Ánh mắt của tất cả mọi người rơi vào trên người Sở Hành Vân, ai cũng muốn xem hắn sẽ giải thích thế nào.
Sở Hành Vân cũng không bối rối, cất cao giọng nói:
- Cái gọi là võ đạo luận bàn, hai chữ công bình rất là trọng yếu, Diệp Hoan sư huynh tu vi là Tụ Linh Cảnh cửu trọng, điểm này mọi người đều biết, nhưng người mà Vân Mộng Vũ Phủ phái ra có tu vi Địa Linh Cảnh nhất trọng mà lại âm thầm che giấu tu vi, xin hỏi trận luận bàn có công bình hay không?
Địa Linh Cảnh nhất trọng!
Mọi người đều nhíu mày, ánh mắt lập tức nhìn quét qua thì phát hiện tu vi Vũ Túc chỉ là Tụ Linh Cảnh cửu trọng, trên người không hề có âm sát khí, cũng không có bước vào cảnh giới Địa Linh Cảnh.
- Tự mình tài nghệ không bằng người, lại còn nghĩ ra quỷ kế như vậy, Sở Hành Vân quả nhiên danh bất hư truyền.
Ân Nhược Trần cười lạnh một tiếng, quay sang Vũ Túc nói:
- Lui xuống trước đi đi, chớ cùng người này cãi nhau làm gì!
- Được!
Vũ Túc cũng trừng mắt liếc Sở Hành Vân.
Tuy nhiên khi hắn xoay người định đi xuống thì âm thanh của Sở Hành Vân lần thứ hai truyền đến:
- Ngươi dựa vào bí pháp nào đó hoàn toàn thu liễm âm sát khí trong cơ thể, nhưng mặc kệ ngươi che giấu như thế nào, lúc xuất kiếm đều khó tránh khỏi việc để lộ âm sát khí, đây chính là lý do một kiếm kia của ngươi Diệp Hoan sư huynh hoàn toàn không nhận thấy được.
Sau khi nghe xong, chân của Vũ Túc run lên một cái, tay nắm chặc trường kiếm của mình, khuôn mặt có phần trắng bệt.
Sở Hành Vân không ngừng lại, tiếp tục nói:
- Theo như ta đoán thì lý do ngươi ẩn giấu tu vi là vì muốn đánh Diệp Hoan sư huynh bị thương nặng, sau đó sẽ vui vẻ giễu cợt khiến Lăng Tiêu Vũ Phủ mất hết mặt mũi. Hành động như vậy thực sự là quá hổ thẹn. Thật đáng buồn, đường đường là một tên kiếm tu mà lại làm ra hành vi đê tiện này.
Lời nói của hắn giống như đầu châm nhọn đâm vào đầu Vũ Túc khiến thân thể hắn càng thêm run rẩy.
Thiết Vô Tâm thấy một màn như vậy, trong lòng bất ngờ hiểu được vấn đề, bàn tay đánh về phía trước, một luồng âm sát khí hùng hậu phóng ra, hình thành vòng xoáy màu đen trực tiếp bao phủ thân thể Vũ Túc.
Ông!
Vòng xoáy màu đen đột nhiên biến mất, một luồng âm sát khí hơi yếu chậm rãi tràn ra từ trên người Vũ Túc. Trong cổ âm sát khí này có chứa vài phần kiếm khí hùng hậu, cùng một dạng với khí tức trên cơ thể của hắn.
Vẻ mặt Thiết Vô Tâm lập tức trầm xuống, quay sang Ân Nhược Trần cười lạnh nói:
- Vân Mộng Vũ Phủ các ngươi còn có cái gì để giải thích sao?
Sắc mặt mọi người lạnh lẽo, đồng dạng gắt gao nhìn chằm chằm Vân Mộng Vũ Phủ.
Cổ âm sát khí tràn ra trên người Vũ Túc cùng lúc chứa kiếm khí của hắn, điều này chứng minh Vũ Túc đã nắm giữ âm sát khí, tiến vào cảnh giới Địa Linh Cảnh từ lâu.
Sở Hành Vân nói không sai, trận luận bàn này căn bản không công bình!
Cảm thụ được ánh mắt khinh bỉ của mọi người, Ân Nhược Trần cũng cảm giác trên mặt không còn ánh sáng. Ánh mắt hắn đảo qua một vòng, vẻ mặt trở nên âm trầm không gì sánh được, giận dữ nói:
- Vũ Túc, ngươi thật to gan, không ngờ lại ẩn dấu tu vi bản thân. Ngươi có biết tội của mình không!
Vũ Túc sửng sốt một chút, nhưng rất nhanh liền nhìn ra điều gì đó, hai đầu gối trực tiếp quỳ xuống, lớn tiếng nói:
- Thiếu phủ chủ, ta biết sai rồi, đều tại ta vì cái lợi trước mắt mà nghĩ ra biện pháp như vậy, mong thiếu phủ chủ tha tội!
Nói xong, Vũ Túc dập đầu xuống đất, âm thanh cực lớn, rõ ràng truyền vào trong tai mọi người.
- Cái tên Ân Nhược Trần này thật đúng là giả dối!
Sở Hành Vân lạnh lùng nhìn phía trước, trong lòng liên tục cười lạnh.
Vũ Túc là đệ tử nòng cốt của Vân Mộng Vũ Phủ, nhận được rất nhiều sự quan tâm.
Hắn bước vào Địa Linh Cảnh, Vân Mộng Vũ Phủ chắc chắn sẽ biết được trước tiên.
Nhưng Ân Nhược Trần vừa rồi lại nói hắn cũng không biết Vũ Túc đã bước chân vào Địa Linh Cảnh, từ đó chẳng khác nào là đem tất cả trách nhiệm đổ lên trên người Vũ Túc, khiến cho bản thân và Vân Mộng Vũ Phủ không có liên quan trong chuyện này.
Không thể không nói, hành động như vậy thật là xảo trá.
Mọi người cho dù biết chuyện này là do Vân Mộng Vũ Phủ sắp đặt cũng không tiện nói rõ, hơn nữa Vũ Túc đã chủ động thừa nhận khiến cho Thiết Vô Tâm càng khó truy cứu trách nhiệm của Vân Mộng Vũ Phủ.
- Chuyện hôm nay đã khiến Thiết trưởng lão chê cười, may mà vừa rồi không có chuyện gì ngoài ý muốn, nếu không Vân Mộng Vũ Phủ chúng ta sẽ rất khó giải thích. Người cứ yên tâm, đợi khi về Vân Mộng Vũ Phủ ta nhất định sẽ phạt hắn.
Ân Nhược Trần quay sang Thiết Vô Tâm ôm quyền nói, một bên mắt nháy nháy ý bảo Vũ Túc lập tức lui ra.
- Chậm đã!
Vũ Túc mới bước được nửa bước thì một âm thanh lạnh như băng lập tức truyền đến.
Chỉ thấy Sở Hành Vân nhảy lên trên võ đạo lôi đài, cười khẩy nói:
- Ngươi đầu tiên là giễu cợt Diệp Hoan sư huynh, sau đó lại đả thương hắn; hiện tại chỉ nói mấy câu đã nghĩ toàn thân trở về, ngươi hình như nghĩ hơi dễ dàng đấy!
- Vậy ngươi còn muốn thế nào?
Vũ Túc căm tức nhìn Sở Hành Vân, hôm nay mọi việc đều rất hoàn mỹ cho đến khi Sở Hành Vân xuất hiện, khiến hắn kiếm củi ba năm thiêu rụi một giờ, lại còn nói hắn là sỉ nhục của kiếm tu.
Nếu như ánh mắt có thể giết người thi Vũ Túc hiện tại đã chém Sở Hành Vân hàng nghìn nhát đao để hắn chết không toàn thây!
- Rất đơn giản, ta với ngươi đánh một trận, ngươi thắng thì việc này ta không truy cứu nữa; nhưng nếu là ta thắng thì ngươi phải ở trước mặt mọi người quỳ xuống xin lỗi với Diệp Hoan sư huynh, thừa nhận hành động của mình là vô sỉ.
Sở Hành Vân tự tin đưa ra lời đề nghị, mỗi một chữ đều rất rõ ràng.
Nghe như thế, biểu tình trên mặt mọi người đều cứng lại, còn cho là mình đã nghe lầm. Sở Hành Vân lại muốn đánh một trận với Vũ Túc?
Diệp Hoan đứng ở dưới lôi đài, trong lòng vô cùng cảm động.
Lúc nãy nhờ có Sở Hành Vân mà hắn tránh được việc bị thương nặng, hiện tại Sở Hành Vân đưa ra ước định, hắn muốn từ trong miệng Vân Mộng Vũ Phủ đòi một câu trả lời hợp lý, khiến Vũ Túc phải quỳ xuống xin lỗi.
- Sở sư đệ từ trước đến nay là người trung nghĩa, tuy nhiên thực lực Vũ Túc không thể khinh thường, đã bước chân vào Địa Linh Cảnh. Nếu như Sở sư đệ cùng hắn cứng đối cứng thì sợ là có chút nguy hiểm.
Dương Phong đã biết thủ đoạn của Vũ Túc, kiếm pháp mạnh mẽ căn bản không có lưu tình.
Huống chi Sở Hành Vân khiến hắn mất hết mặt mũi, về tình về lý thì đối phương sẽ không từ bỏ ý đồ.
- Ta ngược lại không cho là như vậy.
Chẳng biết từ lúc nào Thiết Vô Tâm đã đi tới gần.
Hắn cười nhìn Sở Hành Vân trên võ đạo lôi đài, trên mặt không có chút nào lo lắng.
Trải qua mấy lần tiếp xúc, Thiết Vô Tâm biết Sở Hành Vân thâm tàng bất lộ (ẩn giấu sâu), Vũ Túc thực lực tuy mạnh nhưng lấy thủ đoạn của Sở Hành Vân đủ để ứng phó.
Khuôn mặt Vũ Túc không ngừng co giật, lửa giận trong lòng hừng hực cháy lên, hắn quay đầu nhìn về phía Ân Nhược Trần muốn dò hỏi ý kiến.
Lúc này Ân Nhược Trần cũng hơi do dự.
Hắn từng nghe nói qua không ít lời đồn về Sở Hành Vân, biết người này không giống bình thường, nhưng ngay trước mặt mọi người mà đưa ra lời khiêu chiến cũng thật sự quá lỗ mãng.
- Cổ trưởng lão từng nói qua, người này cùng Vân Mộng Vũ Phủ có thâm cừu đại hận, nếu hắn chủ động khiêu chiến thì tốt thôi, ta vừa lúc định nhìn xem thực lực của hắn đến đâu.
Ân Nhược Trần thầm nghĩ trong lòng sau đó gật đầu với Vũ Túc.
Lúc này, Sở Hành Vân từ tay ống tay áo rút ra Trảm Không Kiếm, kiếm khí ra khỏi vỏ phát ra một trận âm thanh cao vút, kiếm quang giống như một tia sáng sắc bén làm hai mắt Vũ Túc đau đớn.
Sở Hành Vân một tay cầm kiếm, mũi kiếm chỉa thẳng vào Vũ Túc, nói: