Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 190: Ngũ Hỏa Long Tiên Hoa

Chương 190: Ngũ Hỏa Long Tiên Hoa




Âm thanh vang khắp võ đạo quảng trường khiến cho mọi người đều đứng ngây như phỗng.

Lời này của Hoa Vân Hà rất khí phách, trực tiếp công nhận Vạn Thú Hỏa thuộc về Sở Hành Vân, lại thẳng thừng đuổi Ân Thiên Thành đi, đúng là chẳng thèm để mắt đến hắn.

- Hoa Vân Hà, ngươi đừng khinh người quá đáng!

Ân Thiên Thành nổi giận gầm lên một tiếng:

- Lai lịch của Vạn Thú Hỏa này ngươi cũng rất rõ ràng; nó thuộc về ai, không thuộc về ai còn chưa đến lượt ngươi quyết định.

- Còn nữa, thân thế của tên Sở Hành Vân này ngươi hiểu rõ hơn bất kì ai khác, ta khuyên ngươi đừng nên quá thân cận với hắn, nếu không sớm muộn gì Lăng Tiêu Vũ Phủ cũng sẽ gặp phải tràng cảnh giống năm đó!

Thân thế?

Tràng cảnh năm đó?

Sở Hành Vân nhạy cảm nắm bắt được hai cụm từ này, trong lòng rục rịch, chẳng lẽ Hoa Vân Hà biết chuyện xảy ra năm xưa!

- Hoa Vân Hà ta phải làm gì còn chưa đến lượt ngươi phải dạy!

Hoa Vân Hà lạnh lùng đáp lại, trong mắt không có chút nào sợ hãi, cao giọng nói:

- Hiện tại ta cho ngươi hai lựa chọn: thứ nhất là ngươi cùng ta đại chiến một trận, nếu ngươi thắng thì ta sẽ không nhúng tay vào chuyện này; thứ hai là ngươi để lại Ngũ Hỏa Long Tiên Hoa rồi lập tức mang người của Vân Mộng Vũ Phủ các ngươi rời khỏi đây, nếu không thì hai Vũ Phủ chúng ta chiến một trận đi.

Uy hiếp.

Lạnh lùng tới cực điểm uy hiếp.

Khuôn mặt Ân Thiên Thành như biến thành gan heo, Hoa Vân Hà ngay trước mặt mọi người không tiếc khơi mào cuộc chiến giữa hai Vũ Phủ cũng phải bảo vệ được Sở Hành Vân, lại còn khiến hắn mất hết mặt mũi.

Điều này giống như chà đạp lên mặt, hung hăng giẫm lên lòng tự tôn của hắn.

- Phủ chủ từ trước đến nay không hề nhúng tay vào những việc như thế này, vì sao hôm nay vừa xuất hiện lại nói ra những lời quyết đoán như vậy?

Trên mặt Thiết Vô Tâm có chút kinh hãi, hắn cảm giác như Hoa Vân Hà đã biến thành một người hoàn toàn khác.

Nghe vậy, trong lòng Sở Hành Vân hơi trầm xuống, ánh mắt nhìn về phía Hoa Vân Hà lóe lên một vài tia sáng, trong lòng hắn không biết đang suy nghĩ cái gì.

- Hoa Vân Hà, ngày sau ngươi chắc chắn sẽ hối hận về những gì mình đã làm hôm nay!

Ánh mắt Ân Thiên Thành lấp lóe không yên phận, tay hất một cái ném Ngũ Hỏa Long Tiên Hoa đến trước mặt Hoa Vân Hà, sau đó thân hình khẽ động, lập tức mang theo Ân Nhược Trần biến mất không thấy dấu vết.

- Phủ chủ!

Một đám đệ tử Vân Mộng Vũ Phủ lập tức hô to, cũng không dám tiếp tục ở lại mà theo bước Ân Thiên Thành hốt hoảng rời khỏi chỗ này, nhìn bộ dạng vô cùng chật vật.

Chỉ trong chốc lát, toàn bộ võ đạo quảng trường chỉ còn lại mỗi người của Lăng Tiêu Vũ Phủ.

- Đúng là lớn bé như nhau, chuyên đi bắt nạt kẻ yếu.

Hoa Vân Hà lạnh giọng cười, thu hồi võ linh vào trong cơ thể, ngón tay búng một cái lập tức Ngũ Hỏa Long Tiên Hoa bay đến trước người của Sở Hành Vân, nói:

- Ngươi đã chiến thắng Ân Nhược Trần, lại còn giữ gìn mặt mũi cho Lăng Tiêu Vũ Phủ, đóa Ngũ Hỏa Long Tiên Hoa này là thứ ngươi nên được nhận.

Mọi người nhìn chằm chằm vào Ngũ Thải Long Tiên Hoa, trong lòng tràn đầy ước ao.

Tuy nhiên chỉ là ước ao, cũng không có đố kị.

Sở Hành Vân cùng Ân Nhược Trần đánh một trận mọi người đều nhìn tận mắt, ai cũng bị thực lực cường đại của Sở Hành Vân chinh phục, không hề có bất kì cảm giác ganh tỵ nào.

- Đa tạ phủ chủ.

Sở Hành Vân gật đầu, sau đó đem Ngũ Hỏa Long Tiên Hoa thu vào bên trong nhẫn trữ vật. Chợt hắn ngẩng đầu nhìn Hoa Vân Hà, trong mắt lóe ra từng tia sáng.

Nhưng lúc Sở Hành Vân định đặt câu hỏi thì âm thanh của Hoa Vân Hà trực tiếp vang lên trong đầu của hắn:

- Ta biết trong lòng ngươi có nhiều vấn đề muốn hỏi, đợi khi ngươi hoàn toàn hồi phục thì tới Lăng Tiêu Các tìm ta, ta sẽ giải thích mọi chuyện cho ngươi nghe.

- Được.

Sở Hành Vân gật đầu đáp lại, sau khi hắn toàn lực điều động Vạn Thú Hỏa thì thân thể đã rơi vào thời kì suy yếu, do đó hắn chỉ có thể tạm thời đè xuống những vấn đề trong lòng.

Mọi người thấy mọi việc đã kết thúc nên cũng không tiếp tục ở lại, nhanh chóng tụm năm tụm ba rời đi.

Bọn rất rõ ràng những chuyện vừa xảy ra nhất định sẽ rất nhanh tạo thành một cơn bão táp, càn quét tất cả ngóc ngách trong Hoàng Thành.

Sở Hành Vân là chủ nhân của Vân Đằng Thương Hội nên sớm đã bị rất nhiều người để ý tới, hôm nay hắn đại biểu cho Lăng Tiêu Vũ Phủ chiến thắng Ân Nhược Trần nổi tiếng không ai sánh bằng, lại còn suýt chút nữa đưa tới chiến tranh giữa hai đại Vũ Phủ.

Sự kiện này nếu truyền ra thì đừng nói là Hoàng Thành mà sợ rằng cả Lưu Vân Hoàng Triều đều sẽ bị chấn động!

Lúc này, ở bên trong đình viện.

Sở Hành Vân vừa về đến nhà liền nhanh chóng tiến vào trong không gian Luân Hồi Thạch.

Cả người hắn ngâm trong huyết trì, một luồng sinh cơ tinh thuần ồ ạt tiến vào những lỗ chân lông trên cơ thể, dung nhập vào trong máu thịt làm dịu đi kinh mạch và linh hải sớm đã khô cạn, khiến Sở Hành Vân khó có thể kìm nén mà phát ra vài tiếng rên rỉ.

- Không hổ danh là bản mệnh tinh huyết của Chân Hỏa Phượng Hoàng, dù có bị thương nặng thế nào, thân thể mệt mỏi bao nhiêu thì chỉ cần ngâm trong đó là có thể nhanh chóng khôi phục, nếu không thì dựa theo thương thế bây giờ của ta cần ít nhất mười ngày nửa tháng.

Sở Hành Vân tựa vào một góc huyết trì, tâm niệm khẽ động, linh lực lập tức lưu chuyển khắp toàn thân trên dưới khiến cơ thể từ từ được chữa trị, dựa theo tốc độ bây giờ thì chỉ cần một ngày một đêm là hắn có thể khôi phục lại.

- Hôm nay sau khi cùng Ân Nhược Trần đánh một trận, ta đã hai lần liên tiếp sử dụng lực lượng của Vạn Thú Hỏa, đem tất cả lực lượng luyện hóa từ mắt trận tiêu hao sạch sẽ, sau này sợ rằng lại phải tìm cách nào đó để bổ sung lực lượng.

Sở Hành Vân nhìn Vạn Thú Hỏa trong lòng bàn tay, có chút bất đắc dĩ thở dài.

Uy lực Vạn Thú Hỏa không thể khinh thường, ngay cả cường giả Âm Dương Cảnh cũng phải sợ hãi vài phần.

Nhưng đồng thời, nếu muốn phát huy toàn bộ lực lượng của nó thì nhất định phải không ngừng hấp thu ngoại vật, tích lũy từng giọt một.

Vốn sau khi hấp thu lực lượng trong 66 mắt trận thì Vạn thú Hỏa đã có thể sơ sơ thể hiện uy năng của mình, nhưng Sở Hành Vân ngàn vạn lần không nghĩ tới Ân Nhược Trần lại có pháp khí phòng ngự cao cấp.

Bất đắc dĩ hắn đành phải toàn lực ra tay.

Tuy nhiên dù có hơi đau lòng như Sở Hành Vân vẫn rất hài lòng về những gì mình kiếm được.

Lực lượng Vạn Thú Hỏa đã tiêu hao thì vẫn có thể tích lũy trở lại, nhưng lục cấp linh tài thì không phải lúc nào cũng thấy được.

Bàn tay hắn khẽ phẩy, một gốc linh tài liền xuất hiện trước mắt, đây chính là Ngũ Hỏa Long Tiên Hoa.

Tinh tế quan sát thì bên trên có một ánh lửa hồng như có như không đang di chuyển, ánh lửa giống như du long quanh co uốn lượn khiến gốc cây được bao phủ bởi một tầng sắc thái thần bí.

Về phần cánh hoa ở trên đỉnh thì toàn thân đỏ chót, tỏa ra khí tức hùng hậu, hít một ngụm liền cảm thấy tinh thần thoải mái.

- Ngũ Hỏa Long Tiên Hoa này trong hàng ngũ lục cấp linh tài cũng cực kì tốt, giá trị bằng với võ học thiên cấp. Vật trân quý như vậy không ngờ sau một lần đánh cược lại rơi vào trong tay ta, đoán chừng giờ này Ân Thiên Thành đang tức giận đến nhảy loạn lên.

Sở Hành Vân giơ Ngũ Hỏa Long Tiên Hoa lên, trên mặt thì cười nhưng trong lòng vẫn đang suy tư, hắn không biết phải luyện chế đan dược nào mới có thể phát huy ra toàn bộ tác dụng của nó.

Ông!

Ngay khi Sở Hành Vân vẫn đang trầm tư suy nghĩ thì bên trong huyết trì xảy ra dị biến.

Trong tầm mắt của hắn, tại nơi trung tâm huyết trì đột nhiên sôi trào, tiếng phượng hót liên tục truyền ra, một tiếng nối tiếp một tiếng ngày càng vang to hơn.

- Có chuyện gì đang xảy ra vậy?

Sở Hành Vân giật mình.

Nhưng hắn chưa kịp phản ứng thì một cổ lực lượng vô hình từ trong huyết trì phóng ra bao bọc Ngũ Hỏa Long Tiên Hoa trong tay Sở Hành Vân lại, lập tức cuốn vào bên trong huyết trì.

Dịch+Biên: Hào Ca

Nhóm dịch Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch