Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 183: Dễ Dàng Đánh Bại

Chương 183: Dễ Dàng Đánh Bại




Ánh mắt Vũ Túc lạnh lẽo, hắn cũng không nhiều lời vô ích cùng Sở Hành Vân, hưu một tiếng, trọng kiếm đen kịt được rút ra.

- Tu vi của ngươi là Tụ Linh Cảnh lục trọng, ta không muốn chiếm tiện nghi nên sẽ đem tu vi áp chế đến trình độ ngang nhau, ta muốn cho ngươi phải thua tâm phục khẩu phục!

Vũ Túc hít sâu một hơi, hắn lập tức đem tu vi áp chế đến Tụ Linh Cảnh lục trọng.

Chỉ thấy hắn lao nhanh về phía trước, mỗi bước chân làm mặt đất chấn động, một hư ảnh man ngưu đen kịt cao đến mấy thước xuất hiện, man ngưu rống dài một tiếng, hai cây sừng trâu trông giống như lợi kiếm muốn đâm rách trời cao.

- Không ngờ lại trực tiếp gọi ra võ linh Song Nhận Man Ngưu, xem ra Vũ Túc đã thực sự nổi giận.

Mọi người nhỏ giọng kinh hô, vừa rồi Vũ Túc cùng Diệp Hoan đánh một trận cũng không gọi ra võ linh, bởi vậy có thể thấy được Vũ Túc lần này sẽ không nương tay, hắn muốn dùng thế sấm sét ngay lập tức đánh bại Sở Hành Vân.

Cảm giác được chiến ý trên người Vũ Túc, Sở Hành Vân vẫn đứng tại chỗ không một chút sứt mẻ nào.

Hưu hưu hưu!

Vũ Túc đã chạy nước rút đến trước người Sở Hành Vân, trọng kiếm trong tay vung lên, nhìn như nặng nề chậm chạp nhưng thật ra kiếm ảnh lại vô số, trong cơn bão kiếm khí xuất hiện ba đóa kiếm hoa lao thẳng tới chỗ hiểm trên người Sở Hành Vân.

Trọng Kiếm Vô Phong, người bình thường có thể điều khiển được cánh tay của mình đã cực kỳ hiếm thấy, nhưng Vũ Túc một kiếm đâm ra lại biến thành ba đóa kiếm hoa, điều này chứng minh kiếm thuật của Vũ Tục cực kì cao siêu.

- Thế nào? Ngay cả đánh trả cũng không làm được?

Vũ Túc nhe răng cười to, trong nháy mắt trọng kiếm liền phá vỡ hư không, khoảng cách giữa hai người chỉ còn nửa mét.

Sở Hành Vân cũng không ra tay, hắn chỉ cười nhạt một tiếng, cánh tay hơi động, một đạo kiếm quang nỡ rộ.

Vào thời điểm trọng kiếm của Vũ Túc sắp sửa đâm tới người của Sở Hành Vân thì một cổ kiếm khí vô hình xuất hiện, phảng phất giống như một cái chuông lớn bao phủ xung quanh thân thể Sở Hành Vân khiến cho Vũ Túc không cách nào tiếp tục xâm nhập.

Cùng lúc đó, kiếm của Sở Hành Vân đã đến, giống như sừng của linh dương kề ở sát cổ Vũ Túc.

Vũ Túc nhất thời cảm giác lành lạnh ở cổ, cả người giống như hóa đá, không dám động đậy chút nào. Hắn có thể cảm giác được nếu như Sở Hành Vân tiến thêm nữa phân thì một kiếm này đủ đâm thủng yết hầu của hắn.

- Điều này, trận đấu kết thúc rồi?

Mọi người quay qua quay lại, hai mặt nhìn nhau.

Vũ Túc chính là đệ tử nòng cốt của Vân Mộng Vũ Phủ, thủ đoạn trọng kiếm thuật xuất quỷ nhập thần, tinh diệu vô cùng.

Sở Hành Vân mặc dù tu vi hơi yếu nhưng sau khi hắn tiến nhập Lăng Tiêu Vũ Phủ đã làm ra nhiều việc lớn chấn động toàn thành, mà đặc biệt Sở Hành Vân cũng là một gã kiếm tu, từng dùng kiếm chém Lý Dật.

Mọi người cho rằng trận đấu giữa hai người này sẽ vô cùng đặc sắc, nhưng kết quả cuối cùng lại tới nhanh như vậy, Vũ Túc ngay cả góc áo của Sở Hành Vân cũng chưa đụng được đã thua!

Sở Hành Vân liếc mắt nhìn Vũ Túc, sau đó thu hồi Trảm Không Kiếm, lạnh lùng nói:

- Ngươi tự cho là dễ dàng thắng ta nên mới dám nói lời cuồng vọng, lại còn đem tu vi áp chế đến Tụ Linh Cảnh lục trọng. Hiện tại ngươi bị ta một kiếm đánh bại, thực sự là tự làm mất mặt mình.

Thấy Sở Hành Vân thu kiếm, Vũ Túc thở dài một hơi, nhưng hắn vừa nghe những lời này của Sở Hành Vân thì cả khuôn mặt lập tức đỏ bừng.

Lúc này, Vũ Túc có thể cảm giác được mọi người đang nhìn hắn, trong con mắt ẩn chứa sự châm chọc, miệng thì liên tục nói lời xem thường, chủ yếu là cười nhạo sự ngu xuẩn cùng tự đại, điều này khiến hắn hận không tìm được một cái lổ để chui vào.

- Ta hiện tại sẽ cho ngươi thêm một cơ hội, ngươi toàn lực ra tay cùng ta chiến đấu một hồi.

Sở Hành Vân lui ra phía sau vài bước, ngẩng đầu nhìn Vũ Túc, trên mặt nở một nụ cười ôn thuận.

- Thật sao?

Vũ Túc hai mắt trợn to, bộc phát ra một trận vui mừng.

Dưới lôi đài, ánh mắt Ân Nhược Trần khẽ run lên giống như nhìn ra cái gì đó, cất cao giọng nói:

- Vũ Túc, ngươi đã thua, lập tức thực hiện cam kết của ngươi, chớ để càng lún sâu vào!

- Thiếu phủ chủ, vừa rồi đánh một trận chỉ là do ta sơ sẩy mới bị tiểu tử này nắm được cơ hội, nếu ta chuẩn bị kĩ lưỡng thì tuyệt đối có thể dễ dàng chiến thắng.

Vũ Túc khẳng định với Ân Nhược Trần, sau đó hắn quay đầu lại, một lần nữa giơ trọng kiếm đen kịt lên.

- Cái tên ngu xuẩn này!

Trong lòng Ân Nhược Trần nổi giận đến đỏ bừng cả mặt.

Theo biểu hiện bên ngoài thì Sở Hành Vân cho Vũ Túc một cái cơ hội để hắn toàn lực ra tay, tái chiến một hồi.

Nhưng nếu tinh tế nghiên cứu thì hành động này của Sở Hành Vân cũng giấu diếm huyền cơ.

Hai người tái chiến, nếu Vũ Túc thắng thì cũng không được mọi người ủng hộ, nguyên nhân bởi vì tu vi Vũ Túc vốn hơn xa Sở Hành Vân, thắng cũng sẽ không ngoài dự liệu của mọi người.

Nhưng ngược lại nếu như Vũ Túc thua thì coi như hắn đã thua trong tay Sở Hành Vân hai lần.

Bại hai lần liên tục trong tay của một người, đối với Vũ Túc mà nói sẽ là một lần đả kích cực mạnh, không chỉ tự làm mất mặt mình mà còn kéo theo Vân Mộng Vũ Phủ bị mọi người chê cười.

Giữa lúc Ân Nhược Trần đang suy tư thì ở trên lôi đài, Sở Hành Vân cùng Vũ Túc bốn mắt nhìn nhau.

Lúc này Vũ Túc cũng không tiếp tục áp chế tu vi của mình nữa, khí tức thuộc về võ giả Địa Linh Cảnh nhất trọng phát ra, một tia âm sát khí như có như không trôi nổi trên người của hắn, toàn thân tràn ngập khí tức âm trầm.

- Lần này ta nhất định thắng ngươi!

Vũ Túc toàn thân căng thẳng, không còn tiếp tục tự cao tự đại, trọng kiếm điên cuồng chuyển động chém về phía Sở Hành Vân.

Trên thân kiếm dày rộng có kiếm khí không ngừng lưu chuyển, kiếm quang được sát nhập vào một tia âm sát khí khiến nó mờ nhạt khó nắm bắt.

Âm sát lực đến từ trong thiên địa, cực kì âm u lạnh lẽo, một khi tiếp xúc với thân thể sẽ xâm nhập mọi ngõ ngách khiến cho linh hải cô đọng hơn, võ giả Tụ Linh Cảnh không có cách nào chống lại.

Lúc này Vũ Túc điên cuồng lao tới giống như liều chết, mỗi một kiếm chém xuống đánh lên trên kiếm khí phong bạo làm tiêu tán không ít, một kiếm lại một kiếm chém ra, kiếm quang bao phủ bầu trời, điều này chứng tỏ sát ý của hắn dày đặc như thế nào.

- Tên Vũ Túc này thực lực quá mạnh mẽ, không biết Sở sư đệ có thể chịu đựng được không?

Diệp Hoan rất là khẩn trương nhìn về phía trước, hắn từng đánh một trận cùng Vũ Túc nên biết rõ thực lực Vũ Túc kinh khủng như thế nào.

Hiện tại, Vũ Túc không còn ẩn dấu tu vi mà đem âm sát khí triệt để phóng ra, thực lực càng tăng thêm vài phần.

- Các ngươi cứ việc yên tâm, một khi xuất hiện nguy hiểm thì ta sẽ lập tức ra tay.

Thiết Vô Tâm cũng bị thế tiến công cuồng bạo của Vũ Túc làm cho kinh hãi, con mắt chăm chú nhìn hai người trên lôi đài, chuẩn bị tùy thời ra tay.

Khác với sự khẩn trương của mọi người, dưới một góc lôi đài, Lận Thiên Trùng đang quan sát toàn bộ cuộc chiến, trên mặt tràn đầy vẻ tán thưởng, lại có vẻ rất là thong dong dễ dàng.

Trong mắt hắn, mỗi một lần Vũ Túc tấn công đúng là ngang ngược bá đạo, gần như khiến kiếm khí phong bạo nổ nát, nhưng tinh tế nhìn lại thì mỗi khi trọng kiếm hạ xuống, âm sát khí trên kiếm phong cũng không có xâm nhập vào cơ thể Sở Hành Vân.

Những âm sát khí này vừa mới tiếp xúc với kiếm khí của Sở Hành Vân đã biến mất một cách kỳ diệu, triệt để tiêu tán trong hư không, sự áp bách do kiếm quang gây ra chỉ đến từ lực lượng bản thân của Vũ Túc.

- Tiểu tử này thực sự là xui xẻo, không ngờ lại đối đầu với tên Sở Hành Vân biến thái này.

Lận Thiên Trùng có chút dở khóc dở cười nói, Vũ Túc chiến đấu hung mãnh như vậy, những kết quả vẫn bị Sở Hành Vân nắm trong lòng bàn tay.

Quả nhiên, sau khi đánh ra vô số kiếm quang, cuối cùng Vũ Túc cũng cảm thấy một tia không thích hợp, tâm thần hắn bắt đầu hơi hỗn loạn, một cảm giác xuy yếu dần truyền đến, cả cơ thể bỗng nhiên vô cùng nặng nề.

Cũng chính là trong nháy mắt này, kiếm khí phong bạo đột nhiên biến mất, Sở Hành Vân cầm trong tay Trảm Không Kiếm lại một lần nữa phóng tới.

Lúc này trên thân Trảm Không Kiếm xuất hiện kiếm khí sắc bén, thân kiếm hơi biến đổi, kiếm khí liền phóng ra, dưới ánh mắt rung động của mọi người xé rách hư không mang theo vô số âm thanh chói tai.

- Chỉ bằng đòn tấn công như vậy cũng muốn đánh bại ta sao?

Vũ Túc hừ lạnh một tiếng, vội vàng chống đỡ, nhưng mà hắn mới vừa định vung kiếm thì cảm giác được toàn thân suy yếu vô lực, Trảm Không phong nhận chém tới trực tiếp khiến hắn phun mấy ngụm máu tươi, thân thể không ngừng lui về phía sau.

Âm thanh xuy xuy truyền ra, Vũ Túc không ngờ bị chấn lùi đến mép lôi đài.

Nơi hắn đi qua, máu tươi rơi đầy đất.

Dịch giả: Hào Ca

Biên tập: Mei_hnmn

Nhóm dịch Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch