răng nói, bọn họ rõ ràng muốn chống lại Vân Đằng Thương Hội, lại không nghĩ tới cuối cùng biến thành trợ giúp nâng cao danh tiếng cho Vân Đằng Thương Hội.
- Chúng ta đều có ân oán cùng Sở Hành Vân, nếu lực lượng của hắn mạnh lên thì chúng ta sẽ khó sống yên ổn được!
La Xuyên Phong nắm chặt nắm tay, từ sau ngày hôm nay thì La Thủy Thương Hội của hắn sợ rằng không mở cửa nổi.
Tần Thiên Phong hơi híp mắt lại, lạnh lùng nhìn đám người Sở Hành Vân, sau đó trầm giọng nói:
- Nếu Sở Hành Vân đã mang uy hiếp to lớn như vậy, chúng ta nên dùng tới biện pháp cuối rồi.
- Ý của ngươi là...
Tô Không cùng La Xuyên Phong sửng sốt, tròng mắt lóe sáng.
- Sau bữa yến tiệc đêm nay, ba nhà chúng ta gia triệu tập tất cả cường giả Địa Linh Cảnh âm thầm giết chết đám người Sở Hành Vân, một tên cũng không bỏ xót!
Giọng Tần Thiên Phong vô cùng lạnh lẽo, sát ý trong mắt ảnh hưởng đến cả Tô Không cùng La Xuyên Phong. Không sai, nếu Sở Hành Vân mang uy hiếp lớn cho bọn họ thì chỉ có giết hắn mới đảm bảo được an toàn trong tương lai.
Sở Hành Vân đứng ở giữa đám người, ánh mắt thoáng nhìn lập tức cảm nhận được sát ý lạnh giá trên ba người này, hắn không sợ hãi mà ngược lại âm thầm cười một tiếng, cố ý gia tăng âm lượng:
- Thiết trưởng lão, sao người lại xuất hiện ở đây?
Những lời này đột nhiên nói ra khiến mọi người sửng sốt một chút.
- Thiết trưởng lão, chẳng lẽ là vị điện chủ Chấp Pháp Điện của Lăng Tiêu Vũ Phủ?
- Không thể nào đâu, ta nghe nói Thiết Vô Tâm cai quản Chấp Pháp Điện, ngày bình thường sẽ rất ít khi xuất hiện. Loại yến tiệc của các thương hội tổ chức như thế này hắn chưa bao giờ tham gia.
Sắc mặt mọi người đều đại biến, nhìn theo ánh mắt của Sở Hành Vân bọn họ phát hiện ở cửa Thiên Hương Lâu xuất hiện một lão giả áo bào đen.
Hít ——
Đoàn người mở to hai mắt, cố gắng thấy rõ khuôn mặt của lão giả rồi chợt ngửa đầu hít một hơi khí lạnh.